Lúc này, miệng kết giới đang dần dần nhỏ lại, nhưng mọi người chỉ biết trơ mắt đứng nhìn, không có cách nào vượt qua được. Bởi trước thân cây có một tấm bia đá trống trơn, hết sức bình thường không có vẻ gì là kỳ quái, nhưng khối đá đó lại ngang nhiên đứng chắn trước miệng kết giới, bất kỳ người nào bước tới gần đều bị đẩy ngược trở lại phía dưới gốc cây Mạn Đà La.
Xa xa, Thiên Đầu Phật vừa bị nhốt lại vào trong ảo cảnh đang điên cuồng gầm rú, nện người xuống mặt đất khiến đất trời rung lên từng trận. Không tiến không lùi được, Tùng Dung phát điên, nói: “Tại sao tự dưng lại có hòn đá đứng chắn ở đây chứ, thử dùng chưởng đánh vào nó xem nó có thể nứt ra không?!”
Quý Vân nhíu mày, nói: “Lúc tôi vào đây không thấy có tảng đá này.”
Mọi người tìm hết cách này đến cách khác mà không được, bỗng nhiên Tương Ảnh nói: “Chính là câu đố đó. Giải được câu đố đó thì nó sẽ lập tức biến mất.”
Cô nàng tê giác nghe thấy vậy, giơ chân nói: “Đây chẳng phải là lời nói vô nghĩa sao? Vấn đề là giải như thế nào!!” Tương Ảnh không thèm để ý tới thái độ của Tùng Dung, xoa cằm do dự một lát rồi khẽ chạm ngón tay thon dài vào tảng đá. Kỳ lạ thay, cậu ta không hề bị tảng đá hất văng ra như Dạ Ly và Tùng Dung lúc trước. Trong nháy mắt, Lục Vi nghe thấy từ miệng cậu ta vang lên một câu thần chú kỳ quái. Tiếp đó, lòng bàn tay cậu ta chợt sáng lên, khi Tương Ảnh lùi xuống, trên mặt tảng đá liền xuất hiện hai vật tổ có màu sắc rực rỡ và hình thù kỳ quái.
“Luật chơi đưa ra, ta chỉ có thể làm từng bước một.”
Vi Vi nheo mắt bước đến, chăm chú nhìn vào vật tổ kia, chỉ thấy đó là hai hình mặt thú kỳ dị đặt đối diện nhau, giống như chim và rùa, mắt sáng như ngọn đuốc, miệng dài như hồng hạc, móng vuốt lợi hại như dã báo, trên lưng lại mang một chiếc mai rùa màu xanh rất lớn, đuôi rắn hướng lên trời giống như đang kêu vang uy hiếp kẻ địch.
Cắn chặt môi suy nghĩ, Lục Vi nói: “Hình như tôi đã gặp con quái vật này rồi.”
“Hình như tôi cũng đã gặp con quái vật này.” Cùng lúc đó, Dạ đại họa cũng bất ngờ lên tiếng.
Hai người bất giác nhìn nhau, Vi Vi nói: “Anh đã gặp nó ở đâu?”
Dạ đại họa không nói, lấy từ trong túi ra một chiếc túi gấm, trên mặt túi có thêu hình con quái vật này. Lục Vi khẽ kêu lên một tiếng, cũng lấy ra một chiếc túi gấm tương tự. Thì ra trước lúc mọi người chuẩn bị đến núi Bất Thanh, vị đại thúc đáng khinh Nhạc Linh kia đã lặng lẽ đưa cái túi nhỏ này cho Lục Vi.
Lúc đó, Nhạc Linh còn cẩn thận dặn dò cô không được để Dạ đại họa trông thấy cái túi gấm này, khi nào đến núi Bất Thanh, rơi vào thế cùng đường mới được mở ra. Vi Vi nghe thấy vậy thì ngứa ngáy như bị mèo cào, buổi tối đầu tiên ở núi Bất Thanh, cô liền lén lút mở ra nhưng lại vô cùng thất vọng khi trong chiếc túi đó chỉ có vẻn vẹn một tờ giấy nhỏ, trên đó viết một dòng chữ xấu xí như gà bới: “Chúc chuyến đi vui vẻ!”, phía sau còn vẽ một khuôn mặt cười rất lớn.
Thấy thế, Lục Vi đờ đẫn đến thất thần, còn cho là Nhạc Linh cố tình trêu đùa ác ý, không thèm quan tâm đến chiếc túi đó nữa, nhưng không ngờ nó lại liên quan đến câu đố trên tảng đá kia. Lục Vi đang muốn hỏi Dạ đại họa tại sao cũng có chiếc túi gấm này, bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình phát sáng, cúi xuống nhìn, chiếc túi gấm đã biến mất từ lúc nào, nhưng trong lòng bàn tay lại hiện lên một quầng sáng chói lòa in hình con quái thú đó. Dạ Ly thấy thế thì trầm mặc, chiếc túi gấm trong tay anh ta cũng sáng lên.
Lục Vi kinh hãi. “Tại sao lại thế này? Tôi...”
“Sắp không kịp nữa rồi!” Tương Ảnh hoảng hốt hét lên, lúc này mọi người mới để ý thấy miệng kết giới đã thu nhỏ chỉ còn như một trái bóng rổ. Tùng Dung sợ hãi kêu lên: “Mẹ ơi, Thiên Đầu Phật đến rồi!!”
Hai mắt Dạ Ly sáng rực, anh ta cắn răng nói: “Dạ Lạc, ngươi điên đủ rồi đấy!” Nói xong, không đợi Lục Vi kịp phản ứng, anh ta liền kéo tay cô, ấn lên tảng đá, trong nháy mắt, hình vẽ in lên phiến đá, một mũi tên sáng chói hiện ra. Lục Vi nhắm chặt mắt, nghe thấy Dạ Ly kêu to một tiếng, ngay sau đó, cả người cô bị ném qua miệng kết giới...
Tựa hồ chỉ trong tích tắc, Lục Vi cảm thấy chân mình chạm đất. Tim cô đập dồn dập, mở mắt ra thấy mình đang đứng trơ trọi dưới bóng cây Mạn Đà La. Tuy vẫn là cảnh trí ấy nhưng từ phía xa xa còn vọng lại tiếng nước chảy róc rách và ánh đèn lồng rực rỡ khiến Lục Vi vững tâm hơn nhiều. Họ thực sự đã thoát khỏi ảo cảnh.
Văn Trinh đang đứng dưới gốc cây, vẻ mặt đầy lo lắng, thẫn thờ nhìn về phía họ. Trông thấy Tương Ảnh, Văn Trinh vội vàng đẩy gọng kính, vui mừng hớn hở chạy đến. “Tương Ảnh...” Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, Dạ Ly đã vung tay một cái, một luồng ánh sáng bí hiểm xoẹt qua giữa không trung. Văn Trinh nhanh như chớp xoay người tránh đòn tấn công.
Lục Vi chỉ biết ngây ngốc đứng nhìn, kinh hãi thốt lên: “Dạ Ly, anh làm gì vậy?” Còn Văn Trinh nữa, đột nhiên lại trở nên lợi hại, tránh được cả đòn công kích của Dạ Ly, rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì nữa đây?
Dạ Ly cau có, trên khuôn mặt không còn nụ cười cợt nhả thường ngày nữa, thay vào đó là ánh mắt nhìn Văn Trinh vẻ uy hiếp. Anh ta rít lên: “Ngươi còn dám cải trang à?”
Xa xa, Thiên Đầu Phật vừa bị nhốt lại vào trong ảo cảnh đang điên cuồng gầm rú, nện người xuống mặt đất khiến đất trời rung lên từng trận. Không tiến không lùi được, Tùng Dung phát điên, nói: “Tại sao tự dưng lại có hòn đá đứng chắn ở đây chứ, thử dùng chưởng đánh vào nó xem nó có thể nứt ra không?!”
Quý Vân nhíu mày, nói: “Lúc tôi vào đây không thấy có tảng đá này.”
Mọi người tìm hết cách này đến cách khác mà không được, bỗng nhiên Tương Ảnh nói: “Chính là câu đố đó. Giải được câu đố đó thì nó sẽ lập tức biến mất.”
Cô nàng tê giác nghe thấy vậy, giơ chân nói: “Đây chẳng phải là lời nói vô nghĩa sao? Vấn đề là giải như thế nào!!” Tương Ảnh không thèm để ý tới thái độ của Tùng Dung, xoa cằm do dự một lát rồi khẽ chạm ngón tay thon dài vào tảng đá. Kỳ lạ thay, cậu ta không hề bị tảng đá hất văng ra như Dạ Ly và Tùng Dung lúc trước. Trong nháy mắt, Lục Vi nghe thấy từ miệng cậu ta vang lên một câu thần chú kỳ quái. Tiếp đó, lòng bàn tay cậu ta chợt sáng lên, khi Tương Ảnh lùi xuống, trên mặt tảng đá liền xuất hiện hai vật tổ có màu sắc rực rỡ và hình thù kỳ quái.
“Luật chơi đưa ra, ta chỉ có thể làm từng bước một.”
Vi Vi nheo mắt bước đến, chăm chú nhìn vào vật tổ kia, chỉ thấy đó là hai hình mặt thú kỳ dị đặt đối diện nhau, giống như chim và rùa, mắt sáng như ngọn đuốc, miệng dài như hồng hạc, móng vuốt lợi hại như dã báo, trên lưng lại mang một chiếc mai rùa màu xanh rất lớn, đuôi rắn hướng lên trời giống như đang kêu vang uy hiếp kẻ địch.
Cắn chặt môi suy nghĩ, Lục Vi nói: “Hình như tôi đã gặp con quái vật này rồi.”
“Hình như tôi cũng đã gặp con quái vật này.” Cùng lúc đó, Dạ đại họa cũng bất ngờ lên tiếng.
Hai người bất giác nhìn nhau, Vi Vi nói: “Anh đã gặp nó ở đâu?”
Dạ đại họa không nói, lấy từ trong túi ra một chiếc túi gấm, trên mặt túi có thêu hình con quái vật này. Lục Vi khẽ kêu lên một tiếng, cũng lấy ra một chiếc túi gấm tương tự. Thì ra trước lúc mọi người chuẩn bị đến núi Bất Thanh, vị đại thúc đáng khinh Nhạc Linh kia đã lặng lẽ đưa cái túi nhỏ này cho Lục Vi.
Lúc đó, Nhạc Linh còn cẩn thận dặn dò cô không được để Dạ đại họa trông thấy cái túi gấm này, khi nào đến núi Bất Thanh, rơi vào thế cùng đường mới được mở ra. Vi Vi nghe thấy vậy thì ngứa ngáy như bị mèo cào, buổi tối đầu tiên ở núi Bất Thanh, cô liền lén lút mở ra nhưng lại vô cùng thất vọng khi trong chiếc túi đó chỉ có vẻn vẹn một tờ giấy nhỏ, trên đó viết một dòng chữ xấu xí như gà bới: “Chúc chuyến đi vui vẻ!”, phía sau còn vẽ một khuôn mặt cười rất lớn.
Thấy thế, Lục Vi đờ đẫn đến thất thần, còn cho là Nhạc Linh cố tình trêu đùa ác ý, không thèm quan tâm đến chiếc túi đó nữa, nhưng không ngờ nó lại liên quan đến câu đố trên tảng đá kia. Lục Vi đang muốn hỏi Dạ đại họa tại sao cũng có chiếc túi gấm này, bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình phát sáng, cúi xuống nhìn, chiếc túi gấm đã biến mất từ lúc nào, nhưng trong lòng bàn tay lại hiện lên một quầng sáng chói lòa in hình con quái thú đó. Dạ Ly thấy thế thì trầm mặc, chiếc túi gấm trong tay anh ta cũng sáng lên.
Lục Vi kinh hãi. “Tại sao lại thế này? Tôi...”
“Sắp không kịp nữa rồi!” Tương Ảnh hoảng hốt hét lên, lúc này mọi người mới để ý thấy miệng kết giới đã thu nhỏ chỉ còn như một trái bóng rổ. Tùng Dung sợ hãi kêu lên: “Mẹ ơi, Thiên Đầu Phật đến rồi!!”
Hai mắt Dạ Ly sáng rực, anh ta cắn răng nói: “Dạ Lạc, ngươi điên đủ rồi đấy!” Nói xong, không đợi Lục Vi kịp phản ứng, anh ta liền kéo tay cô, ấn lên tảng đá, trong nháy mắt, hình vẽ in lên phiến đá, một mũi tên sáng chói hiện ra. Lục Vi nhắm chặt mắt, nghe thấy Dạ Ly kêu to một tiếng, ngay sau đó, cả người cô bị ném qua miệng kết giới...
Tựa hồ chỉ trong tích tắc, Lục Vi cảm thấy chân mình chạm đất. Tim cô đập dồn dập, mở mắt ra thấy mình đang đứng trơ trọi dưới bóng cây Mạn Đà La. Tuy vẫn là cảnh trí ấy nhưng từ phía xa xa còn vọng lại tiếng nước chảy róc rách và ánh đèn lồng rực rỡ khiến Lục Vi vững tâm hơn nhiều. Họ thực sự đã thoát khỏi ảo cảnh.
Văn Trinh đang đứng dưới gốc cây, vẻ mặt đầy lo lắng, thẫn thờ nhìn về phía họ. Trông thấy Tương Ảnh, Văn Trinh vội vàng đẩy gọng kính, vui mừng hớn hở chạy đến. “Tương Ảnh...” Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, Dạ Ly đã vung tay một cái, một luồng ánh sáng bí hiểm xoẹt qua giữa không trung. Văn Trinh nhanh như chớp xoay người tránh đòn tấn công.
Lục Vi chỉ biết ngây ngốc đứng nhìn, kinh hãi thốt lên: “Dạ Ly, anh làm gì vậy?” Còn Văn Trinh nữa, đột nhiên lại trở nên lợi hại, tránh được cả đòn công kích của Dạ Ly, rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì nữa đây?
Dạ Ly cau có, trên khuôn mặt không còn nụ cười cợt nhả thường ngày nữa, thay vào đó là ánh mắt nhìn Văn Trinh vẻ uy hiếp. Anh ta rít lên: “Ngươi còn dám cải trang à?”


