Mình... vẫn còn trong mộng sao? Hay đây thực chất không phải giấc mơ? Vậy tại sao mình lại ở đây? Trước đó... trước đó đã xảy ra chuyện gì? Trong chốc lát, một loạt các câu hỏi liên tiếp vang lên khiến đầu óc Lục Vi nhất thời muốn nổ tung. Hít một hơi thật sâu, Vi Vi thầm nhắc nhở mình cần phải bình tĩnh, lát sau, cô chậm rãi đứng lên.
Bốn bề vắng lặng, không một bóng người. Vi Vi nhíu mày, vừa cử động chân tay vừa cố gắng nhớ lại. Cô nhớ rõ, vì chuyện của Quý Vân mà cô và Nam Huyền cãi nhau nên khi công ty thiết kế game Huyết kiếm 3 kia gọi cô đến, cô đã không nói với bất kỳ ai...
Đúng rồi! Ban nãy cô còn ở trong công ty kia làm đề thử nghiệm, sau đó cô đã nhìn thấy một số thứ kỳ dị: cá chân người, mèo đen béo mập... Sau đó thì sao? Vi Vi cắn răng nhớ lại nhưng đầu óc trống rỗng. Sau đó đã xảy ra chuyện gì, rốt cuộc tại sao cô lại ở đây?
Rầm, rầm, rầm!
Lục Vi đang chau mày suy nghĩ, rừng cây bao quanh vốn yên tĩnh lúc này đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn, kéo theo đó, mặt đất cũng rung lắc dữ dội. Vi Vi kinh hãi, đứng chôn chân tại chỗ, còn chưa kịp ngẩng đầu đã nghe thấy từ trong rừng sâu vọng lại tiếng mèo gầm rú. Nghe thấy thế, Lục Vi bất giác run sợ đến mức nổi da gà, định thần nhìn, phía trước bỗng xuất hiện con mèo mập ú trong trò chơi điện tử kia. Nó đang ung dung, nhàn nhã bước về phía cô.
Chạy!
Phản ứng đầu tiên của Lục Vi chính là phải chạy thật nhanh trước khi con mèo mập phát hiện ra cô, nhưng khi đại não đưa ra mệnh lệnh, cô cũng chợt phát hiện ra, đôi chân cô đã đóng đinh tại chỗ... không thể cử động. Kinh khủng hơn nữa là, ngay cả sống lưng cô cũng đã cứng đờ, trong thời khắc này, toàn thân cô như bị điểm huyệt, hóa đá, không thể nhúc nhích.
Tiếng kêu quỷ dị của con mèo đó mỗi lúc một gần. Vi Vi biết, nó đã phát hiện ra cô. Chỉ là cô không biết, liệu nó có thích mùi thịt người hay không?
Chương 58: Mồi nhử
Trong màn đêm tối tăm và hoang vắng, những cơn gió lạnh ùa tới, thổi đám lá khô bay xào xạc. Ánh trăng ma quái, lạnh lẽo soi sáng cả một vùng trời, những đám mây âm u phiêu du dường như đang nheo mắt, cười trước nỗi đau khổ của người khác. Dưới một gốc cây khô, Lục Vi ngây ngốc đứng lặng hồi lâu, nín thở nhìn con quái vật to lớn trước mặt, lúc này cô thậm chí không thể run rẩy được nữa.
Con mèo béo mập trước mặt to hơn gấp nhiều lần so với tưởng tượng của Lục Vi, cho dù lúc này nó cuộn tròn cái đuôi, ngoan ngoãn ngồi xuống nhưng thân hình nó cũng chẳng thua kém một con sư tử trưởng thành là bao. Nó như vừa phát hiện ra một quả cầu len thú vị, ve vẩy cái đuôi ra chiều thích thú, đôi mắt to tròn, màu xanh long lanh nhìn cô chăm chú, tựa hồ đang tính toán xem nên xử lý món đồ chơi mới này thế nào.
Vi Vi cắn chặt răng sợ hãi, mồ hôi không ngừng túa ra. Không biết vì sao, lúc này đầu óc cô có vẻ minh mẫn hẳn lên. Trong lúc con mèo béo kia còn đang suy nghĩ nên xử lý mình thế nào, mình cần phải chạy thật nhanh, nhưng cho dù đôi chân có nhanh nhẹn đến đâu cũng không thể chạy thoát được, mình vốn không thể chạy đua với nó, phải làm cách nào bây giờ?
Lục Vi đang suy nghĩ, con mèo béo đột nhiên đứng lên, hếch cái mũi ướt sũng, tiến lại gần cô ngửi hít. Lục Vi như pho tượng, sống lưng không biết từ bao giờ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Con mèo béo này đang... chuẩn bị ăn thịt cô rồi sao?
Mèo béo dò xét Vi Vi một hồi rồi áp cái mặt ụ thịt đến trước mặt cô, bất giác nhếch miệng cười lớn. Nhìn mèo béo nhe hàm răng trắng ởn, Vi Vi sợ điếng hồn, nó đang cười sao? Đúng vậy, chính xác là nó đang cười, bởi ngay sau đó, Vi Vi liền nghe thấy nó đột nhiên lập cập hai hàm răng, rồi nói hai từ: “Vi Vi.”
Không có âm thanh, mèo béo vẫn chỉ dùng khẩu hình như trước, nhưng Lục Vi tin chắc là mình không hoa mắt, nó quả thực đã gọi tên cô. Vi Vi cụp mắt suy nghĩ, trầm mặc giây lát rồi lên tiếng: “Ngươi... biết ta sao?” Có lẽ, mèo béo vốn không định ăn thịt cô, vì nó có thể gọi tên cô, lại biết cả Quý Vân, liệu nó có thể là sủng vật của Quý Vân không nhỉ?
Nghĩ vậy, Lục Vi ôm một tia hy vọng cuối cùng, nói: “Quý Vân đang ở đâu? Ngươi có biết không?”
Mèo béo nghe thấy vậy, chớp chớp mắt nhìn Lục Vi chằm chằm, dường như hiểu được lời nói của cô, nó nhìn trời suy nghĩ.
“Ngươi không định ăn thịt ta đúng không? Thả cho ta đi nhé? Mèo béo ngoan, đợi ta tìm được Quý Vân rồi, ta sẽ mời ngươi ăn một bữa thật ngon!”
Nghe thấy mấy từ “ăn một bữa thật ngon”, ánh mắt mèo béo chợt sáng lên, đứng phắt dậy. Vi Vi thấy thế, đang định nhếch miệng cười nhưng nụ cười còn chưa kịp nở trên môi đã tắt lịm. Có thứ gì đó ướt sũng đang cọ sát khắp người cô, thậm chí còn nhẹ nhàng kéo váy cô lên, sau đó, ngay lập tức biến mất, không để lại dấu vết. Nhưng Vi Vi vẫn nhìn rõ, đó chính là đầu lưỡi của mèo béo...
Nghĩ đến cảnh tượng nó săn cá chân người, trái tim Lục Vi như ngừng đập. Thì ra, vừa rồi nó lao tâm khổ trí suy nghĩ, không phải là làm thế nào để câu thông với mình, mà nó đang nghĩ bắt đầu ăn thịt mình như thế nào.
Bốn bề vắng lặng, không một bóng người. Vi Vi nhíu mày, vừa cử động chân tay vừa cố gắng nhớ lại. Cô nhớ rõ, vì chuyện của Quý Vân mà cô và Nam Huyền cãi nhau nên khi công ty thiết kế game Huyết kiếm 3 kia gọi cô đến, cô đã không nói với bất kỳ ai...
Đúng rồi! Ban nãy cô còn ở trong công ty kia làm đề thử nghiệm, sau đó cô đã nhìn thấy một số thứ kỳ dị: cá chân người, mèo đen béo mập... Sau đó thì sao? Vi Vi cắn răng nhớ lại nhưng đầu óc trống rỗng. Sau đó đã xảy ra chuyện gì, rốt cuộc tại sao cô lại ở đây?
Rầm, rầm, rầm!
Lục Vi đang chau mày suy nghĩ, rừng cây bao quanh vốn yên tĩnh lúc này đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn, kéo theo đó, mặt đất cũng rung lắc dữ dội. Vi Vi kinh hãi, đứng chôn chân tại chỗ, còn chưa kịp ngẩng đầu đã nghe thấy từ trong rừng sâu vọng lại tiếng mèo gầm rú. Nghe thấy thế, Lục Vi bất giác run sợ đến mức nổi da gà, định thần nhìn, phía trước bỗng xuất hiện con mèo mập ú trong trò chơi điện tử kia. Nó đang ung dung, nhàn nhã bước về phía cô.
Chạy!
Phản ứng đầu tiên của Lục Vi chính là phải chạy thật nhanh trước khi con mèo mập phát hiện ra cô, nhưng khi đại não đưa ra mệnh lệnh, cô cũng chợt phát hiện ra, đôi chân cô đã đóng đinh tại chỗ... không thể cử động. Kinh khủng hơn nữa là, ngay cả sống lưng cô cũng đã cứng đờ, trong thời khắc này, toàn thân cô như bị điểm huyệt, hóa đá, không thể nhúc nhích.
Tiếng kêu quỷ dị của con mèo đó mỗi lúc một gần. Vi Vi biết, nó đã phát hiện ra cô. Chỉ là cô không biết, liệu nó có thích mùi thịt người hay không?
Chương 58: Mồi nhử
Trong màn đêm tối tăm và hoang vắng, những cơn gió lạnh ùa tới, thổi đám lá khô bay xào xạc. Ánh trăng ma quái, lạnh lẽo soi sáng cả một vùng trời, những đám mây âm u phiêu du dường như đang nheo mắt, cười trước nỗi đau khổ của người khác. Dưới một gốc cây khô, Lục Vi ngây ngốc đứng lặng hồi lâu, nín thở nhìn con quái vật to lớn trước mặt, lúc này cô thậm chí không thể run rẩy được nữa.
Con mèo béo mập trước mặt to hơn gấp nhiều lần so với tưởng tượng của Lục Vi, cho dù lúc này nó cuộn tròn cái đuôi, ngoan ngoãn ngồi xuống nhưng thân hình nó cũng chẳng thua kém một con sư tử trưởng thành là bao. Nó như vừa phát hiện ra một quả cầu len thú vị, ve vẩy cái đuôi ra chiều thích thú, đôi mắt to tròn, màu xanh long lanh nhìn cô chăm chú, tựa hồ đang tính toán xem nên xử lý món đồ chơi mới này thế nào.
Vi Vi cắn chặt răng sợ hãi, mồ hôi không ngừng túa ra. Không biết vì sao, lúc này đầu óc cô có vẻ minh mẫn hẳn lên. Trong lúc con mèo béo kia còn đang suy nghĩ nên xử lý mình thế nào, mình cần phải chạy thật nhanh, nhưng cho dù đôi chân có nhanh nhẹn đến đâu cũng không thể chạy thoát được, mình vốn không thể chạy đua với nó, phải làm cách nào bây giờ?
Lục Vi đang suy nghĩ, con mèo béo đột nhiên đứng lên, hếch cái mũi ướt sũng, tiến lại gần cô ngửi hít. Lục Vi như pho tượng, sống lưng không biết từ bao giờ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Con mèo béo này đang... chuẩn bị ăn thịt cô rồi sao?
Mèo béo dò xét Vi Vi một hồi rồi áp cái mặt ụ thịt đến trước mặt cô, bất giác nhếch miệng cười lớn. Nhìn mèo béo nhe hàm răng trắng ởn, Vi Vi sợ điếng hồn, nó đang cười sao? Đúng vậy, chính xác là nó đang cười, bởi ngay sau đó, Vi Vi liền nghe thấy nó đột nhiên lập cập hai hàm răng, rồi nói hai từ: “Vi Vi.”
Không có âm thanh, mèo béo vẫn chỉ dùng khẩu hình như trước, nhưng Lục Vi tin chắc là mình không hoa mắt, nó quả thực đã gọi tên cô. Vi Vi cụp mắt suy nghĩ, trầm mặc giây lát rồi lên tiếng: “Ngươi... biết ta sao?” Có lẽ, mèo béo vốn không định ăn thịt cô, vì nó có thể gọi tên cô, lại biết cả Quý Vân, liệu nó có thể là sủng vật của Quý Vân không nhỉ?
Nghĩ vậy, Lục Vi ôm một tia hy vọng cuối cùng, nói: “Quý Vân đang ở đâu? Ngươi có biết không?”
Mèo béo nghe thấy vậy, chớp chớp mắt nhìn Lục Vi chằm chằm, dường như hiểu được lời nói của cô, nó nhìn trời suy nghĩ.
“Ngươi không định ăn thịt ta đúng không? Thả cho ta đi nhé? Mèo béo ngoan, đợi ta tìm được Quý Vân rồi, ta sẽ mời ngươi ăn một bữa thật ngon!”
Nghe thấy mấy từ “ăn một bữa thật ngon”, ánh mắt mèo béo chợt sáng lên, đứng phắt dậy. Vi Vi thấy thế, đang định nhếch miệng cười nhưng nụ cười còn chưa kịp nở trên môi đã tắt lịm. Có thứ gì đó ướt sũng đang cọ sát khắp người cô, thậm chí còn nhẹ nhàng kéo váy cô lên, sau đó, ngay lập tức biến mất, không để lại dấu vết. Nhưng Vi Vi vẫn nhìn rõ, đó chính là đầu lưỡi của mèo béo...
Nghĩ đến cảnh tượng nó săn cá chân người, trái tim Lục Vi như ngừng đập. Thì ra, vừa rồi nó lao tâm khổ trí suy nghĩ, không phải là làm thế nào để câu thông với mình, mà nó đang nghĩ bắt đầu ăn thịt mình như thế nào.


