Lục Vi đưa hai tay lên che miệng để không hét lên, đúng lúc đó lại nghe thấy Nam Huyền nói: “Đứng ở đấy đợi tôi.” Sau đó, anh ta dần dần biến mất trong tứ hợp viện.
Lúc chạng vạng, ánh trời chiều cũng trở nên nhạt dần rồi tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối bao la ùa về.
Lục Vi vẫn kiên nhẫn đứng đợi trước cánh cửa lớn dẫn vào tứ hợp viện, vừa lo lắng nghĩ đến việc có người từng trông thấy ma quỷ lởn vởn trong ngôi nhà này, lại lo sợ Nam Huyền gặp chuyện xui xẻo gì ở trong đó. Giữa lúc trong lòng nóng như có lửa đốt, bỗng một trận gió lạnh thổi tới, theo phản xạ,
Lục Vi đưa tay giữ chặt lấy gấu váy nhưng trong nháy mắt, cô bỗng cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.
Giây phút ấy, dường như Lục Vi cảm nhận rất rõ... có một thứ gì đó khẽ chạm vào cổ cô, nhẹ nhàng, mềm mại giống như có một chiếc lông vũ vừa phất qua. Lục Vi bất giác rùng mình, cố trấn tĩnh rồi từ từ đứng thẳng, lẽ nào đây thực sự là cánh cửa tà ma, đúng như câu nói đầy ẩn ý phát ra từ cái miệng quạ đen của Dạ Ly: Bản thân cô đang bị những thứ ma quỷ kia quấy rầy?
Lục Vi nắm chặt tay, một lần nữa tự nhắc nhở bản thân phải hết sức bình tĩnh, nhất định là do nghĩ ngợi quá nhiều nên sinh ra ảo giác mà thôi. Lỗ hổng ở trên tường và cánh cửa chống trộm trong nhà đều do Nam Huyền gây ra, làm gì có ma quỷ tồn tại trong thế giới này. Bình tĩnh! Bình tĩnh! Mình và bọn chúng không thù không oán, bọn chúng nhất định sẽ không đến quấy rầy mình.
Lục Vi vừa suy nghĩ vừa nhìn ngó xung quanh, đang định quay đầu nhìn thì bỗng cảm thấy có cái gì đó đang bò qua chân.
“A!!” Lục Vi thét lên một tiếng rồi sợ hãi nhảy dựng lên, nhưng khi cúi đầu nhìn thì lại chẳng phát hiện ra thứ gì.
“Ha ha!” Lục Vi cười gượng, vừa cố gắng định thần vừa cầu mong Nam Huyền nhanh chóng ra khỏi tứ hợp viện. “Nhất định là mình đã nghĩ ngợi quá nhiều, nhất định là như thế!”
Để tiện cho việc đi làm, mỗi ngày Lục Vi đều đi qua nơi này, mấy tháng nay đều bình yên vô sự, không thể có chuyện gì kỳ lạ ở đây được.
Cô đưa mắt nhìn vào tứ hợp viện, trong không gian mờ ảo có thể nhìn thấy rõ một chiếc giếng cổ ở giữa sân. Khi Lục Vi chuyển đến sống trong khu nhà hình ống, những người ở tứ hợp viện này đều đã dọn đi hết, vì thế cô cũng không được biết quang cảnh bên trong khu nhà như thế nào. Giây phút cô trông thấy chiếc giếng kia, trong lòng chợt cảm thấy kỳ quái nhưng nhất thời không biết diễn tả thế nào. Đang băn khoăn suy nghĩ thì đèn đường bỗng nhiên bật sáng, Lục Vi đưa tay dụi mắt, mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn.
Đúng! Trời tối rồi!
Khi Lục Vi cảm thấy có thứ gì đó vừa bò qua chân mình, bầu trời còn mờ tối, vậy mà giờ đây màn đêm đen kịt, dày đặc đã bao phủ khắp không gian, xung quanh cũng yên tĩnh đến rợn người. Vì sao mình đã đứng trước cổng tứ hợp viện này lâu như vậy rồi mà không hề thấy ai đi qua? Lúc này đang là giờ tan tầm, quả thật là kỳ lạ...
Nghĩ đến đây, trái tim Lục Vi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hoảng sợ, bất giác muốn nhấc cánh tay đang xách đồ ôm trước ngực, nhưng vừa nhấc tay lên một chút, cô đột nhiên cảm thấy như có một ma lực nào đó đang cố ý kéo mạnh túi đồ của cô xuống. Từ “sợ hãi” đơn giản không thể miêu tả tâm trạng của Lục Vi lúc này. Trải qua hết chuyện kỳ quái này đến chuyện kỳ quái khác, cô nghẹn cứng cả họng, chỉ còn cách nhắm chặt mắt đến n lần và cầu nguyện cho Nam Huyền mau chóng rời khỏi tứ hợp viện.
Tất cả chỉ tại tên quái vật đáng chết này, vì sao anh ta lại có hứng thú đi vào tứ hợp viện quỷ quái này kia chứ? Nếu không phải tại anh ta thì mình đâu có gặp những chuyện thế này...
Đáng tiếc là, rất lâu sau đó, Nam Huyền vẫn chưa thấy xuất hiện. Cánh cửa của tứ hợp viện vẫn rộng mở, giống hệt một con dã thú hung hãn đang há to cái miệng như chậu máu đỏ au. Lục Vi nuốt khan một cái, cảm giác sợ hãi lại ập đến, dường như có thứ gì đó đang lén bò dưới chân, lông nó xù xì, gớm ghiếc, đôi chân nhỏ không ngừng bò qua bò lại, cọ tới cọ lui, thậm chí nó còn dùng cả móng vuốt giẫm mạnh lên giày của cô.
Không chỉ có một con!
Lục Vi sợ đến dựng tóc gáy, đứng im một chỗ, cảm giác càng lúc càng có nhiều con vật kỳ quái bò tới chỗ mình, chúng còn bò lên bắp chân cô... Nhưng điều khiến cô tuyệt vọng nhất chính là, khung cảnh trước mắt vẫn không có chút thay đổi: ánh đèn đường mờ ảo, bốn bề quạnh quẽ, tứ hợp viện im lìm đến kỳ lạ...
Mà quan trọng là cô không nhìn thấy đám dị vật kia! Điều này còn đáng sợ gấp bội so với việc xem phim kinh dị!!
Cuối cùng, Lục Vi không chịu nổi nữa, bắt đầu run rẩy, vứt tất cả túi lớn túi bé đựng đồ ăn trên tay xuống đất, hét lên một tiếng rồi ba chân bốn cẳng chạy về phía khu nhà hình ống. Khi về đến nơi, cô sẽ chạy ngay lên phòng, tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc, quên đi tất cả những chuyện này. Lục Vi bất chấp tất cả chạy thục mạng về phía khu nhà, muốn mau chóng thoát khỏi lũ quái vật vô hình đáng sợ kia.
Lúc chạng vạng, ánh trời chiều cũng trở nên nhạt dần rồi tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối bao la ùa về.
Lục Vi vẫn kiên nhẫn đứng đợi trước cánh cửa lớn dẫn vào tứ hợp viện, vừa lo lắng nghĩ đến việc có người từng trông thấy ma quỷ lởn vởn trong ngôi nhà này, lại lo sợ Nam Huyền gặp chuyện xui xẻo gì ở trong đó. Giữa lúc trong lòng nóng như có lửa đốt, bỗng một trận gió lạnh thổi tới, theo phản xạ,
Lục Vi đưa tay giữ chặt lấy gấu váy nhưng trong nháy mắt, cô bỗng cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.
Giây phút ấy, dường như Lục Vi cảm nhận rất rõ... có một thứ gì đó khẽ chạm vào cổ cô, nhẹ nhàng, mềm mại giống như có một chiếc lông vũ vừa phất qua. Lục Vi bất giác rùng mình, cố trấn tĩnh rồi từ từ đứng thẳng, lẽ nào đây thực sự là cánh cửa tà ma, đúng như câu nói đầy ẩn ý phát ra từ cái miệng quạ đen của Dạ Ly: Bản thân cô đang bị những thứ ma quỷ kia quấy rầy?
Lục Vi nắm chặt tay, một lần nữa tự nhắc nhở bản thân phải hết sức bình tĩnh, nhất định là do nghĩ ngợi quá nhiều nên sinh ra ảo giác mà thôi. Lỗ hổng ở trên tường và cánh cửa chống trộm trong nhà đều do Nam Huyền gây ra, làm gì có ma quỷ tồn tại trong thế giới này. Bình tĩnh! Bình tĩnh! Mình và bọn chúng không thù không oán, bọn chúng nhất định sẽ không đến quấy rầy mình.
Lục Vi vừa suy nghĩ vừa nhìn ngó xung quanh, đang định quay đầu nhìn thì bỗng cảm thấy có cái gì đó đang bò qua chân.
“A!!” Lục Vi thét lên một tiếng rồi sợ hãi nhảy dựng lên, nhưng khi cúi đầu nhìn thì lại chẳng phát hiện ra thứ gì.
“Ha ha!” Lục Vi cười gượng, vừa cố gắng định thần vừa cầu mong Nam Huyền nhanh chóng ra khỏi tứ hợp viện. “Nhất định là mình đã nghĩ ngợi quá nhiều, nhất định là như thế!”
Để tiện cho việc đi làm, mỗi ngày Lục Vi đều đi qua nơi này, mấy tháng nay đều bình yên vô sự, không thể có chuyện gì kỳ lạ ở đây được.
Cô đưa mắt nhìn vào tứ hợp viện, trong không gian mờ ảo có thể nhìn thấy rõ một chiếc giếng cổ ở giữa sân. Khi Lục Vi chuyển đến sống trong khu nhà hình ống, những người ở tứ hợp viện này đều đã dọn đi hết, vì thế cô cũng không được biết quang cảnh bên trong khu nhà như thế nào. Giây phút cô trông thấy chiếc giếng kia, trong lòng chợt cảm thấy kỳ quái nhưng nhất thời không biết diễn tả thế nào. Đang băn khoăn suy nghĩ thì đèn đường bỗng nhiên bật sáng, Lục Vi đưa tay dụi mắt, mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn.
Đúng! Trời tối rồi!
Khi Lục Vi cảm thấy có thứ gì đó vừa bò qua chân mình, bầu trời còn mờ tối, vậy mà giờ đây màn đêm đen kịt, dày đặc đã bao phủ khắp không gian, xung quanh cũng yên tĩnh đến rợn người. Vì sao mình đã đứng trước cổng tứ hợp viện này lâu như vậy rồi mà không hề thấy ai đi qua? Lúc này đang là giờ tan tầm, quả thật là kỳ lạ...
Nghĩ đến đây, trái tim Lục Vi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hoảng sợ, bất giác muốn nhấc cánh tay đang xách đồ ôm trước ngực, nhưng vừa nhấc tay lên một chút, cô đột nhiên cảm thấy như có một ma lực nào đó đang cố ý kéo mạnh túi đồ của cô xuống. Từ “sợ hãi” đơn giản không thể miêu tả tâm trạng của Lục Vi lúc này. Trải qua hết chuyện kỳ quái này đến chuyện kỳ quái khác, cô nghẹn cứng cả họng, chỉ còn cách nhắm chặt mắt đến n lần và cầu nguyện cho Nam Huyền mau chóng rời khỏi tứ hợp viện.
Tất cả chỉ tại tên quái vật đáng chết này, vì sao anh ta lại có hứng thú đi vào tứ hợp viện quỷ quái này kia chứ? Nếu không phải tại anh ta thì mình đâu có gặp những chuyện thế này...
Đáng tiếc là, rất lâu sau đó, Nam Huyền vẫn chưa thấy xuất hiện. Cánh cửa của tứ hợp viện vẫn rộng mở, giống hệt một con dã thú hung hãn đang há to cái miệng như chậu máu đỏ au. Lục Vi nuốt khan một cái, cảm giác sợ hãi lại ập đến, dường như có thứ gì đó đang lén bò dưới chân, lông nó xù xì, gớm ghiếc, đôi chân nhỏ không ngừng bò qua bò lại, cọ tới cọ lui, thậm chí nó còn dùng cả móng vuốt giẫm mạnh lên giày của cô.
Không chỉ có một con!
Lục Vi sợ đến dựng tóc gáy, đứng im một chỗ, cảm giác càng lúc càng có nhiều con vật kỳ quái bò tới chỗ mình, chúng còn bò lên bắp chân cô... Nhưng điều khiến cô tuyệt vọng nhất chính là, khung cảnh trước mắt vẫn không có chút thay đổi: ánh đèn đường mờ ảo, bốn bề quạnh quẽ, tứ hợp viện im lìm đến kỳ lạ...
Mà quan trọng là cô không nhìn thấy đám dị vật kia! Điều này còn đáng sợ gấp bội so với việc xem phim kinh dị!!
Cuối cùng, Lục Vi không chịu nổi nữa, bắt đầu run rẩy, vứt tất cả túi lớn túi bé đựng đồ ăn trên tay xuống đất, hét lên một tiếng rồi ba chân bốn cẳng chạy về phía khu nhà hình ống. Khi về đến nơi, cô sẽ chạy ngay lên phòng, tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc, quên đi tất cả những chuyện này. Lục Vi bất chấp tất cả chạy thục mạng về phía khu nhà, muốn mau chóng thoát khỏi lũ quái vật vô hình đáng sợ kia.


