“Rất đẹp…” Lục Vi ôm ngực thở dài, đối với sở thích oái oăm này của Nhạc Linh, Lục Vi đã dần thấy quen, không còn ngỡ ngàng đến nổi da gà như ban đầu nữa. Có điều, việc quan trọng nhất lúc này là: “Chúng ta đang ở đâu đây? Rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Nghe thấy vậy, Nhạc Linh im lặng một lát, đến khi cơn kích động của Lục Vi qua đi rồi mới nói: “Nơi này chính là tẩm cung của Lạc đại nhân, vì đại nhân nói tôi khá thân thiết với cô nên để tôi tiếp đãi cô.”
Nghe xong những lời này, Lục Vi lặng lẽ cúi đầu, trong lòng càng lúc càng hoài nghi, chậm rãi nói: “Vậy sao?” Nhạc Linh chẳng phải vẫn là thuộc hạ của Dạ Ly ư? Tại sao bây giờ lại ở trong tẩm cung của Dạ Lạc? Còn đảm đương nhiệm vụ tiếp đãi mình nữa? Hơn nữa, nghĩ kĩ lại, Nhạc Linh thực sự cũng có điểm rất đáng nghi...
Lúc trước, ông ta đã bí mật đưa cho cô chiếc túi gấm, không ngờ chiếc túi gấm đó lại là chiếc chìa khóa hữu hiệu trong thời khắc quan trọng nhất, và kỳ lạ hơn là, Dạ Ly cũng có một cái giống y như thế. Kể từ đó, hình con thú kỳ dị đó vẫn in trong lòng bàn tay phải của Lục Vi, bất luận có rửa thế nào cũng không xóa đi được. Tất cả những điều này nhất định có liên quan đến ông chú già đáng khinh kia.
Nhạc Linh bị Lục Vi nhìn đến mức sợ hãi, đang ngây ngô cười khổ, định tháo lui liền bị Lục Vi cản đường. Cô mở rộng lòng bàn tay, hình vẽ màu xanh lam đột nhiên phát ra những tia sáng mờ ảo. Nhạc Linh sợ hãi đến dựng tóc gáy, lùi lại phía sau. Lục Vi nói: “Đây là cái gì? Cô còn nhớ không? Cô đưa cho tôi cái túi thơm đó, phía trên có vẽ họa tiết này, bây giờ nó đã in lên tay tôi, không làm thế nào rửa sạch được.”
Nhạc Linh đưa hai tay lên đỉnh đầu, vừa hành lễ vừa run rẩy cầu xin: “Tôi... tôi chẳng phải đến để nói rõ cho cô biết sự thật sao? Vi Vi, bây giờ cô có thể tránh xa tôi ra một chút được không?”
“Tại sao?”
Khuyên Khuyên ôm cái bụng to kềnh như người mang thai, nặng nề quay cái đầu chuột nhỏ xíu lại, lắp bắp: “Cũng giống tôi, sợ hãi hơi thở đó trên người cô.”
Trong lòng Lục Vi vang lên những tiếng “lộp bộp”, nói như vậy, hình con quái thú in trong lòng bàn tay cô đã khiến lũ tiểu yêu sợ hãi không dám đến gần, lẽ nào… Trong đầu Vi Vi chợt lóe lên nụ cười quỷ dị của Dạ đại họa, bỗng nhiên cảm thấy rất bất an, lạnh lùng trừng mắt nhìn khuôn mặt Lolita xinh đẹp của ông chú già đáng khinh, giận dữ nói: “Tốt nhất là cô hãy giải thích rõ ràng mọi chuyện cho tôi nghe ngay lập tức!”
Nhạc Linh thoát khỏi vòng trói buộc của Vi Vi, thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới tỏ vẻ vô tội, bẻ bẻ ngón tay, nói: “Thực ra… mọi chuyện bắt đầu từ trước lúc mấy người bọn cô đến núi Bất Thanh. Trước đó một tháng, đột nhiên có ba người phụ nữ đến tìm Dạ Boss, sau khi nói chuyện với họ, Dạ Boss liền giam mình trong phòng suốt hai ngày liền. Sau đó, anh ta chuẩn bị đồ đạc đến núi Bất Thanh, nói là muốn nghĩ cách bắt chị ruột của anh ta xuất đầu lộ diện. Sau này tôi mới biết…”
“Sau này cô mới biết anh ta đến núi Bất Thanh là để thả Thiên Đầu Phật, vì chỉ có Dạ Lạc mới có khả năng phong ấn Thiên Đầu Phật lần nữa, cho nên Dạ đại họa mới cố ý làm vậy để dụ chị anh ta xuất hiện.”
“Ừm.” Nhạc Linh gật đầu như giã tỏi. “Ai ngờ không lâu sau, Lạc đại nhân đến gặp riêng tôi.”
Lục Vi kinh ngạc, cứ tưởng đã đoán được rõ ràng câu chuyện, ai ngờ cốt truyện lại rẽ sang hướng khác. “Nhiệm vụ bất khả thi! Cô làm nội gián cho Lạc ư!!”
Nhạc Linh ho khan, giơ tay đầu hàng, vẻ vô tội. “Không phải, người ta gọi đó là bỏ gian tà theo chính nghĩa! Dạ Boss vừa hung dữ lại khó chơi, lần này anh ta gây họa, thả Thiên Đầu Phật ra, tôi cũng là vì dân trừ hại, không có cách nào khác, đành phải làm vậy thôi.”
Vi Vi trầm mặc. “Sau đó thì sao?”
“Sau đó...” Nhạc Linh cắn răng, do dự nói. “Lạc đại nhân nói, nếu Dạ Boss tự dấn thân lên núi Bất Thanh, cô ấy sẽ tương kế tựu kế, bảo tôi đưa cái túi thơm này cho cô.” Nói xong, Nhạc Linh đưa tay lên thề thốt: “Tôi thề, tôi thực sự không biết cái túi thơm đó có tác dụng gì, ban đầu tôi cũng chỉ cho rằng nó dùng để khống chế Dạ Boss, sau này tôi mới rõ...”
Vi Vi thấy Nhạc Linh nói năng ấp úng, nhướng mày nói: “Rõ cái gì?”
Nhạc Linh nghẹn lời, liếc nhìn sắc mặt Lục Vi, thận trọng nói: “Vi Vi, tôi nói ra nhưng cô trăm ngàn lần không được kích động.”
Lục Vi thở dài, đã từng nếm trải ảo cảnh ở núi Bất Thanh, Tiểu Long ngốc nghếch đột nhiên biến mất, bị ép lên “kiệu hoa”... nhiều chuyện như vậy, bây giờ còn chuyện gì có thể khiến cô kích động nữa đây? “Cô nói đi!”
Nhạc Linh khẽ ho khan một tiếng, nhẹ nhàng cất lời: “Vi Vi, cô có biết tại sao ba cô gái đó tại sao lại gấp gáp đến tìm Dạ Boss như vậy không? Và tại sao sau khi nói chuyện với bọn họ, Dạ Boss lại muốn nhanh chóng đi tìm chị gái mình?”
Vi Vi ghé sát mặt vào Nhạc Linh, gằn giọng: “Nói thẳng vào vấn đề đi! Còn tiếp tục vòng vo nữa, tôi sẽ đánh chết cô!!”
Nghe thấy vậy, Nhạc Linh im lặng một lát, đến khi cơn kích động của Lục Vi qua đi rồi mới nói: “Nơi này chính là tẩm cung của Lạc đại nhân, vì đại nhân nói tôi khá thân thiết với cô nên để tôi tiếp đãi cô.”
Nghe xong những lời này, Lục Vi lặng lẽ cúi đầu, trong lòng càng lúc càng hoài nghi, chậm rãi nói: “Vậy sao?” Nhạc Linh chẳng phải vẫn là thuộc hạ của Dạ Ly ư? Tại sao bây giờ lại ở trong tẩm cung của Dạ Lạc? Còn đảm đương nhiệm vụ tiếp đãi mình nữa? Hơn nữa, nghĩ kĩ lại, Nhạc Linh thực sự cũng có điểm rất đáng nghi...
Lúc trước, ông ta đã bí mật đưa cho cô chiếc túi gấm, không ngờ chiếc túi gấm đó lại là chiếc chìa khóa hữu hiệu trong thời khắc quan trọng nhất, và kỳ lạ hơn là, Dạ Ly cũng có một cái giống y như thế. Kể từ đó, hình con thú kỳ dị đó vẫn in trong lòng bàn tay phải của Lục Vi, bất luận có rửa thế nào cũng không xóa đi được. Tất cả những điều này nhất định có liên quan đến ông chú già đáng khinh kia.
Nhạc Linh bị Lục Vi nhìn đến mức sợ hãi, đang ngây ngô cười khổ, định tháo lui liền bị Lục Vi cản đường. Cô mở rộng lòng bàn tay, hình vẽ màu xanh lam đột nhiên phát ra những tia sáng mờ ảo. Nhạc Linh sợ hãi đến dựng tóc gáy, lùi lại phía sau. Lục Vi nói: “Đây là cái gì? Cô còn nhớ không? Cô đưa cho tôi cái túi thơm đó, phía trên có vẽ họa tiết này, bây giờ nó đã in lên tay tôi, không làm thế nào rửa sạch được.”
Nhạc Linh đưa hai tay lên đỉnh đầu, vừa hành lễ vừa run rẩy cầu xin: “Tôi... tôi chẳng phải đến để nói rõ cho cô biết sự thật sao? Vi Vi, bây giờ cô có thể tránh xa tôi ra một chút được không?”
“Tại sao?”
Khuyên Khuyên ôm cái bụng to kềnh như người mang thai, nặng nề quay cái đầu chuột nhỏ xíu lại, lắp bắp: “Cũng giống tôi, sợ hãi hơi thở đó trên người cô.”
Trong lòng Lục Vi vang lên những tiếng “lộp bộp”, nói như vậy, hình con quái thú in trong lòng bàn tay cô đã khiến lũ tiểu yêu sợ hãi không dám đến gần, lẽ nào… Trong đầu Vi Vi chợt lóe lên nụ cười quỷ dị của Dạ đại họa, bỗng nhiên cảm thấy rất bất an, lạnh lùng trừng mắt nhìn khuôn mặt Lolita xinh đẹp của ông chú già đáng khinh, giận dữ nói: “Tốt nhất là cô hãy giải thích rõ ràng mọi chuyện cho tôi nghe ngay lập tức!”
Nhạc Linh thoát khỏi vòng trói buộc của Vi Vi, thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới tỏ vẻ vô tội, bẻ bẻ ngón tay, nói: “Thực ra… mọi chuyện bắt đầu từ trước lúc mấy người bọn cô đến núi Bất Thanh. Trước đó một tháng, đột nhiên có ba người phụ nữ đến tìm Dạ Boss, sau khi nói chuyện với họ, Dạ Boss liền giam mình trong phòng suốt hai ngày liền. Sau đó, anh ta chuẩn bị đồ đạc đến núi Bất Thanh, nói là muốn nghĩ cách bắt chị ruột của anh ta xuất đầu lộ diện. Sau này tôi mới biết…”
“Sau này cô mới biết anh ta đến núi Bất Thanh là để thả Thiên Đầu Phật, vì chỉ có Dạ Lạc mới có khả năng phong ấn Thiên Đầu Phật lần nữa, cho nên Dạ đại họa mới cố ý làm vậy để dụ chị anh ta xuất hiện.”
“Ừm.” Nhạc Linh gật đầu như giã tỏi. “Ai ngờ không lâu sau, Lạc đại nhân đến gặp riêng tôi.”
Lục Vi kinh ngạc, cứ tưởng đã đoán được rõ ràng câu chuyện, ai ngờ cốt truyện lại rẽ sang hướng khác. “Nhiệm vụ bất khả thi! Cô làm nội gián cho Lạc ư!!”
Nhạc Linh ho khan, giơ tay đầu hàng, vẻ vô tội. “Không phải, người ta gọi đó là bỏ gian tà theo chính nghĩa! Dạ Boss vừa hung dữ lại khó chơi, lần này anh ta gây họa, thả Thiên Đầu Phật ra, tôi cũng là vì dân trừ hại, không có cách nào khác, đành phải làm vậy thôi.”
Vi Vi trầm mặc. “Sau đó thì sao?”
“Sau đó...” Nhạc Linh cắn răng, do dự nói. “Lạc đại nhân nói, nếu Dạ Boss tự dấn thân lên núi Bất Thanh, cô ấy sẽ tương kế tựu kế, bảo tôi đưa cái túi thơm này cho cô.” Nói xong, Nhạc Linh đưa tay lên thề thốt: “Tôi thề, tôi thực sự không biết cái túi thơm đó có tác dụng gì, ban đầu tôi cũng chỉ cho rằng nó dùng để khống chế Dạ Boss, sau này tôi mới rõ...”
Vi Vi thấy Nhạc Linh nói năng ấp úng, nhướng mày nói: “Rõ cái gì?”
Nhạc Linh nghẹn lời, liếc nhìn sắc mặt Lục Vi, thận trọng nói: “Vi Vi, tôi nói ra nhưng cô trăm ngàn lần không được kích động.”
Lục Vi thở dài, đã từng nếm trải ảo cảnh ở núi Bất Thanh, Tiểu Long ngốc nghếch đột nhiên biến mất, bị ép lên “kiệu hoa”... nhiều chuyện như vậy, bây giờ còn chuyện gì có thể khiến cô kích động nữa đây? “Cô nói đi!”
Nhạc Linh khẽ ho khan một tiếng, nhẹ nhàng cất lời: “Vi Vi, cô có biết tại sao ba cô gái đó tại sao lại gấp gáp đến tìm Dạ Boss như vậy không? Và tại sao sau khi nói chuyện với bọn họ, Dạ Boss lại muốn nhanh chóng đi tìm chị gái mình?”
Vi Vi ghé sát mặt vào Nhạc Linh, gằn giọng: “Nói thẳng vào vấn đề đi! Còn tiếp tục vòng vo nữa, tôi sẽ đánh chết cô!!”

