Nghe thấy thế, Vi Vi cúi xuống nhìn, quả nhiên đám cá chân người đó chỉ tò mò quây xung quanh chân cô, sợ sệt không dám lại gần. Chàng trai cười lạnh. “Ban nãy Tiểu Hắc chưa ăn thịt cô ngay vì dường như nó còn do dự điều gì đó, cô chính là con mồi thứ hai sống sót mà tôi gặp được.”
“Thứ hai là sao?” Lục Vi chớp mắt. “Vậy người thứ nhất là ai? Anh có biết không?”
Chàng trai cười nhạt. “Chúng đang sợ hãi điều gì ở cô?”
Vi Vi im lặng, bàn tay phải vô thức nắm chặt lại, mặc dù rất căm giận vì chuyện này liên quan đến Dạ đại họa, vô duyên vô cớ cô trở thành phu nhân của một tên gấu mèo, nhưng lúc này xem ra, điều đó cũng không hẳn là không tốt. Thậm chí, nhờ có sức mạnh của anh ta mà những loài tiểu yêu, tiểu quái bình thường ít nhiều cũng biết nể sợ.
Thấy Lục Vi không nói, chàng trai cũng không gặng hỏi, lặng lẽ bước lên phía trước. Sau khi đến được ngôi nhà gỗ, cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Mọi thứ trong ngôi nhà được bài trí hết sức đơn giản, ngoài giường ngủ và một bộ bàn ghế gọn nhẹ ra thì không có bất kỳ thứ gì khác. Vi Vi hỏi: “Rốt cuộc đây là đâu? Tại sao anh lại lưu lạc đến đây?”
Chàng trai lặng lẽ bước đến bên chậu nước, sau khi rửa sạch chân tay mới nhìn ra ngoài cửa, trầm mặc nói: “Đây là thành phố tù nhân. Nhưng tù nhân ở đây không phải là người, mà là quỷ.”
Nghe thấy những lời này, Lục Vi chỉ cảm thấy tất cả dây thần kinh trong cơ thể mình căng lên. Lát sau lại thấy đối phương quệt miệng, nhìn thẳng vào cô, dõng dạc nói: “Cô và tôi là hai con người duy nhất, cũng là con mồi của chúng, chúng nhất định sẽ nghĩ mọi cách để tìm được chúng ta.”
Nghe thấy vậy, chút hy vọng cuối cùng trong đầu Lục Vi hoàn toàn sụp đổ, cô lắc đầu, nói: “Làm sao có thể như vậy được. Vì sao chúng ta lại ở đây?”
“Những con mồi khác cũng sẽ đến đây, nguyên nhân thì có rất nhiều, nhưng tôi...” Chàng trai ngập ngừng giây lát, hơi nheo mắt lại, nói: “Tôi bị vứt vào đây, là do chính tôi đã tạo ra chúng. Người thiết kế, kỹ sư mà cũng bị nhốt vào chính lồng giam mà mình chế tạo ra, hừ, cô thấy có đáng cười không?”
Lục Vi nhìn thẳng vào mắt anh ta, đột nhiên cảm thấy anh chàng này rất quen, nghĩ một lúc, cô hỏi: “Tôi vẫn chưa biết tên anh...”
Chàng trai nhếch mép vẻ kiêu ngạo, nói: “Tôi là Tương Thành.”
“Tương...” Lục Vi líu lưỡi. Trên thực tế, họ Tương rất hiếm, lần đầu tiên nghe thấy, cô đã nhớ rất lâu, hơn nữa cô cũng quen biết với một người họ Tương.
“Tương Ảnh có quan hệ thế nào với anh?”
Tương Thành bất giác giật mình, tựa hồ cũng có chút ngạc nhiên khi nghe thấy cái tên Tương Ảnh đó, nhưng giây lát sau, anh ta đã khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiên nói: “Tương Ảnh là con trai của anh trai tôi. Cậu ta có thể tạo ra ảo cảnh, còn cái tôi chế tạo, chính là... trò chơi.”
“Trò chơi?” Lục Vi trợn mắt kinh ngạc, nói: “Tôi đang ở trong trò chơi sao?”
“Nói một cách chính xác hơn thì cô đang ẩn thân thành yêu quái.” Tương Thành chuyển gáo nước sang tay kia, mỉm cười, nói: “Chào mừng cô đến với thành phố vĩnh hằng, con mồi xinh đẹp.”
Chương 59: Thành phố tù nhân
Buổi tối, Tương Thành nhường chiếc giường duy nhất trong nhà cho Lục Vi, còn mình dựa vào cánh cửa ngủ gà ngủ gật. Lăn qua lăn lại một hồi, Lục Vi nằm xuống chưa được bao lâu liền chìm vào giấc ngủ say. Đang ngủ ngon đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, giật mình tỉnh giấc, Lục Vi liền thấy toàn thân ướt sũng, còn chưa kịp mở miệng, trong tay đã xuất hiện một cây cung.
“Đây là...”
“Đi theo tôi!” Không đợi Lục Vi nói xong, Tương Thành đã ngắt lời. Lục Vi thấy toàn thân Tương Thành cũng ướt như chuột lột, nhất thời không hiểu có chuyện gì xảy ra, đành ngoan ngoãn theo anh ta bước ra ngoài. Vừa trông thấy cảnh tượng bên ngoài, cô bất giác trố mắt đứng nhìn, không nói được một lời...
Mặt hồ vốn rất yên ả, không một gợn sóng, lúc này bỗng trở nên hỗn loạn. Lũ cá chân người vừa như phấn khích lại vừa như sợ hãi, nhảy hết lên mặt nước, vừa lộn vòng trên không vừa ve vẩy cái đuôi. Đứng bên kia hồ nước, Tiểu Hắc đứng chép miệng, nhe răng cười, bên cạnh là... một cô gái đội chiếc mũ rộng vành có mạng che trước mặt, không nhìn rõ dung mạo.
“Chuyện này... Chúng đang làm gì vậy?”
“Không biết!” Tương Thành nắm chặt cây cung trong tay, nói với vẻ bí ẩn: “Kia là nữ vương của thành phố tù nhân này, tên là Thiên Tố. Quả thực cô cũng có chút bản lĩnh đấy, dụ được cả cô ta đến đây!”
Trong lòng Lục Vi không ngừng run lên vì sợ hãi, chỉ thấy hai tay Thiên Tố đưa lên trước ngực, ngay sau đó, một âm thanh tự nhiên, linh hoạt, kỳ ảo mà kỳ quái khác, thường từ sau tấm mạng che mặt đó truyền đến. Tương Thành khép chặt khóe môi, cất giọng khó chịu: “Đến lúc cấp thiết hãy bắn tên, rõ chưa!”
Lục Vi cắn răng, bặm môi, gài mũi tên mà Tương Thành đưa cho lên cây cung, nói: “Cô ta đang hát cái quái gì vậy? Anh chắc chắn cô ta sẽ đến đây chứ?”
Nói xong, Vi Vi bỗng nhiên chết lặng, cây cung ban nãy còn nắm chặt lúc này đã hơi run rẩy, cầm không vững. Lũ cá chân người lúc trước còn nhảy nhót không ngừng, đột nhiên tập trung xếp thành hàng dài, nối đuôi nhau, dùng chân mình làm thành một cây cầu.
“Thứ hai là sao?” Lục Vi chớp mắt. “Vậy người thứ nhất là ai? Anh có biết không?”
Chàng trai cười nhạt. “Chúng đang sợ hãi điều gì ở cô?”
Vi Vi im lặng, bàn tay phải vô thức nắm chặt lại, mặc dù rất căm giận vì chuyện này liên quan đến Dạ đại họa, vô duyên vô cớ cô trở thành phu nhân của một tên gấu mèo, nhưng lúc này xem ra, điều đó cũng không hẳn là không tốt. Thậm chí, nhờ có sức mạnh của anh ta mà những loài tiểu yêu, tiểu quái bình thường ít nhiều cũng biết nể sợ.
Thấy Lục Vi không nói, chàng trai cũng không gặng hỏi, lặng lẽ bước lên phía trước. Sau khi đến được ngôi nhà gỗ, cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Mọi thứ trong ngôi nhà được bài trí hết sức đơn giản, ngoài giường ngủ và một bộ bàn ghế gọn nhẹ ra thì không có bất kỳ thứ gì khác. Vi Vi hỏi: “Rốt cuộc đây là đâu? Tại sao anh lại lưu lạc đến đây?”
Chàng trai lặng lẽ bước đến bên chậu nước, sau khi rửa sạch chân tay mới nhìn ra ngoài cửa, trầm mặc nói: “Đây là thành phố tù nhân. Nhưng tù nhân ở đây không phải là người, mà là quỷ.”
Nghe thấy những lời này, Lục Vi chỉ cảm thấy tất cả dây thần kinh trong cơ thể mình căng lên. Lát sau lại thấy đối phương quệt miệng, nhìn thẳng vào cô, dõng dạc nói: “Cô và tôi là hai con người duy nhất, cũng là con mồi của chúng, chúng nhất định sẽ nghĩ mọi cách để tìm được chúng ta.”
Nghe thấy vậy, chút hy vọng cuối cùng trong đầu Lục Vi hoàn toàn sụp đổ, cô lắc đầu, nói: “Làm sao có thể như vậy được. Vì sao chúng ta lại ở đây?”
“Những con mồi khác cũng sẽ đến đây, nguyên nhân thì có rất nhiều, nhưng tôi...” Chàng trai ngập ngừng giây lát, hơi nheo mắt lại, nói: “Tôi bị vứt vào đây, là do chính tôi đã tạo ra chúng. Người thiết kế, kỹ sư mà cũng bị nhốt vào chính lồng giam mà mình chế tạo ra, hừ, cô thấy có đáng cười không?”
Lục Vi nhìn thẳng vào mắt anh ta, đột nhiên cảm thấy anh chàng này rất quen, nghĩ một lúc, cô hỏi: “Tôi vẫn chưa biết tên anh...”
Chàng trai nhếch mép vẻ kiêu ngạo, nói: “Tôi là Tương Thành.”
“Tương...” Lục Vi líu lưỡi. Trên thực tế, họ Tương rất hiếm, lần đầu tiên nghe thấy, cô đã nhớ rất lâu, hơn nữa cô cũng quen biết với một người họ Tương.
“Tương Ảnh có quan hệ thế nào với anh?”
Tương Thành bất giác giật mình, tựa hồ cũng có chút ngạc nhiên khi nghe thấy cái tên Tương Ảnh đó, nhưng giây lát sau, anh ta đã khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiên nói: “Tương Ảnh là con trai của anh trai tôi. Cậu ta có thể tạo ra ảo cảnh, còn cái tôi chế tạo, chính là... trò chơi.”
“Trò chơi?” Lục Vi trợn mắt kinh ngạc, nói: “Tôi đang ở trong trò chơi sao?”
“Nói một cách chính xác hơn thì cô đang ẩn thân thành yêu quái.” Tương Thành chuyển gáo nước sang tay kia, mỉm cười, nói: “Chào mừng cô đến với thành phố vĩnh hằng, con mồi xinh đẹp.”
Chương 59: Thành phố tù nhân
Buổi tối, Tương Thành nhường chiếc giường duy nhất trong nhà cho Lục Vi, còn mình dựa vào cánh cửa ngủ gà ngủ gật. Lăn qua lăn lại một hồi, Lục Vi nằm xuống chưa được bao lâu liền chìm vào giấc ngủ say. Đang ngủ ngon đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, giật mình tỉnh giấc, Lục Vi liền thấy toàn thân ướt sũng, còn chưa kịp mở miệng, trong tay đã xuất hiện một cây cung.
“Đây là...”
“Đi theo tôi!” Không đợi Lục Vi nói xong, Tương Thành đã ngắt lời. Lục Vi thấy toàn thân Tương Thành cũng ướt như chuột lột, nhất thời không hiểu có chuyện gì xảy ra, đành ngoan ngoãn theo anh ta bước ra ngoài. Vừa trông thấy cảnh tượng bên ngoài, cô bất giác trố mắt đứng nhìn, không nói được một lời...
Mặt hồ vốn rất yên ả, không một gợn sóng, lúc này bỗng trở nên hỗn loạn. Lũ cá chân người vừa như phấn khích lại vừa như sợ hãi, nhảy hết lên mặt nước, vừa lộn vòng trên không vừa ve vẩy cái đuôi. Đứng bên kia hồ nước, Tiểu Hắc đứng chép miệng, nhe răng cười, bên cạnh là... một cô gái đội chiếc mũ rộng vành có mạng che trước mặt, không nhìn rõ dung mạo.
“Chuyện này... Chúng đang làm gì vậy?”
“Không biết!” Tương Thành nắm chặt cây cung trong tay, nói với vẻ bí ẩn: “Kia là nữ vương của thành phố tù nhân này, tên là Thiên Tố. Quả thực cô cũng có chút bản lĩnh đấy, dụ được cả cô ta đến đây!”
Trong lòng Lục Vi không ngừng run lên vì sợ hãi, chỉ thấy hai tay Thiên Tố đưa lên trước ngực, ngay sau đó, một âm thanh tự nhiên, linh hoạt, kỳ ảo mà kỳ quái khác, thường từ sau tấm mạng che mặt đó truyền đến. Tương Thành khép chặt khóe môi, cất giọng khó chịu: “Đến lúc cấp thiết hãy bắn tên, rõ chưa!”
Lục Vi cắn răng, bặm môi, gài mũi tên mà Tương Thành đưa cho lên cây cung, nói: “Cô ta đang hát cái quái gì vậy? Anh chắc chắn cô ta sẽ đến đây chứ?”
Nói xong, Vi Vi bỗng nhiên chết lặng, cây cung ban nãy còn nắm chặt lúc này đã hơi run rẩy, cầm không vững. Lũ cá chân người lúc trước còn nhảy nhót không ngừng, đột nhiên tập trung xếp thành hàng dài, nối đuôi nhau, dùng chân mình làm thành một cây cầu.

