“Im miệng hết cho ta!” Dạ đại họa ôm ngực hét lớn, trong nháy mắt, bầu không khí bỗng nhiên lặng ngắt. “Ai còn cãi nhau nữa, ta sẽ đem người đó đi hỏa thiêu luôn!”
Lời cảnh cáo vừa hạ xuống, đám yêu quái cuối cùng cũng chịu yên lặng. Bày biện hương hoa xong xuôi, Vi Vi quay đầu, nhìn mọi người, thở dài nói: “Thực ra mấy người không cần đến đây cùng tôi, tôi không sao!” Mấy tháng nay, dưới sự đề xướng của Nam Huyền, bất luận cô đi đến đâu đều có người đi cùng, cẩn thận, dè dặt từng li từng tí. Mọi người nói phần mộ này thực ra chẳng có ý nghĩa gì, điều này không phải Lục Vi không biết, chỉ là cô muốn tìm một nơi yên tĩnh ở lại một mình, suy nghĩ rõ ràng mọi chuyện mà thôi.
Vi Vi nói: “Bên cạnh núi Phượng Hoàng là núi Hoa Tiên, bây giờ là thời điểm những loài hoa dại nhỏ bé nở rộ, đẹp lắm! Tiểu Long ngốc nghếch, anh đưa mọi người đến đó chơi đi!”
Nam Huyền nghe thấy vậy, không cần suy nghĩ, liền lắc đầu cự tuyệt. Không đợi anh ta lên tiếng, phía sau đã vọng lại một giọng nữ trong trẻo: “Trông dáng vẻ này của cô, bọn họ ai dám rời cô nửa bước chứ?”
Vi Vi nghiêng đầu nhìn liền thấy Dạ Lạc cùng Văn Trinh đi đến, hai người đều mặc những bộ trang phục đời thường, nhưng ánh mắt và nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ đạo mạo, cao quý vốn có. Nam Huyền nhìn thấy chủ nhân, hơi ngạc nhiên, bước lại gần. Dạ Lạc kéo Vi Vi, chỉ tay về phía gần đó, nói: “Cô xem kìa!”
Trên nấm mộ dưới gốc cây không xa, một đám tiểu quỷ đang nằm dưới bóng râm nhìn về phía Lục Vi dò xét. Chúng thoải mái, hồn nhiên không chút sợ sệt, thậm chí còn thò hẳn cái đầu về phía trước, nhìn cô mỉm cười. Vi Vi thấy thế, bỗng nhiên lặng người, từ sau khi Quý Vân chết, đối với những chuyện này, cô đều nhắm mắt làm ngơ. May mà có hình totem Bách Diệp in trong lòng bàn tay, nếu không chưa biết chừng, lũ yêu ma đã sớm tiếp cận cô rồi.
“Truyền thuyết kể rằng, trên vai con người có hai chiếc đèn, hai chiếc đèn này có thể bảo vệ họ, không cho lũ tiểu quỷ đến gần. Nhưng điều mà họ không biết là, hai chiếc đèn đó do người bảo hộ nắm giữ. Người nào không có người bảo hộ, tự nhiên sẽ không có người giữ đèn, lúc đó tiểu ma, tiểu quỷ sẽ dễ dàng sai khiến người đó.”
Dạ Lạc hít một hơi thật sâu, ngước mắt nhìn Lục Vi. “Đến lúc phải tìm một người bảo hộ mới rồi.”
Vừa dứt lời, một làn gió xuân nhẹ nhàng thổi tới, mang theo chút hương thơm dịu dàng từ nụ hoa rừng mới nhú trong đêm sương giá lạnh. Vi Vi trầm mặc, lúc ngẩng lên, trước mắt đã có nhiều hơn hai cánh tay chìa ra.
Dạ đại họa hắng giọng, có chút khó chịu, nghiêng đầu nói: “Tiểu Long ngốc nghếch còn muốn tranh giành với tôi sao? Tôi vốn đã cùng Tiểu Vi Vi làm lễ đăng ký kết hôn, trên người cô ấy cũng có một phần yêu khí của tôi, tôi làm người bảo hộ cho cô ấy là lẽ đương nhiên.”
Nam Huyền không có miệng lưỡi sắc sảo như Dạ Ly, kìm nén rất lâu mới đưa đôi mắt long lanh nhìn về phía Lục Vi, nói: “Tôi muốn đời đời kiếp kiếp được ở bên cạnh Lục Vi.”
Lục Vi hít một hơi thật sâu, nhìn Dạ đại họa, lại nhìn Nam Huyền, không biết nói sao mới phải.
Tiểu Long ngốc nghếch, không thể rời xa cũng không thể vứt bỏ, trải qua bao nhiêu hoạn nạn, anh ta vẫn lặng lẽ ở bên cô, quan tâm, chăm sóc cô. Nghe Khuyên Khuyên nói, thời gian trước, Thần Long đại nhân nghìn năm ngao du khắp chốn đột nhiên nhớ ra mình còn có một đứa con nhỏ lưu lạc chốn trần gian, bèn đặc biệt cử người đến đón về. Nhưng Nam Huyền sống chết cũng không chịu quay lại Long cốc, nói ở đây còn có một số chuyện chưa làm xong. Người thông minh như Lục Vi, sao lại không hiểu anh ta có ý gì!
Dạ đại họa, bề ngoài thì không có vấn đề gì, lúc nào cũng chỉ ra vẻ lãng tử, hỉ hả cả ngày, nhưng vô duyên vô cớ anh ta và cô lại có quan hệ vợ chồng. Sau khi Quý Vân chết, anh ta siêng năng đến nhà Quý Tinh còn hơn cả cô. Quý Tinh ban đầu vừa khóc lóc vừa mắng giận, dần dần cũng đã bình tâm trở lại, nghe nói bà còn nhận Dạ đại họa làm con nuôi. Kỳ thực với tính cách của Dạ đại họa, sao có thể chăm sóc, bảo vệ một người bình thường, nhỏ bé như Lục Vi được? Anh ta thực ra đang suy tính điều gì, có phải chỉ là muốn cô có được một chút an ủi, không muốn những tháng ngày về sau, mỗi lần nghĩ đến Quý Vân là ruột đau như cắt nữa không?
Hai người đều rất tốt, đều là những người thân yêu của cô, chỉ là...
Vi Vi nhìn hai người họ, đột nhiên mỉm cười, tay trái nắm tay Nam Huyền, tay phải nắm tay Dạ Ly. Khuyên Khuyên ở bên cạnh thấy vậy thì sững sờ, chết lặng, một lúc sau, bà tám mới lắp bắp nói: “Lựa chọn này là... thế nào? Vi Vi muốn cả hai sao, kết cục 3P1 vui vẻ sao?”
Dạ đại họa và Tiểu Long ngốc nghếch nhìn nhau ngơ ngác, líu lưỡi: “Đây là... cùng một lúc có cả hai người bảo hộ, chuyện này tôi chưa từng nghe thấy, có điều, Vi Vi, nếu cô muốn chúng tôi cùng nhận lời...”
Lục Vi lắc đầu, cười tươi như hoa. “Người bảo hộ không nhất thiết phải là yêu quái hoặc Thần Long, đúng không?” Nam Huyền cau mày. “Đó là ý gì?”
Vi Vi bĩu môi, trở lại dáng vẻ đáng yêu thường ngày. “Có chuyện này tôi chưa kịp thông báo với hai người... Tôi đã tìm được một công việc mới rất tốt, sau Tết Thanh minh sẽ chính thức đến thử việc.”
Lời cảnh cáo vừa hạ xuống, đám yêu quái cuối cùng cũng chịu yên lặng. Bày biện hương hoa xong xuôi, Vi Vi quay đầu, nhìn mọi người, thở dài nói: “Thực ra mấy người không cần đến đây cùng tôi, tôi không sao!” Mấy tháng nay, dưới sự đề xướng của Nam Huyền, bất luận cô đi đến đâu đều có người đi cùng, cẩn thận, dè dặt từng li từng tí. Mọi người nói phần mộ này thực ra chẳng có ý nghĩa gì, điều này không phải Lục Vi không biết, chỉ là cô muốn tìm một nơi yên tĩnh ở lại một mình, suy nghĩ rõ ràng mọi chuyện mà thôi.
Vi Vi nói: “Bên cạnh núi Phượng Hoàng là núi Hoa Tiên, bây giờ là thời điểm những loài hoa dại nhỏ bé nở rộ, đẹp lắm! Tiểu Long ngốc nghếch, anh đưa mọi người đến đó chơi đi!”
Nam Huyền nghe thấy vậy, không cần suy nghĩ, liền lắc đầu cự tuyệt. Không đợi anh ta lên tiếng, phía sau đã vọng lại một giọng nữ trong trẻo: “Trông dáng vẻ này của cô, bọn họ ai dám rời cô nửa bước chứ?”
Vi Vi nghiêng đầu nhìn liền thấy Dạ Lạc cùng Văn Trinh đi đến, hai người đều mặc những bộ trang phục đời thường, nhưng ánh mắt và nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ đạo mạo, cao quý vốn có. Nam Huyền nhìn thấy chủ nhân, hơi ngạc nhiên, bước lại gần. Dạ Lạc kéo Vi Vi, chỉ tay về phía gần đó, nói: “Cô xem kìa!”
Trên nấm mộ dưới gốc cây không xa, một đám tiểu quỷ đang nằm dưới bóng râm nhìn về phía Lục Vi dò xét. Chúng thoải mái, hồn nhiên không chút sợ sệt, thậm chí còn thò hẳn cái đầu về phía trước, nhìn cô mỉm cười. Vi Vi thấy thế, bỗng nhiên lặng người, từ sau khi Quý Vân chết, đối với những chuyện này, cô đều nhắm mắt làm ngơ. May mà có hình totem Bách Diệp in trong lòng bàn tay, nếu không chưa biết chừng, lũ yêu ma đã sớm tiếp cận cô rồi.
“Truyền thuyết kể rằng, trên vai con người có hai chiếc đèn, hai chiếc đèn này có thể bảo vệ họ, không cho lũ tiểu quỷ đến gần. Nhưng điều mà họ không biết là, hai chiếc đèn đó do người bảo hộ nắm giữ. Người nào không có người bảo hộ, tự nhiên sẽ không có người giữ đèn, lúc đó tiểu ma, tiểu quỷ sẽ dễ dàng sai khiến người đó.”
Dạ Lạc hít một hơi thật sâu, ngước mắt nhìn Lục Vi. “Đến lúc phải tìm một người bảo hộ mới rồi.”
Vừa dứt lời, một làn gió xuân nhẹ nhàng thổi tới, mang theo chút hương thơm dịu dàng từ nụ hoa rừng mới nhú trong đêm sương giá lạnh. Vi Vi trầm mặc, lúc ngẩng lên, trước mắt đã có nhiều hơn hai cánh tay chìa ra.
Dạ đại họa hắng giọng, có chút khó chịu, nghiêng đầu nói: “Tiểu Long ngốc nghếch còn muốn tranh giành với tôi sao? Tôi vốn đã cùng Tiểu Vi Vi làm lễ đăng ký kết hôn, trên người cô ấy cũng có một phần yêu khí của tôi, tôi làm người bảo hộ cho cô ấy là lẽ đương nhiên.”
Nam Huyền không có miệng lưỡi sắc sảo như Dạ Ly, kìm nén rất lâu mới đưa đôi mắt long lanh nhìn về phía Lục Vi, nói: “Tôi muốn đời đời kiếp kiếp được ở bên cạnh Lục Vi.”
Lục Vi hít một hơi thật sâu, nhìn Dạ đại họa, lại nhìn Nam Huyền, không biết nói sao mới phải.
Tiểu Long ngốc nghếch, không thể rời xa cũng không thể vứt bỏ, trải qua bao nhiêu hoạn nạn, anh ta vẫn lặng lẽ ở bên cô, quan tâm, chăm sóc cô. Nghe Khuyên Khuyên nói, thời gian trước, Thần Long đại nhân nghìn năm ngao du khắp chốn đột nhiên nhớ ra mình còn có một đứa con nhỏ lưu lạc chốn trần gian, bèn đặc biệt cử người đến đón về. Nhưng Nam Huyền sống chết cũng không chịu quay lại Long cốc, nói ở đây còn có một số chuyện chưa làm xong. Người thông minh như Lục Vi, sao lại không hiểu anh ta có ý gì!
Dạ đại họa, bề ngoài thì không có vấn đề gì, lúc nào cũng chỉ ra vẻ lãng tử, hỉ hả cả ngày, nhưng vô duyên vô cớ anh ta và cô lại có quan hệ vợ chồng. Sau khi Quý Vân chết, anh ta siêng năng đến nhà Quý Tinh còn hơn cả cô. Quý Tinh ban đầu vừa khóc lóc vừa mắng giận, dần dần cũng đã bình tâm trở lại, nghe nói bà còn nhận Dạ đại họa làm con nuôi. Kỳ thực với tính cách của Dạ đại họa, sao có thể chăm sóc, bảo vệ một người bình thường, nhỏ bé như Lục Vi được? Anh ta thực ra đang suy tính điều gì, có phải chỉ là muốn cô có được một chút an ủi, không muốn những tháng ngày về sau, mỗi lần nghĩ đến Quý Vân là ruột đau như cắt nữa không?
Hai người đều rất tốt, đều là những người thân yêu của cô, chỉ là...
Vi Vi nhìn hai người họ, đột nhiên mỉm cười, tay trái nắm tay Nam Huyền, tay phải nắm tay Dạ Ly. Khuyên Khuyên ở bên cạnh thấy vậy thì sững sờ, chết lặng, một lúc sau, bà tám mới lắp bắp nói: “Lựa chọn này là... thế nào? Vi Vi muốn cả hai sao, kết cục 3P1 vui vẻ sao?”
Dạ đại họa và Tiểu Long ngốc nghếch nhìn nhau ngơ ngác, líu lưỡi: “Đây là... cùng một lúc có cả hai người bảo hộ, chuyện này tôi chưa từng nghe thấy, có điều, Vi Vi, nếu cô muốn chúng tôi cùng nhận lời...”
Lục Vi lắc đầu, cười tươi như hoa. “Người bảo hộ không nhất thiết phải là yêu quái hoặc Thần Long, đúng không?” Nam Huyền cau mày. “Đó là ý gì?”
Vi Vi bĩu môi, trở lại dáng vẻ đáng yêu thường ngày. “Có chuyện này tôi chưa kịp thông báo với hai người... Tôi đã tìm được một công việc mới rất tốt, sau Tết Thanh minh sẽ chính thức đến thử việc.”

