Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1864
- Tình trạng: Hoàn thành
Đội ngũ chia thành hai hàng ngay ngắn, mỗi người cầm theo một chiếc đèn lồng hình hoa sen vô cùng đẹp mắt. Kỳ lạ là, những chiếc đèn lồng này không hề được che đậy, vậy mà ngọn lửa vẫn cháy rực rỡ, lung linh trước gió. Vi Vi đang kinh ngạc, liền nghe thấy Khuyên Khuyên trèo lên vai mình tự lúc nào, đạp đạp chân, nói: “Là... là hồ ly!!”

Nghe thấy vậy, Lục Vi mới nheo mắt nhìn kĩ lại, quả thật đó là một lũ hồ ly đang nhẹ nhàng bước tới. Trên người chúng khoác bộ trang phục màu đỏ từ triều Hán, chân và đầu vẫn là của hồ ly, chỉ có dáng điệu, cử chỉ, đi đứng lại giống hệt con người. Những chiếc đèn lồng hoa sen cũng được cái đuôi dài uốn éo của chúng giương thẳng lên cao. Đội ngũ hồ ly bám sát nhau, vừa đi vừa hát ca không ngừng. Lúc này Lục Vi mới hiểu, tiếng hát du dương kia vang lên từ đội hợp xướng này.

“Đây là...” Vi Vi líu lưỡi, nhưng không đợi Văn Trinh giải thích, Khuyên Khuyên đã chít chít lên tiếng: “Đây là lễ rước dâu của đội hồ ly! Vì khả năng sinh sản của loài hồ ly rất tốt, ngụ ý con đàn cháu đống, lộc phúc đầy nhà, vợ chồng trăm năm hạnh phúc viên mãn, cho nên ma giới luôn chọn loài hồ ly làm đội ngũ đón dâu, đối với tân nương, nó còn là niềm vinh dự bất ngờ. Oa, trong truyền thuyết chỉ có duy nhất một lần đội hồ ly tiến hành rước dâu, nhưng đã là từ hơn một ngàn năm trước rồi, đó là lúc Hồ Vương đại nhân kết hôn. Khuyên Khuyên cũng mơ ước có một ngày được đội hồ ly rước về…”

Trong đầu Lục Vi xuất hiện vô vàn những dấu chấm hỏi, cô chăm chú nhìn đội ngũ rước dâu kia, lắp bắp nói: “Đợi chút, các người vừa nói là nghênh đón cái gì? Tôi không hiểu lắm...”

Văn Trinh không đợi Lục Vi nói hết câu, mỉm cười, khom người, lịch sự nói: “Có gì đợi khi trở về rồi nói. Bây giờ, mời phu nhân lên kiệu!”

Lục Vi bị hai tiếng “phu nhân” làm cho nổi da gà. Marilyn Monroe treo trên tường kia ơi, mau nói cho tôi biết, đây chỉ là một giấc mơ, nhất định chỉ là một giấc mơ mà thôi! Nếu không thì sao có thể nhập được vai diễn cổ trang huyền diệu như thế chứ!

Lại còn rước dâu bằng kiệu… Cái kiệu này ở đâu ra vậy?! Nghĩ đến đây, Lục Vi bất giác ngẩng đầu, đang muốn mở miệng bỗng trông thấy cảnh tượng trước mắt, lời nói dâng lên đến cổ họng lại nghèn nghẹn nuốt vội xuống. Giữa không trung, một cỗ xe ngọc bích lấp lánh ánh vàng, ngay cả chuỗi ngọc trên ghế ngồi cũng tỏa ra ánh hào quang ngũ sắc. Cỗ xe được một chú xích điểu1 sặc sỡ kéo đi, mỗi lần nó vỗ cánh lại có muôn ngàn ánh hào quang lấp lánh tỏa ra, như những ngôi sao trên trời cao rơi xuống. Xích điểu lặng lẽ, chăm chú nhìn Lục Vi, dường như đang đợi cô lên kiệu.

Vi Vi không còn can đảm để nuốt nước miếng, thầm nghĩ có lẽ cỗ xe bí đỏ của công chúa Lọ Lem cũng thua xa cỗ xe này. Thêm vào đó, chỉ cần lát nữa xích điểu vươn cánh bay lên trời cao, khoe sắc cùng những áng mây ngũ sắc kia thì có khác nào phượng hoàng trong truyền thuyết? Đối mặt với tình cảnh này, Lục Vi cảm thấy chỉ có hai trường hợp có thể xảy ra:

Một là: Cô đã xuyên không.

Hai là: Giờ là năm 2012, cả thể giới đều đã xuyên không. “Oa, oa, tuyệt quá, tuyệt quá! Cỗ xe phượng hoàng ngũ sắc!” Vi Vi đang vật lộn trong cơn mê loạn, con chuột Khuyên Khuyên đã không chút do dự mà nhảy lên “kiệu rước”, sau khi ngồi xuống chiếc ghế vừa rộng rãi vừa thoải mái, tự do lăn lộn mấy vòng lại kích động kêu lên: “Vi Vi, còn chờ gì nữa, mau lên đây đi!”

Lục Vi lặng lẽ, đáp án có lẽ đã rõ ràng cả rồi, thế giới đã xuyên không thật rồi.

“Cái kia…” Lục Vi vẫn còn ra sức giãy giụa trước khi bước vào cõi chết. “Có thể bảo nó đi chậm một chút được không, tôi sợ độ cao.”

_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách đội rước hồ ly _ _ _ _ _

Nằm ngoài dự liệu của Lục Vi, lên xe không được bao lâu, cô đã bị mùi hương trong cỗ xe phượng hoàng ngũ sắc xộc vào mũi khiến cho mệt mỏi, từ từ ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, đập vào mắt cô là một trần nhà trắng như tuyết, rèm cửa sổ bằng nhung vừa dày vừa nặng, che kín một khoảng tường, chiếc giường công chúa hình tròn rộng lớn cùng một chiếc bàn trang điểm theo kiểu châu Âu tinh xảo, đẹp mắt. Rất tốt, xem ra mình đã hoàn toàn xuyên không rồi.

Vi Vi vừa uể oải ngồi dậy, liền nghe thấy từ phòng bên truyền đến những tiếng động rất khẽ. Một lát sau, cô thấy một cô gái mặc chiếc váy bồng màu hồng nhạt uyển chuyển bước vào. Lục Vi chớp chớp mắt, sau khi xác định chắc chắn mình không hoa mắt, mới cất tiếng gọi: “Nhạc Linh?!”

Hôm nay cô thực sự đã phải nhận quá nhiều sự kích động. Sau khi rời núi Bất Thanh, những người bạn trong thế giới đó đều đột nhiên biến mất, nhưng giờ chỉ qua một đêm, mọi người lại đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc việc này là sao?

“Tại sao cô lại ở đây? Khuyên Khuyên đâu?”

Nhạc Linh chỉ tay ra chiếc bàn gỗ hình tròn ngoài phòng khách, Khuyên Khuyên đang nằm giữa một đống đồ ăn vặt, tay trái ôm chiếc bánh ngọt dâu tây, tay phải nắm một nắm khoai tây sấy, mãn nguyện thưởng thức. Hừm… Cách đây vài tiếng, ai đã nói nhất định sẽ giảm béo đây?

Đôi mắt đen láy của ông chú già đáng khinh hấp háy, nâng vạt váy rồi xoay tròn một vòng, nũng nịu nói: “Đây là chiếc váy mà tôi mới làm, Vi Vi thấy có đẹp không?”

Prev 1 ... 122 123 124 125 126 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000416