Snack's 1967
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1817
- Tình trạng: Hoàn thành
“Thiên Tố đã dùng tiếng hát để ra lệnh sao?” Lục Vi kinh hãi nhìn cây cầu chân người từng bước được hoàn thành, nổi da gà. “Chúng đang định đi qua đây!”

“Khốn nạn!” Tương Thành giương cung, nhằm thẳng vào Thiên Tố, nói với Lục Vi. “Nhanh đuổi lũ cá chân người ra, không được để chúng đến gần ngôi nhà.” Nhưng lúc này trời tối mịt, vì tiếng hát mê hoặc của Thiên Tố, lũ cá chân người ngoi lên mặt nước càng lúc càng nhiều, chúng tập trung quanh ngôi nhà gỗ, bắc thành cây cầu chân người hình bán nguyệt.

Lục Vi có xua đuổi thế nào cũng không làm giảm được tốc độ nhanh đến chóng mặt của chúng.

Vi Vi thở hổn hển, vừa đuổi lũ cá quái vật đó vừa chăm chú nhìn cô gái áo trắng trước mặt. Mặc dù khuôn mặt đã được che bởi một lớp vải mỏng nhưng không hiểu sao, Lục Vi luôn có cảm giác khóe miệng cô ta đang ẩn chứa một nụ cười quỷ dị. Dường như phát hiện ra sự chú ý của Vi Vi, giọng hát trầm thấp của Thiên Tố đột nhiên cao vút. Lục Vi đang cau mày suy nghĩ, bỗng cảm thấy dưới chân có cái gì đó tràn qua.

Cô cúi xuống nhìn, cảm giác ớn lạnh dâng lên tận cổ. “A!!!” Hồ nước trong suốt nhìn thấy tận đáy lúc trước giờ đã biến thành màu đỏ au, dưới đó có vô số những cánh tay đang từ từ ngoi lên, túm lấy chân của Lục Vi. “Không, cứu tôi với!!” Trong cơn hoảng loạn, cô bắn cung loạn xạ xuống nước, nhưng chúng vẫn lũ lượt kéo tới, mỗi lúc một đông, như đàn kiến vỡ trận ào ào tiến đến.

Vi Vi run lẩy bẩy, nhìn dòng nước đẫm máu đang cuồn cuộn dâng trào, điều duy nhất cô nghĩ được lúc này là... lo sợ mình sẽ trở thành “mồi” của lũ cá chân người đó. Chẳng trách, lần đầu tiên lội xuống đây, cô lại cảm thấy nước trong hồ ấm áp đến thế, đó chẳng phải là máu của những con mồi bị giết sao? Những mẩu tay, mẩu chân đứt lìa của chúng đều chìm sâu dưới đáy hồ, mẩu chân bị lũ cá lấy đi, bây giờ, những mẩu tay này cũng bò lên tìm cô...

Khi Lục Vi bị chúng ra sức kéo xuống hồ máu, cây cầu chân người cũng được xây xong. Thiên Tố chậm rãi bước lên cầu, những mũi tên nước trong tay Tương Thành không thể bắn trúng người cô ta. Cuối cùng, nữ vương của thành phố tù nhân đã đến trước ngôi nhà gỗ, cô ta bỏ qua Tương Thành, tiến thẳng đến trước mặt Lục Vi.

Lúc này, Lục Vi đã bị những cánh tay kéo đến sát mép nước, trên chiếc váy trắng loang lổ những vệt máu đỏ, nhìn mà đau lòng, thậm chí trên ngực cô còn in hình một bàn tay nhuốm máu đến rùng rợn. Trong tình thế tiến thoái lưỡng nan này, cô chỉ biết ngước ánh mắt tuyệt vọng nhìn cô gái áo trắng đối diện mình, quên cả hoảng sợ và kinh hãi.

Thiên Tố hơi nghiêng đầu, dường như cũng đang chăm chú quan sát cô qua tấm mạng che mặt. Rất lâu sau, Lục Vi mới nghe thấy cô ta lạnh lùng nói: “Trên người cô có thứ mùi mà ta kinh ghét.”

Lục Vi: “...”

_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách hồ máu _ _ _ _ _

Trong lúc Lục Vi đang đối mặt với cuộc chiến sinh tử trong trò chơi quái đản kia thì tại cửa hàng thú cưng cũng loạn hết cả lên. Trong phòng bệnh đơn tại bệnh viện Số 1, Nhạc Linh kiểm tra Lục Vi đang mê man bất tỉnh, lắc đầu nói: “Vẫn không gọi cô ấy tỉnh dậy được. Không bị mộng yểm, không có ma chướng, cũng không bị quỷ áp, nhưng gọi thế nào cũng không tỉnh, thật giống như...”

“Giống như cái gì?” Dạ Ly khẽ nheo mắt, chăm chú nhìn sắc mặt tái mét của Lục Vi trên giường bệnh, biểu cảm u sầu, thương cảm.

Nhạc Linh nói: “Rất giống tình trạng của Nam Huyền thời gian đầu bị hôn mê. Nhưng khác là, không bắt được ba hồn chín vía của cô ấy.”

Tiểu Long ngốc nghếch từ đầu đến giờ vẫn trầm mặc không nói, nghe thấy vậy, đôi lông mày anh tú bất giác chau lại, lặng lẽ quay người bước ra cửa. Dạ Ly thấy thế, hỏi: “Nam Huyền, cậu định đi đâu?”

“Tìm Thương Hy.” Vi Vi đến công ty thiết kế game đó phỏng vấn, đột nhiên bị ngất xỉu phải đưa vào bệnh viện, Nam Huyền không tin việc này không liên quan đến Thương Hy.

Nhạc Linh xoa cằm, nói: “Chúng tôi cũng đã điều tra tên Thương Hy đó rồi. Anh ta là người, tổ tiên anh ta là đạo sĩ chuyên trừ ma giáng quỷ, nhưng đến đời anh ta dường như không còn người kế tục nữa. Anh ta hai mươi tám tuổi, là người lập kế hoạch cho trò chơi, tính cách ôn hòa và khá khiêm tốn. Nếu không phải vì chuyện của Vi Vi thì cũng chẳng ai biết đến anh ta, đó là một người rất bình thường. Sau khi Vi Vi xảy ra chuyện, chúng tôi cũng đã đến thăm dò anh ta nhưng không phát hiện được điểm nào đáng ngờ.”

“Vì sao?” Nam Huyền siết chặt nắm tay, nghiến răng ken két. Lục Vi đột nhiên hôn mê khiến tinh thần anh ta suy sụp, đến lúc này đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Đấm mạnh tay lên mặt bàn, Nam Huyền nghiến răng. “Đã bốn ngày rồi, bốn ngày! Lẽ nào chúng ta cứ ngồi đây đợi chết sao?”

Prev 1 ... 145 146 147 148 149 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.003304