Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1883
- Tình trạng: Hoàn thành
Ngày đầu tuần đi làm, vào giờ nghỉ trưa, Lục Vi cầm một chiếc hộp nhỏ màu đỏ nằm bò trên bàn làm việc, vô cùng bối rối. Có nên đi tìm anh, có nên đi tìm anh, có nên đi tìm anh không đây? Mặc dù trong lòng nóng như lửa đốt, đã vạch sẵn kế hoạch dụ dỗ anh chàng đẹp trai nhưng Lục Vi nhát gan vẫn không dám hành động.

Gục đầu xuống bàn, Vi Vi tự an ủi mình, theo lẽ thường chủ nhà đích thân đến giúp cô sắp xếp đồ đạc, bất luận thế nào cô cũng nên gặp người ta để thể hiện lòng biết ơn, nhưng...

Đang nhíu mày do dự, từ phía sau Lục Vi bỗng có một cơn gió lạ thổi tới, trong phút chốc, chiếc hộp đỏ trên tay bỗng nhiên đổi chủ. Điền Hân đung đưa chiếc hộp, cười gian trá. “Đây là thứ đồ vật thần thánh gì mà có thể khiến cho Lục tiểu thư yêu quý của chúng ta ở đây thở vắn than dài cả trưa thế này?”

Lục Vi uể oải quay đầu nhìn Điền Hân, nói: “Mình khuyên cậu nên nói nhỏ một chút kẻo đánh thức chị Tống dậy lúc giữa trưa thế này, cẩn thận chị ấy ăn thịt cậu, hôm nay chị Tống đến ngày bị “bà cô già” ghé thăm đó.”

Điền Hân chẳng thèm để tâm, vỗ nhẹ lên đầu Lục Vi, nói: “Cậu thích buôn chuyện từ lúc nào thế hả, ngay cả thân nhân của người khác đến mà cậu cũng biết cơ đấy!”

Lục Vi thở dài, lại bò ra bàn, lặng im không nói. Chẳng phải cô thích thú mấy chuyện tầm phào ấy mà đơn giản chỉ là “nhân tại giang hồ thân bất do kỷ1” mà thôi. Bây giờ cô không chỉ thường xuyên trông thấy quỷ u sầu mà mọi thứ kỳ quái như côn trùng, động vật bò sát lúc nào cũng lởn vởn trước mặt cô. Nói không chừng đến một ngày nào đó, cô còn có thể xuống cõi âm gian để thỏa hiệp với thần Chết cũng nên.

Vi Vi đang ngơ ngẩn, Điền Hân đã tự ý mở chiếc hộp màu đỏ trên tay ra xem, đập vào mắt là một chiếc vòng bạc dành cho trẻ sơ sinh. Điền Hân khẽ dẩu môi, sau khi kiểm tra chắc chắn không phải mình hoa mắt mới “ồ” lên một tiếng, nói: “Con người bạn nào đó của cậu sắp đầy tháng sao? Cậu chuẩn bị quà này để tặng em bé à?” Nhưng chiếc vòng này chẳng phải rất... khó coi ư? Nó đã không còn vẻ sáng bóng, lấp lánh của chất bạc từ lâu rồi, ngay cả âm thanh phát ra từ ba quả chuông nhỏ trên đó cũng không còn trong trẻo nữa.

“Hơn nữa, chẳng phải thông thường khi tặng vòng cho trẻ con phải tặng có đôi có cặp sao? Sao cậu chỉ mua có một chiếc?” Điền Hân vừa lẩm bẩm vừa lắc lắc chiếc vòng, bỗng như hiểu ra chuyện gì đó, cô há hốc miệng, kinh ngạc nói: “Vi Vi, có phải gần đây cậu dính vào yêu đương nên thiếu tiền đúng không? Thế nên cậu mới đem tặng chiếc vòng cũ kĩ thế này? A... Tớ biết ngay mà, bạn trai cậu là người không thể dựa dẫm được, vừa nhìn là biết ngay anh ta chỉ là một nhân viên quèn, cậu còn dám gạt mình nói đó là em trai cậu ở quê lên à?”

“Stop, stop, stop!” Vi Vi ngay lập tức cắt đứt trí tưởng tượng vô cùng phong phú của Điền Hân, sợ nếu cứ để cái miệng của cô ấy tiếp tục phát thanh thì chưa biết chừng Lục Vi cô sẽ biến thành nhân vật nữ chính trong một bộ phim truyền hình nói về bi kịch tình yêu giữa một đôi nam nữ nghèo nàn, bất hạnh. Lục Vi vội vàng giải thích: “Chiếc vòng này không phải để tặng, đó là chiếc vòng mà một người bạn của mình đã đeo khi còn nhỏ.”

Vừa nói Vi Vi vừa giằng lấy chiếc vòng, Điền Hân bướng bỉnh không chịu bỏ tay ra, hai người cứ thế tranh giành nhau rồi vô ý để chiếc vòng rơi xuống sàn nhà. Điền Hân nhanh tay nhanh mắt nhặt nó lên, liền phát hiện mặt trong có khắc hình càn khôn, cô liếc mắt cười đầy ẩn ý nói: “Cậu nói đi, tại sao bạn cậu lại đưa chiếc vòng này cho cậu vậy? Mặt trong còn khắc dòng chữ “Tiểu Vân sống lâu trăm tuổi” là thế nào? Tiểu Vân, Tiểu Vân, ôi ôi, không phải là anh chàng... cậu thầm yêu trộm nhớ kia chứ... Ô ô!!”

Vi Vi vội vàng lấy tay che miệng Điền Hân, trừng mắt nói: “Cậu không được nói linh tinh! Chiếc vòng này là do tớ vô tình có được, giờ tớ còn đang bối rối không biết có nên trả lại cho anh ta hay không đây?”

Điền Hân nghe thấy những lời này, hai mắt liền híp lại thành hai đường chỉ, chống cằm nói: “Vô tình có được á? Hi hi, mau khai báo thành thực đi, làm thế nào mà cậu có được? Đồ con gái xấu xa, lẳng lơ, dâm đãng kia! Hừ, thông đồng với một mỹ nam còn chưa đủ, lại còn không quên người tình cũ lạnh lùng, băng giá kia! Rốt cuộc cậu có còn coi người bạn này ra gì không vậy?”

Dưới sự tấn công mạnh mẽ của Điền Hân, Lục Vi giơ tay đầu hàng, ngượng ngùng nói: “Tớ thực sự không lừa dối cậu, chiếc vòng này... là mẹ anh ta đưa cho tớ.” Hừm, đây chính là chiếc vòng được tìm thấy trong chiếc hộp chôn dưới gốc cây ngô đồng, lúc Lục Vi trả nó lại cho Lam Vân Thanh, bà ta đã tận tay giao nó cho cô. Vì vậy, cô nói như thế cũng không thể bị coi là nói dối Điền Hân được.

Nghĩ vậy, Vi Vi nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt Điền Hân, đối phương cũng nghiêng đầu chằm chằm nhìn lại. Im lặng một lát, Điền Hân đột nhiên hét toáng lên: “Má ơi! Ngay cả mẹ anh ta, cậu cũng gặp rồi sao!”

Lục Vi: “...” Nếu như có thể, cô hy vọng trước đây, bây giờ và mãi mãi sau này không bao giờ phải gặp mẹ anh.

Prev 1 ... 48 49 50 51 52 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000557
Teya Salat