Dưới ánh đèn, Nam Huyền đứng ở cửa, khuôn mặt chìm trong vẻ u sầu, buồn bã. Lục Vi mở miệng, muốn nói một câu “xin lỗi” nhưng lời vừa dâng đến cửa miệng lại lặng lẽ nuốt ngược trở về. Tại sao cô phải nói xin lỗi chứ? Xin lỗi vì trong thời khắc quan trọng này, người mà cô quan tâm nhất là Quý Vân sao?
Nam Huyền ho khan một tiếng, chậm rãi bước vào phòng. “Đừng khóc, anh ta không sao.”
Lúc này Lục Vi mới cảm nhận được nơi khóe mắt cô nóng ấm, cay sè, đưa tay lau những giọt nước mắt không biết từ bao giờ đã lăn dài trên khóe mi, cô thì thầm: “Không sao ư? Anh tìm được anh ấy rồi à?”
Nam Huyền lắc đầu, bước đến bên cạnh cửa sổ, nhìn về phía xa xăm. “Anh ta không mất tích, hoặc cũng có thể nói là người dân trấn Bất Thanh không mất tích, thực sự, người mất tích là chúng ta.”
Nghe thấy những lời này, Lục Vi mở to hai mắt, vô thức lùi lại. “Anh nói cái gì?”
Nam Huyền quay người nhìn Lục Vi, ánh mắt bình tĩnh và thâm trầm, sâu sắc. “Vi Vi, cô nghĩ kĩ mà xem, khi đi trên đường, cô không cảm thấy trấn Bất Thanh quá sạch sẽ, quá đầy đủ sao? Nếu người dân nơi đây thực sự mất tích, nhất định sẽ để lại dấu vết gì đó, ví dụ như bữa cơm ăn dở, giường chiếu lộn xộn, đồ chơi trẻ em vương vãi khắp nơi... Nhưng trấn Bất Thanh này lại không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sự tồn tại của con người.”
“Ý của anh là...”
Tiểu Long ngốc nghếch nhìn thẳng vào mắt Lục Vi, gật đầu đáp: “Đây chính là ảo cảnh được tạo ra.” Lục Vi cảm thấy bàng hoàng. “Anh chắc chứ?”
“Tôi khẳng định.” Nam Huyền gật đầu. “Vì tiểu rùa đen cũng không thấy đâu nữa.”
Vi Vi nghe thấy vậy, đang muốn nói tiếp bỗng nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng đánh nhau. Cô cùng Nam Huyền nhìn xuống dưới thăm dò, liền thấy Dạ đại họa, Tùng Dung và Tương Ảnh đã trở về. Chỉ là, Tương Ảnh lúc này đang ngồi trên đất, toàn thân được bao phủ bởi ánh hồng quang kỳ quái. Hai tay cô ta ôm ngực, hít thở một cách khó khăn. Mặc dù trên người không bị thương nhưng dường như cô ta vô cùng đau đớn, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi.
Còn Dạ Ly đang đứng đút hai tay vào túi áo, cười mỉa mai, rõ ràng anh ta chính là tên đầu sỏ gây ra những chuyện này. Tùng Dung đứng bên cạnh cũng đồng lõa với Dạ Ly, cô ta cầm dây trói thần - bảo vật gia truyền của nhà mình, quăng vào người Tương Ảnh, trói chặt lại.
Lục Vi kinh hãi kêu lên: “Họ đang giở trò gì vậy?”
Nam Huyền trầm ngâm một lát, nói rõ từng từ: “Tương Ảnh chính là người đã tạo ra ảo cảnh này.”
Chương 46: Tự làm tự chịu
Tại khoảng sân khu tứ hợp viện, mọi người vẫn ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ liễu, chỉ khác là lần này, người bị thẩm vấn đã chuyển từ Dạ Ly sang Tương Ảnh. Vào giờ phút này, Lolita Tương Ảnh đã không còn dáng vẻ rạng rỡ như khi ở trên ti vi, hai tay cô ta bị trói ra phía sau, đầu tóc bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi, chiếc váy tơ lụa mềm mại cũng rách tả tơi, thoạt nhìn có cảm giác thật nhếch nhác.
Vi Vi nhìn Dạ đại họa đang ngồi ở vị trí chủ tọa nhàn nhã, ung dung thưởng thức trà, lên tiếng: “Thực ra... có nhất thiết phải dùng đến loại dây trói này không? Dạ đại vương đã ngồi đây rồi thì còn sợ gì nữa chứ? Nhiều người như vậy mà lại đi ức hiếp một cô gái, thật là...”
Không đợi Lục Vi nói hết câu, Dạ đại họa đã thở ra một luồng khí lạnh, ám muội nói: “Tiểu Vi Vi, sau khi trải qua những chuyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng, cô thực sự không nhớ gì nữa sao?”
Lục Vi không hiểu câu nói thâm thúy ấy của Dạ Ly, đưa ánh mắt nghi hoặc sang phía Tùng Dung. Cô nàng tê giác thấy thế liền nói: “Ầy ầy, đừng có đánh đồng bản tiểu thư với loại người này được không? Cứ cho là lúc đầu tôi gây sự với các người trước, nhưng cũng làm một cách quang minh chính đại. Lòng dạ tôi trước sau ngay thẳng, không bao giờ quanh co, luồn lách như cô ta.”
Dạ đại họa chép miệng. “Đúng vậy, rõ ràng là yêu ma nhưng lại biến hóa thành nhân viên văn phòng xinh đẹp để lừa gạt người khác, quả thực là quang minh chính đại quá!”
Tùng Dung nhất thời uất nghẹn, ngồi thu mình trong góc không dám nói thêm lời nào. Trong lòng Lục Vi chợt cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Dạ đại họa vừa nói “sau khi trải qua nhữngc huyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng”... mà hai người đó đều có vẻ ngoài hoàn toàn khác so với hình hài thật. Lẽ nào Tương Ảnh cũng...
Nghĩ đến đây, Lục Vi trợn mắt há miệng, đăm đăm nhìn cô nàng Lolita đang ngồi trên mặt đất: vô cùng yếu đuối, mỏng manh như nhánh hoa lê giữa trời mưa gió, rõ ràng vẫn là dáng vẻ yêu kiều, xinh xắn say đắm lòng người, nhưng nhìn thế nào, Lục Vi cũng cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ. Không thể khéo như vậy chứ, chẳng lẽ Tương Ảnh cũng do một vị đại thúc đáng khinh, già nua, xấu xí biến thành? Sở thích của lũ yêu ma này thật là...
Dạ Ly đứng dậy, đặt tay lên bả vai Lục Vi, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Vi Vi, cô hãy nhìn cho kĩ đi, đây không phải là một cô gái. Có thể đem chúng ta ra đùa giỡn, còn cố ý tạo ra ảo cảnh, đốt đèn lồng khống chế người dân trong cơn mộng du chết tiệt đó, liệu có thể là một Lolita bình thường được không?”
“Đốt đèn khống chế người dân sao?” Tùng Dung chậm rãi đứng dậy, kinh ngạc dò xét Tương Ảnh một hồi, sau đó mới che miệng, hãi hùng thốt lên: “Lẽ nào, cô là...”
Nam Huyền ho khan một tiếng, chậm rãi bước vào phòng. “Đừng khóc, anh ta không sao.”
Lúc này Lục Vi mới cảm nhận được nơi khóe mắt cô nóng ấm, cay sè, đưa tay lau những giọt nước mắt không biết từ bao giờ đã lăn dài trên khóe mi, cô thì thầm: “Không sao ư? Anh tìm được anh ấy rồi à?”
Nam Huyền lắc đầu, bước đến bên cạnh cửa sổ, nhìn về phía xa xăm. “Anh ta không mất tích, hoặc cũng có thể nói là người dân trấn Bất Thanh không mất tích, thực sự, người mất tích là chúng ta.”
Nghe thấy những lời này, Lục Vi mở to hai mắt, vô thức lùi lại. “Anh nói cái gì?”
Nam Huyền quay người nhìn Lục Vi, ánh mắt bình tĩnh và thâm trầm, sâu sắc. “Vi Vi, cô nghĩ kĩ mà xem, khi đi trên đường, cô không cảm thấy trấn Bất Thanh quá sạch sẽ, quá đầy đủ sao? Nếu người dân nơi đây thực sự mất tích, nhất định sẽ để lại dấu vết gì đó, ví dụ như bữa cơm ăn dở, giường chiếu lộn xộn, đồ chơi trẻ em vương vãi khắp nơi... Nhưng trấn Bất Thanh này lại không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sự tồn tại của con người.”
“Ý của anh là...”
Tiểu Long ngốc nghếch nhìn thẳng vào mắt Lục Vi, gật đầu đáp: “Đây chính là ảo cảnh được tạo ra.” Lục Vi cảm thấy bàng hoàng. “Anh chắc chứ?”
“Tôi khẳng định.” Nam Huyền gật đầu. “Vì tiểu rùa đen cũng không thấy đâu nữa.”
Vi Vi nghe thấy vậy, đang muốn nói tiếp bỗng nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng đánh nhau. Cô cùng Nam Huyền nhìn xuống dưới thăm dò, liền thấy Dạ đại họa, Tùng Dung và Tương Ảnh đã trở về. Chỉ là, Tương Ảnh lúc này đang ngồi trên đất, toàn thân được bao phủ bởi ánh hồng quang kỳ quái. Hai tay cô ta ôm ngực, hít thở một cách khó khăn. Mặc dù trên người không bị thương nhưng dường như cô ta vô cùng đau đớn, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi.
Còn Dạ Ly đang đứng đút hai tay vào túi áo, cười mỉa mai, rõ ràng anh ta chính là tên đầu sỏ gây ra những chuyện này. Tùng Dung đứng bên cạnh cũng đồng lõa với Dạ Ly, cô ta cầm dây trói thần - bảo vật gia truyền của nhà mình, quăng vào người Tương Ảnh, trói chặt lại.
Lục Vi kinh hãi kêu lên: “Họ đang giở trò gì vậy?”
Nam Huyền trầm ngâm một lát, nói rõ từng từ: “Tương Ảnh chính là người đã tạo ra ảo cảnh này.”
Chương 46: Tự làm tự chịu
Tại khoảng sân khu tứ hợp viện, mọi người vẫn ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ liễu, chỉ khác là lần này, người bị thẩm vấn đã chuyển từ Dạ Ly sang Tương Ảnh. Vào giờ phút này, Lolita Tương Ảnh đã không còn dáng vẻ rạng rỡ như khi ở trên ti vi, hai tay cô ta bị trói ra phía sau, đầu tóc bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi, chiếc váy tơ lụa mềm mại cũng rách tả tơi, thoạt nhìn có cảm giác thật nhếch nhác.
Vi Vi nhìn Dạ đại họa đang ngồi ở vị trí chủ tọa nhàn nhã, ung dung thưởng thức trà, lên tiếng: “Thực ra... có nhất thiết phải dùng đến loại dây trói này không? Dạ đại vương đã ngồi đây rồi thì còn sợ gì nữa chứ? Nhiều người như vậy mà lại đi ức hiếp một cô gái, thật là...”
Không đợi Lục Vi nói hết câu, Dạ đại họa đã thở ra một luồng khí lạnh, ám muội nói: “Tiểu Vi Vi, sau khi trải qua những chuyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng, cô thực sự không nhớ gì nữa sao?”
Lục Vi không hiểu câu nói thâm thúy ấy của Dạ Ly, đưa ánh mắt nghi hoặc sang phía Tùng Dung. Cô nàng tê giác thấy thế liền nói: “Ầy ầy, đừng có đánh đồng bản tiểu thư với loại người này được không? Cứ cho là lúc đầu tôi gây sự với các người trước, nhưng cũng làm một cách quang minh chính đại. Lòng dạ tôi trước sau ngay thẳng, không bao giờ quanh co, luồn lách như cô ta.”
Dạ đại họa chép miệng. “Đúng vậy, rõ ràng là yêu ma nhưng lại biến hóa thành nhân viên văn phòng xinh đẹp để lừa gạt người khác, quả thực là quang minh chính đại quá!”
Tùng Dung nhất thời uất nghẹn, ngồi thu mình trong góc không dám nói thêm lời nào. Trong lòng Lục Vi chợt cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Dạ đại họa vừa nói “sau khi trải qua nhữngc huyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng”... mà hai người đó đều có vẻ ngoài hoàn toàn khác so với hình hài thật. Lẽ nào Tương Ảnh cũng...
Nghĩ đến đây, Lục Vi trợn mắt há miệng, đăm đăm nhìn cô nàng Lolita đang ngồi trên mặt đất: vô cùng yếu đuối, mỏng manh như nhánh hoa lê giữa trời mưa gió, rõ ràng vẫn là dáng vẻ yêu kiều, xinh xắn say đắm lòng người, nhưng nhìn thế nào, Lục Vi cũng cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ. Không thể khéo như vậy chứ, chẳng lẽ Tương Ảnh cũng do một vị đại thúc đáng khinh, già nua, xấu xí biến thành? Sở thích của lũ yêu ma này thật là...
Dạ Ly đứng dậy, đặt tay lên bả vai Lục Vi, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Vi Vi, cô hãy nhìn cho kĩ đi, đây không phải là một cô gái. Có thể đem chúng ta ra đùa giỡn, còn cố ý tạo ra ảo cảnh, đốt đèn lồng khống chế người dân trong cơn mộng du chết tiệt đó, liệu có thể là một Lolita bình thường được không?”
“Đốt đèn khống chế người dân sao?” Tùng Dung chậm rãi đứng dậy, kinh ngạc dò xét Tương Ảnh một hồi, sau đó mới che miệng, hãi hùng thốt lên: “Lẽ nào, cô là...”

