Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1806
- Tình trạng: Hoàn thành
Người ta đồn rằng trước đó, mỗi lần đến trước tòa nhà hình ống, những nhân viên chịu trách nhiệm giải tỏa khu vực này, nếu không bị ngã giáo thì cũng va phải cây, lúc nào cũng cảm thấy như có từng trận gió thổi vù vù và thứ gì đó đang tác yêu tác quái phía sau lưng. Lúc đầu mọi người còn cho rằng người dân ở đây đang cố ý gây chuyện vì không muốn rời đi nhưng dần dần, họ còn gặp phải những chuyện kỳ quái hơn, thậm chí còn không tìm được con ngõ dẫn vào khu nhà, càng đi càng lạc, vì thế những lời đồn đại kỳ lạ kia mới ùn ùn kéo đến.

Có người nói ở đây có thần linh trú ngụ, không muốn bị quấy rầy nên không cho phép phá dỡ nơi này; có người lại nói ở đây có oan hồn người chết chưa siêu thoát; cũng có lời đồn khác là ở dưới khu nhà này có rất nhiều hài cốt, muốn phá bỏ hay di dời không phải chủ nhà tự quyết định mà được. Những lời đồn thổi cứ ám ảnh mãi đến tận bây giờ. Chủ nhiệm dự án vốn không tin nên hôm đó đã đích thân đến giám sát công việc, nhưng đáng tiếc, bà ta đã một đi không trở lại.

Đêm đó, có người phát hiện bà ta đã chết trong con ngõ nhỏ trước khu nhà.

Những tin tức này càng lúc càng lan xa, tam sao thất bản, nghe một đồn mười. Những công nhân, kỹ sư làm công tác di dời đều phải đi đường vòng, đừng nói đến việc vào được khu nhà. Đúng lúc ấy, số tiền vốn chính phủ rót xuống cho việc đền bù giải tỏa lại không đủ, đã khiến toàn bộ dự án bị đình trệ, chuyện này vì thế mà càng kéo dài, cuối cùng chẳng còn ai hỏi đến nữa. Người dân sống trong khu nhà thấy những tòa nhà xung quanh đều đã bị phá dỡ và xây dựng lại nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Chưa đầy hai năm sau, tòa nhà đó bỗng nhiên tiếng tăm lừng lẫy, dân cư sinh sống ở đây cũng thưa dần đi.

Trước khi chuyển đến đây, Vi Vi đã từng được nghe những chuyện này từ chính cái miệng bát quái của Điền Hân. Từ nhỏ, Lục Vi đã được dạy dỗ phải tôn trọng khoa học, tin tưởng vào học thuyết vô thần, thế nên cô không tin những chuyện kỳ quái mà Điền Hân kể và chọn một ngày cuối tuần nhàn hạ mà vui vẻ chuyển đến đây. Thực tế đã chứng minh, mấy tháng sống ở đây, Lục Vi chưa hề gặp chuyện kỳ quái, hoang đường nào, hàng xóm xung quanh mặc dù thi thoảng cũng thì thầm to nhỏ những tin đồn thất thiệt bên ngoài, nhưng thực ra chính họ cũng chưa từng trải qua những chuyện kỳ lạ ấy.

Lục Vi nói: “Đây chẳng qua chỉ là những tin đồn nhảm nhí, vô căn cứ mà thôi, nếu thực sự nói gặp phải chuyện gì kỳ quái thì đó chính là việc anh đã đưa Nam Huyền đến đây.”

Dạ Ly đưa tay chống cằm, nhìn xuống dưới lầu, ý vị sâu xa nói: “Bức tường và cửa chống trộm nhà cô đúng là do Nam Huyền làm hỏng, nhưng ngoài những việc đó, xung quanh đây còn rất nhiều những chuyện khác nữa.”

Lục Vi nghe thấy vậy thì toàn thân bất giác nổi da gà nhưng vẫn giữ vẻ kiên định, nói: “Dù sao thì cũng mời anh về cho, tôi rất ổn, từ trước đến nay chưa từng bị ma quỷ gì đó quấy rối.”

Dạ Ly khẽ nhếch môi: “Như vậy, cũng không chắc.” “Ý anh là sao?”

“Ý của tôi là, trước giờ không bị quấy rối không có nghĩa là sau này cũng vậy.”

Lục Vi cứng họng, đang muốn đuổi anh ta đi thì nghe thấy dưới lầu vọng lên một tiếng nổ lớn, thầm nghĩ không phải cánh cửa nhà ai lại bị phá tung đấy chứ. Ngẩng đầu nhìn, chợt thấy khuôn mặt điềm nhiên, bình tĩnh của Dạ Ly bỗng nhiên trắng bệch, anh ta vừa chạy vội xuống dưới lầu vừa nói: “Nguy rồi, quên mất là Nam Huyền không biết cách mở cửa xe.”

Lục Vi không đuổi theo anh ta mà chỉ đứng trên ban công ung dung nhìn xuống. Ánh mắt vừa định thần lại, liền nghe thấy một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa ô tô của Dạ Ly đã bị Nam Huyền đá bay ra ngoài.



Chương 6: Tiêu đồ phụ thủ



Chợ thương mại, 18 giờ 28 phút, ngày 15 tháng 2 năm 2012.

Trước quầy thịt lợn, lần thứ một trăm linh một Vi Vi nén tiếng thở dài, bất lực đưa mắt nhìn con người kỳ quái Nam Huyền đứng bên cạnh đang nhìn chằm chằm chiếc máy xay thịt một cách ngờ nghệch, chán nản nói: “Đừng nhìn nữa, chúng ta đi thôi.”

Nam Huyền quay đầu, chớp chớp đôi mắt long lanh đen sẫm, chỉ tay vào chiếc máy xay thịt, gặng hỏi: “Cái này, đang làm gì thế?”

Lục Vi thở dài, kiên nhẫn giải thích: “Cái đó gọi là máy xay thịt, có thể dùng nó để...”

“Hình phạt treo cổ?” Nam Huyền nhướng mày một cách bướng bỉnh, cắt ngang câu nói của Vi Vi. Anh ta hoảng sợ đến thất thần, lắc đầu nói: “Con người... thật quá tàn nhẫn.”

Lục Vi gượng cười hai tiếng, lo sợ anh ta sẽ lại thốt ra những lời kỳ quái nào nữa, đành quay sang nói với chủ cửa hàng: “Cho tôi năm đồng thịt xay.”

“Được thôi, có ngay!” Chủ cửa hàng nhận tiền rồi nhanh chóng cắt một miếng thị nạc, thái thành từng lát mỏng rồi bỏ vào máy xay thịt. Trong chốc lát, phía trước cỗ máy phun ra những dây thịt đã được nghiền nát. Lục Vi cố gắng kiên nhẫn giảng giải cho Nam Huyền một cách chậm rãi, tỉ mỉ như dạy dỗ một đứa trẻ con chưa hiểu chuyện: “Chiếc máy xay thịt này là một công cụ rất hữu dụng, giúp chúng ta nghiền miếng thịt lớn như vậy thành từng viên thịt nhỏ như thế này, sau đó có thể dùng nó để chế biến món thịt viên, món thịt hộp hoặc là món xúc xích. Chiếc máy xay thịt này với hình phạt treo cổ mà anh nói là hai thứ hoàn toàn khác nhau...”

Prev 1 ... 11 12 13 14 15 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.001320
Polaroid