Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1879
- Tình trạng: Hoàn thành
“Hừ, không sai, chính là người mà cô muốn ngầm cảm mến tối hôm qua, người thiếu niên yếu ớt nhưng lại đẹp đến mê hoặc lòng người. Không tin thì bà cô già hãy mở to mắt mà nhìn cho kĩ đi!” Nói xong, Dạ Ly liền nhíu mày, ý bảo Tùng Dung ra tay. Tùng Dung tiến đến trước mặt Tương Ảnh, chăm chú nhìn đối phương, rất lâu, lâu đến mức Lục Vi còn tưởng rằng Tùng Dung đã hóa đá. Một lúc sau, cô ta mới từ từ ngồi xuống, đưa hai tay xoa khắp mặt Tương Ảnh rồi hất chiếc mũ trên đầu Tương Ảnh xuống. Trong nháy mắt, chân tướng đã hiện ra.

Sau khi trút bỏ lớp son phấn và đôi lông mi giả cong vút, cô nàng Lolita xinh đẹp say đắm lòng người bỗng biến thành một cậu thiếu niên tuấn tú và kiêu ngạo. Lúc này, giọng nói của cậu ta cũng trở nên trầm thấp, mê hoặc: “Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra, không được phép động vào ta!”

Vi Vi đờ đẫn, đối diện với một Tương Ảnh bằng xương bằng thịt bỗng thay đổi hình hài, nhất thời chịu không nổi, ngây ngốc đứng im. Lúc này, cô nàng tê giác cũng rơi vào tình trạng rối rắm. Tùng Dung bừng bừng tức giận, nện mạnh gót giày tám phân xuống nền đất, cáu gắt: “Đồ khốn kiếp, quả nhiên là ngươi!! Ngươi còn dám lừa bọn ta rằng tối qua đã ở cùng một chàng trai trẻ ngắm sao, tâm sự ư? Hóa ra chỉ có một mình ngươi giở trò mà thôi! Một mình ngươi tự làm tự chịu đúng không?”

Tương Ảnh mặc dù đã thay đổi diện mạo nhưng độ kiêu căng chỉ tăng chứ không giảm, cậu ta thò cái cổ trắng nõn ra ngoài, nghiêng đầu nói: “Chỉ có loại phụ nữ ngốc nghếch như ngươi mới dễ dàng mắc mưu đến vậy. Ngươi bị ta yểm bùa cũng đáng lắm, ai bảo ánh mắt háo sắc của bà cô già cứ sáng rực lên nhìn trộm ta cơ?”

Tương Ảnh vừa dứt lời, mọi người đang có mặt ở đó liền giả bộ nhìn trời nhìn mây rồi đếm kiến, trong lòng ai cũng nghĩ đến một chuyện. Quả nhiên sự háo sắc của cô nàng tê giác chưa bao giờ thay đổi. Tùng Dung quay đầu nhìn, thấy mọi người đều lảng đi chỗ khác thì lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu. Định tiếp tục la mắng nhưng Dạ Ly đã ngắt lời: “Được rồi, ân oán giữa các ngươi để xuống dưới đó rồi tính tiếp. Bây giờ cậu nói rõ cho chúng tôi nghe, cậu đưa chúng tôi vào ảo cảnh này là có mục đích gì?”

Vi Vi gật đầu, đây cũng là điều mà bây giờ cô muốn biết nhất. Cho dù Tương Ảnh muốn hại bọn họ, khiến bọn họ lạc vào ảo cảnh thì cũng không cần thiết phải đi cùng chứ?

Tương Ảnh trầm lặng, đảo mắt nhìn mọi người một lượt rồi mới rầu rĩ nói: “Không có các người thì tôi cũng chẳng vào đây làm gì, phải vào ảo cảnh này với các người thì tôi mới có thể giải đáp được một bí mật...”

“Bí mật?”

Tương Ảnh nhìn Lục Vi gật đầu, dịu giọng nói: “Gia thế dòng họ Tương chúng tôi đều là những thuật sĩ danh tiếng lẫy lừng, nhưng một là không luyện đan, hai là không chiêm tinh, bói toán. Học thuật bí truyền của Tương gia chính là tạo ra ảo cảnh và kết giới.”

Vi Vi nghe vậy thì kinh ngạc thốt lên: “Tạo ra ảo cảnh và tạo ra giấc mộng trong Kẻ cắp giấc mơ1 có giống nhau không?”

Dạ Ly trầm ngâm giây lát. “Tất nhiên là không khác nhau lắm, nhưng hiệu lực thì khác một trời một vực. Hừ, người tạo ra ảo cảnh trong thế giới yêu ma thường được gọi tắt là giam giữ, bình thường người ta tạo ra ảnh ảo là để giam giữ hoặc phong ấn ma quỷ.” Nói đến đây, Dạ Ly ngừng lại một lát, sau khi nhìn xung quanh khắp lượt mới tiếp tục nói: “Nếu tôi đoán không nhầm, ảo cảnh này tạo ra là để giam giữ Thiên Đầu Phật, đúng không?”

Tương Ảnh gật đầu. “Chúng tôi vẫn luôn tuân thủ bổn phận của mình khi tạo ra ảo cảnh này, từ trước đến nay chưa bao giờ vi phạm. Nhưng sau khi gia tộc chúng tôi giúp Lạc đại nhân phong ấn Thiên Đầu Phật, không hiểu tại sao lại bị nguyền rủa. Cho nên người trong Tương gia đều không thể sống quá hai mươi lăm tuổi, bất luận là nam hay nữ, chỉ cần sang đến ngày sinh nhật thứ hai mươi lăm một khắc, nhất định sẽ yên giấc ngàn thu...”

Nói đến đây, Tương Ảnh như một con chuột nhỏ với hàng mi dày, rậm khẽ chớp liền mấy cái, sau đó mới nói tiếp: “Tôi và cô cô ngụy trang thành người bình thường, trà trộn vào làng giải trí, vốn tưởng rằng thông qua con đường này có thể nhanh chóng tìm ra biện pháp giải quyết, nhưng bất luận chúng tôi có cố gắng thế nào cũng đều vô ích, thậm chí, ngay cả căn nguyên của lời nguyền đó cũng không điều tra ra được... Nhưng tôi biết, nhất định nó có liên quan đến ảo cảnh phong ấn Thiên Đầu Phật!

Sau ngày phong ấn Thiên Đầu Phật, cả gia tộc tôi mới xảy ra chuyện, cho nên lần này, biết Thiên Đầu Phật đã trốn thoát, tôi và cô cô mới lấy thân phận là diễn viên đi đến núi Bất Thanh. Thấy nơi này tràn ngập yêu khí, chúng tôi định một mặt dùng mùi hương Mạn Đà La tẩy trần thị trấn nhỏ này, một mặt tiếp tục nghĩ cách, nhưng không ngờ các người lại...”

Ngừng lại một lát, Tương Ảnh ngẩng đầu nhìn Tùng Dung. Tùng Dung chống nạnh, nói: “Nhìn gì mà nhìn. Có muốn ta khoét cái mắt mèo của nhà ngươi đi không hả!!”

Prev 1 ... 115 116 117 118 119 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000430
XtGem Forum catalog