Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1789
- Tình trạng: Hoàn thành
Dạ Ly gật đầu. “Người bảo vệ không thể để đối phương biết thân phận của mình, thế nhưng... thật đáng tiếc, Quý Vân vẫn phạm luật...”

Trời xanh mấy trắng, gió thổi hoa rơi. Lục Vi thấy Dạ Ly và Nam Huyền đột nhiên rời đi trước, cảm thấy có gì đó bất thường. Cô chăm chú nhìn Quý Vân, líu lưỡi nói: “A Vân...”

Quý Vân nở nụ cười ấm áp. Lục Vi quen biết anh lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười một cách thanh thản, vui vẻ như vậy, trong lòng bỗng cảm thấy bất an. Anh cất giọng êm ái, dịu dàng: “Cô nói cô không phải A Ẩn, cô là Lục Vi. Nhưng tôi không phải Quý Vân, mà là Ấp. Con người khi bị thương đều tìm thuốc trị thương, mong sao lành bệnh, nhưng không biết rằng không có ký ức cũng là một loại hạnh phúc, có thể vui vẻ làm một người khác... Cô có thể chôn vùi những chuyện trước kia vào quá khứ, coi đó như một vở kịch, một giấc mộng thoáng qua, nhưng tôi không thể làm vậy. Cũng tốt, mọi thứ kết thúc rồi!”

Lục Vi vô thức bước lùi lại, mặc dù đã sớm biết kết cục đau thương này nhưng vẫn hoài nghi hỏi lại: “Ý anh là gì?”

Quý Vân khẽ vuốt má Lục Vi, dịu dàng cười, nói: “Chẳng phải cô hỏi tôi vì sao muốn làm người bảo vệ của cô sao? Vì tôi muốn trả nợ. Nếu không gặp tôi, không phải tôi nhận nhầm người, có lẽ cô ấy đã có một cuộc sống vui vẻ. Cô ấy lương thiện, dịu dàng là vậy, không đáng phải chịu kết cục bi thương đến thế. Tôi không thể để cô ấy trở thành cô hồn dã quỷ được.”

Quý Vân nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ của Lục Vi, tựa hồ thấy lại người con gái của ngàn năm trước. Anh thở dài, nói: “Bây giờ như thế này cũng tốt. Những gì tôi nợ cô, phụ cô, đều đã trả xong. Vi Vi, hãy tiếp tục sống thật tốt...”

Nước mắt Lục Vi đong đầy, tựa muôn ngàn hạt trân châu, từng giọt từng giọt không ngừng rơi xuống, nhưng bàn tay Quý Vân đang ve vuốt hai má cô đã mất dần cảm giác. Vi Vi kinh hãi, muốn giữ chặt anh nhưng khi giơ tay chạm vào người anh, chỉ thấy trống rỗng, mờ ảo. Cô nhìn anh mỉm cười, nụ cười như gió xuân, ấm áp, thanh khiết, dịu dàng. Cô nhớ hết, đều nhớ hết, nhớ... anh chính là A Ấp nồng nàn, chan chứa yêu thương, anh vốn không phải là Quý Vân lạnh lùng, băng giá.

Làn gió ấm áp thổi đến, linh hồn của A Ấp lay động, phiêu diêu bay đi.

“Không, không!” Lục Vi lắc đầu. “A Ấp...” Anh không nợ

A Ẩn, cũng không nợ gì tôi hết.

A Ấp nhắm mắt, cất tiếng cười giòn tan, trong sáng, vẫn nụ cười như lần đầu tiên gặp A Ẩn. “A Ẩn, xin lỗi, thực sự xin lỗi!”

Gió thổi tới, mang theo những cánh hoa mỏng manh, bay liệng giữa không trung. Quý Vân, A Ấp, thần bảo hộ của cô, cuối cùng cũng theo gió bay đi. Mười kiếp bảo vệ, có lẽ anh cũng đã mệt rồi, có thể ngay khi anh quyết định nhập vào trò chơi này để tìm cô, anh đã tính đến kết cục này rồi.

Mở rộng lòng bàn tay để cánh hoa nhỏ bé còn rơi rớt lại cũng được theo gió bay xa, từng giọt nước mắt của A Ẩn tuôn rơi lã chã.

Tạm biệt, A Ấp!

Đêm giao thừa năm 2012, khi tất cả mọi người đang quây quần sum họp bên gia đình, trong một căn phòng cho thuê, cảnh sát tìm thấy thi thể của Quý Vân đã bắt đầu bốc mùi hôi thối. Sau khi tiến hành khám nghiệm tử thi, bên điều tra kết luận: nạn nhân đột tử vì bị trụy tim. Lục Vi với thân phận là bạn gái và Quý Tinh, người cô ruột của nạn nhân đã đưa thi thể anh về, mai táng trên núi Phượng Hoàng.





Chương 65 : Một sự khởi đầu mới

Tương phùng mã thượng phân đào vũ, Hỷ kiến thúc tiền náo hạnh hoa,

Thanh phong minh nguyệt bản vô giá, Cận thủy dao sơn giai hữu tình1.

(Tết Thanh minh. Núi Phượng Hoàng.)

Nhiều tháng sau khi Quý Vân ra đi, nhân ngày Tết Thanh minh, Lục Vi, Dạ đại họa và mọi người cùng nhau lên núi Phượng Hoàng tảo mộ. Thực ra hồn phách của A Ấp đã tiêu tán trong ảo cảnh, nằm lại nơi đây chẳng qua chỉ là phần hài cốt vô tri vô giác mà thôi. Nhưng trong thời gian này, không ai dám nhắc đến điều đó, chỉ lặng lẽ cùng Lục Vi đi thắp hương, đốt vàng mã.

Vui thay khi thấy hoa lại cười

Trăng thanh gió mát là vô giá

Cận thủy viễn sơn đều hữu tình.

Lũ yêu quái theo cùng cũng chẳng hiểu gì về những lễ nghi phiền phức này của con người, hò nhau nghịch ngợm đốt vàng mã.

Đã biến hóa được thành hình người, Khuyên Khuyên với đôi mắt to tròn, trong sáng, thân hình đẫy đà, béo tốt cầm cả xấp tiền giấy bước đến một góc, đốt một mình, nhìn lửa cháy thì hoảng hốt, quăng cả nắm tiền giấy vào thùng, nhưng vì lực ném không đủ mạnh, cơn gió thổi qua làm cả nắm tiền mang theo tro bụi bay tứ tung, vương đầy lên đôi giày vải của Nhạc Linh.

“Gừ gừ!” Nhạc Linh nhảy dựng lên. “Khuyên Khuyên, rốt cuộc cô có biết đốt không vậy!?”

Khuyên Khuyên lườm lườm, nói: “Không biết, đợi tôi luyện tập thêm vài lần nữa, tôi sẽ đốt cho cô xem!”

“Cô...” “Không được cãi nhau!” Tùng Dung giậm mạnh chiếc giày cao gót xuống nền đất, giận dữ gào lên. “Hai người muốn cãi nhau thì qua bên kia mà cãi, đừng làm bồ hóng ám đầy khuôn mặt đã trang điểm của ta nữa.”

Tương Ảnh cười lạnh. “Hi hi, bà cô à, ngươi định lừa ai? Rõ ràng ta thấy ngươi vừa rớt nước mắt khi nhìn thấy bức ảnh Quý Vân, khiến lớp trang điểm trên mặt nhòe nhoẹt thế kia chứ!”

“Tên tiểu tử đáng chết!”

Prev 1 ... 159 160 161 162 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000422