“Tiểu Long ngốc nghếch, lần đó chúng ta ra ngoài dạo phố, chẳng phải anh rất thích chú gấu Teddy nhồi bông trong cửa hàng đó sao? Tôi mua tặng anh nhé, có được không? Ồ, thực sự đã rất lâu rồi chúng ta không cùng nhau đi dạo phố. Đúng rồi, tiệm bánh ngọt mà tôi thích nhất vừa cho ra mắt một món kem mới rất ngon, anh...”
Vi Vi còn chưa nói hết câu, quay sang nhìn Nam Huyền, trái tim bất giác nhói đau, lời chưa kịp nói ra đã nghẹn lại trong cổ họng, không cách nào thốt ra được. Thực sự không nói rõ được vẻ mặt của Nam Huyền lúc này chất chứa nỗi nhớ thương hay là niềm bi ai, đôi mắt đen láy vẫn sáng lấp lánh, nhưng trong sâu thẳm vẫn có cái gì đó rất mịt mờ, hư ảo. Thực sự Lục Vi chưa từng nhìn thấy Tiểu Long ngốc nghếch như thế này, anh ta... làm sao vậy? Đang quá vui mừng vì cuối cùng cũng có được chú gấu Teddy yêu thích, hay là không tin mọi người sẽ thoát được ảo cảnh này?
“Nam Huyền, anh...”
“Vi Vi!” Nam Huyền lắc đầu ngắt lời cô, gượng cười, nói: “Cô thực sự thích Quý Vân phải không?”
Kẹt kẹt... Bánh quay định mệnh đang di chuyển từng bước, người nào đó vốn đã rơi vào vòng xoáy nhưng lại không biết cảnh giác, cứ mặc kệ như thế mà bước tiếp... Đây không phải lần đầu tiên Tiểu Long ngốc nghếch hỏi về vấn đề này, nhưng so với lần trước, lần này Lục Vi lại cảm thấy vô cùng khó xử, không biết phải trả lời ra sao. Lẽ nào... anh ta đang ghen?
Hít một hơi thật sâu, Vi Vi cố gắng bình tĩnh lại, nói: “Tôi cũng không biết nữa... Mỗi lần gặp những chuyện có liên quan đến anh ấy, tôi lại cảm thấy rối bời, không biết phải làm gì... Vừa rồi cứ nghĩ anh ấy sẽ biến mất mãi mãi nên thái độ của tôi mới như vậy. Xin lỗi Nam Huyền, tôi...”
Tiểu Long ngốc nghếch đột nhiên bật cười, anh ta xoa đầu Lục Vi, nói: “Vi Vi, sau khi thoát khỏi đây, cô hãy đi tìm anh ta đi!”
“Hả?” Nghe Nam Huyền nói một câu không đầu không cuối, Lục Vi đang định hỏi tiếp, đột nhiên cảm thấy dưới chân mình truyền đến một cơn chấn động dữ dội, kèm theo đó là những tiếng gầm rú đáng sợ.
“Đó là...” Trong phút chốc, Lục Vi nắm chặt tay, đồng tử hơi dãn ra. Những tiếng gầm rú đó cô đã từng nghe thấy lúc còn ở Cẩm Thành. “Là Thiên Đầu Phật!” Nam Huyền đỡ Lục Vi đứng dậy. Cùng lúc đó, Tùng Dung, Tương Ảnh và Dạ Ly cũng từ trong phòng chạy ra.
Cô nàng tê giác vẫn mặc nguyên chiếc váy ngủ hình hoa màu hồng nhạt, sắc mặt trắng bệch, nói: “Là Thiên Đầu Phật đột nhập vào đây? Tôi nghe nói... nó chuyên ăn thịt yêu ma. Tôi... tôi...”
Tương Ảnh thấy bộ dạng hốt hoảng, lo sợ của Tùng Dung, nói: “Thực ra Thiên Đầu Phật rất kén ăn, nó mà ăn thịt cô thì sẽ không tiêu hóa được mất.”
“Hai người im đi, đừng cãi vã nữa được không?” Khóe miệng Dạ Ly thấp thoáng ẩn hiện một nụ cười quỷ dị, nói. “Thiên Đầu Phật đã vào được đây thì chắc chắn bà chị hay ho của tôi cũng đang ở miệng kết giới... Nếu muốn ra ngoài thì chúng ta phải nhanh chóng chớp thời cơ. Nhanh!”
Nam Huyền trầm ngâm. “Trấn Bất Thanh rộng như vậy, miệng kết giới chỉ có một, đợi khi chúng ta tìm thấy thì nó đã đóng lại mất rồi, không lẽ mấy người đã biết miệng kết giới ở đâu sao?” Nói xong, Nam Huyền liền nhìn sang Tương Ảnh, ai ngờ tên thiếu niên kiêu ngạo đó lại nói: “Đừng nhìn tôi như vậy, tôi dùng bát quái trận để đưa mọi người vào đây, miệng kết giới chỉ có một mình Lạc đại nhân có thể mở được, không liên quan đến tôi.”
Dạ đại họa xua tay, cười đầy ẩn ý. “Đừng lo lắng, mặc dù chúng ta không biết miệng kết giới ở đâu nhưng tự khắc sẽ có người đến dẫn đường cho chúng ta. Hắc!” Dứt lời, Dạ Ly liền cố ý chỉ tay xuống dưới lầu. Mọi người ngó đầu nhìn xuống, liền thấy một thân hình mờ ảo thoáng xuất hiện. Đến khi Lục Vi có thể nhìn rõ bóng hình đó thì lời nói đã vô thức thốt ra: “Quý Vân!”
Dạ Ly chậc lưỡi làm ra vẻ hiếu kỳ. “Trước thì tức giận sùi cả bọt mép vì hồng nhan, nay lại cố sống cố chết tiến vào ảo cảnh để dẫn đường cứu hồng nhan, Vi Vi, cô thật là có phúc!”
Lúc này, tâm trạng Lục Vi rối bời, không biết nên buồn hay vui, nhìn bóng dáng Quý Vân mà lòng cô bối rối trăm bề. Cô nhìn anh đang thở hổn hển, liền cảm thấy trái tim mình loạn nhịp, trước khi ý thức kịp phản ứng lại thì bước chân cô đã chạy thật nhanh xuống lầu, để lại Nam Huyền thẫn thờ đứng nguyên tại chỗ.
Thấy thế, Dạ Ly liền thở dài, vỗ nhẹ vào vai Nam Huyền, nói một câu thấm thía: “Đi thôi!”
_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách chọn một trong hai_ _ _ _ _
Vì thời gian miệng kết giới mở ra có hạn, Quý Vân đến còn chưa kịp nói rõ điều gì đã kéo mọi người chạy nhanh về phía tây, đến gốc cây Mạn Đà La dưới chân núi Bất Thanh thì dừng lại. Không giống như trong tiểu trấn, dưới chân núi Bất Thanh không mưa không gió, dưới ánh trăng huyền ảo, bóng cây Mạn Đà La phát ra những tia sáng bàng bạc mờ ảo, bên cạnh đó là một lỗ hổng lớn treo lơ lửng giữa không trung, hút nguồn khí lưu chuyển động xoay tròn xung quanh, nếu không nhầm thì đây chính là “miệng kết giới” mà Dạ Ly đã nói.
Vi Vi còn chưa nói hết câu, quay sang nhìn Nam Huyền, trái tim bất giác nhói đau, lời chưa kịp nói ra đã nghẹn lại trong cổ họng, không cách nào thốt ra được. Thực sự không nói rõ được vẻ mặt của Nam Huyền lúc này chất chứa nỗi nhớ thương hay là niềm bi ai, đôi mắt đen láy vẫn sáng lấp lánh, nhưng trong sâu thẳm vẫn có cái gì đó rất mịt mờ, hư ảo. Thực sự Lục Vi chưa từng nhìn thấy Tiểu Long ngốc nghếch như thế này, anh ta... làm sao vậy? Đang quá vui mừng vì cuối cùng cũng có được chú gấu Teddy yêu thích, hay là không tin mọi người sẽ thoát được ảo cảnh này?
“Nam Huyền, anh...”
“Vi Vi!” Nam Huyền lắc đầu ngắt lời cô, gượng cười, nói: “Cô thực sự thích Quý Vân phải không?”
Kẹt kẹt... Bánh quay định mệnh đang di chuyển từng bước, người nào đó vốn đã rơi vào vòng xoáy nhưng lại không biết cảnh giác, cứ mặc kệ như thế mà bước tiếp... Đây không phải lần đầu tiên Tiểu Long ngốc nghếch hỏi về vấn đề này, nhưng so với lần trước, lần này Lục Vi lại cảm thấy vô cùng khó xử, không biết phải trả lời ra sao. Lẽ nào... anh ta đang ghen?
Hít một hơi thật sâu, Vi Vi cố gắng bình tĩnh lại, nói: “Tôi cũng không biết nữa... Mỗi lần gặp những chuyện có liên quan đến anh ấy, tôi lại cảm thấy rối bời, không biết phải làm gì... Vừa rồi cứ nghĩ anh ấy sẽ biến mất mãi mãi nên thái độ của tôi mới như vậy. Xin lỗi Nam Huyền, tôi...”
Tiểu Long ngốc nghếch đột nhiên bật cười, anh ta xoa đầu Lục Vi, nói: “Vi Vi, sau khi thoát khỏi đây, cô hãy đi tìm anh ta đi!”
“Hả?” Nghe Nam Huyền nói một câu không đầu không cuối, Lục Vi đang định hỏi tiếp, đột nhiên cảm thấy dưới chân mình truyền đến một cơn chấn động dữ dội, kèm theo đó là những tiếng gầm rú đáng sợ.
“Đó là...” Trong phút chốc, Lục Vi nắm chặt tay, đồng tử hơi dãn ra. Những tiếng gầm rú đó cô đã từng nghe thấy lúc còn ở Cẩm Thành. “Là Thiên Đầu Phật!” Nam Huyền đỡ Lục Vi đứng dậy. Cùng lúc đó, Tùng Dung, Tương Ảnh và Dạ Ly cũng từ trong phòng chạy ra.
Cô nàng tê giác vẫn mặc nguyên chiếc váy ngủ hình hoa màu hồng nhạt, sắc mặt trắng bệch, nói: “Là Thiên Đầu Phật đột nhập vào đây? Tôi nghe nói... nó chuyên ăn thịt yêu ma. Tôi... tôi...”
Tương Ảnh thấy bộ dạng hốt hoảng, lo sợ của Tùng Dung, nói: “Thực ra Thiên Đầu Phật rất kén ăn, nó mà ăn thịt cô thì sẽ không tiêu hóa được mất.”
“Hai người im đi, đừng cãi vã nữa được không?” Khóe miệng Dạ Ly thấp thoáng ẩn hiện một nụ cười quỷ dị, nói. “Thiên Đầu Phật đã vào được đây thì chắc chắn bà chị hay ho của tôi cũng đang ở miệng kết giới... Nếu muốn ra ngoài thì chúng ta phải nhanh chóng chớp thời cơ. Nhanh!”
Nam Huyền trầm ngâm. “Trấn Bất Thanh rộng như vậy, miệng kết giới chỉ có một, đợi khi chúng ta tìm thấy thì nó đã đóng lại mất rồi, không lẽ mấy người đã biết miệng kết giới ở đâu sao?” Nói xong, Nam Huyền liền nhìn sang Tương Ảnh, ai ngờ tên thiếu niên kiêu ngạo đó lại nói: “Đừng nhìn tôi như vậy, tôi dùng bát quái trận để đưa mọi người vào đây, miệng kết giới chỉ có một mình Lạc đại nhân có thể mở được, không liên quan đến tôi.”
Dạ đại họa xua tay, cười đầy ẩn ý. “Đừng lo lắng, mặc dù chúng ta không biết miệng kết giới ở đâu nhưng tự khắc sẽ có người đến dẫn đường cho chúng ta. Hắc!” Dứt lời, Dạ Ly liền cố ý chỉ tay xuống dưới lầu. Mọi người ngó đầu nhìn xuống, liền thấy một thân hình mờ ảo thoáng xuất hiện. Đến khi Lục Vi có thể nhìn rõ bóng hình đó thì lời nói đã vô thức thốt ra: “Quý Vân!”
Dạ Ly chậc lưỡi làm ra vẻ hiếu kỳ. “Trước thì tức giận sùi cả bọt mép vì hồng nhan, nay lại cố sống cố chết tiến vào ảo cảnh để dẫn đường cứu hồng nhan, Vi Vi, cô thật là có phúc!”
Lúc này, tâm trạng Lục Vi rối bời, không biết nên buồn hay vui, nhìn bóng dáng Quý Vân mà lòng cô bối rối trăm bề. Cô nhìn anh đang thở hổn hển, liền cảm thấy trái tim mình loạn nhịp, trước khi ý thức kịp phản ứng lại thì bước chân cô đã chạy thật nhanh xuống lầu, để lại Nam Huyền thẫn thờ đứng nguyên tại chỗ.
Thấy thế, Dạ Ly liền thở dài, vỗ nhẹ vào vai Nam Huyền, nói một câu thấm thía: “Đi thôi!”
_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách chọn một trong hai_ _ _ _ _
Vì thời gian miệng kết giới mở ra có hạn, Quý Vân đến còn chưa kịp nói rõ điều gì đã kéo mọi người chạy nhanh về phía tây, đến gốc cây Mạn Đà La dưới chân núi Bất Thanh thì dừng lại. Không giống như trong tiểu trấn, dưới chân núi Bất Thanh không mưa không gió, dưới ánh trăng huyền ảo, bóng cây Mạn Đà La phát ra những tia sáng bàng bạc mờ ảo, bên cạnh đó là một lỗ hổng lớn treo lơ lửng giữa không trung, hút nguồn khí lưu chuyển động xoay tròn xung quanh, nếu không nhầm thì đây chính là “miệng kết giới” mà Dạ Ly đã nói.

