Vi Vi: “Lúc này tớ không thể nói rõ ràng cho cậu biết mọi chuyện được, dù sao thì mọi chuyện cũng không giống những gì cậu đang nghĩ đâu... Haizz, tớ với anh ta không phải như cậu tưởng tượng. Chỉ là tớ đang suy nghĩ có nên trả chiếc vòng này cho anh ta hay không mà thôi.” Vi Vi cúi đầu chăm chú nhìn chiếc vòng bạc, trong lòng cũng có chút không yên.
Ngộ nhỡ bây giờ Quý Vân hoàn toàn không còn nhớ gì về chiếc vòng này, mà cô cứ như điên như dại chạy tới đòi trả lại thì chẳng phải là tốn công vô ích, tự huyễn hoặc mình hay sao? Nhưng chiếc vòng này lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với anh, nó là kỷ vật thời thơ ấu, cô mà không trả thì cũng không hay cho lắm?
“Trả! Tại sao lại không trả chứ?” Điền Hân hùng hồn vỗ bàn, đứng dậy.
Cô gái có lá gan thỏ đế Lục Vi lập tức rụt cổ do dự. “Nhưng nếu như...”
“Không có nếu như gì cả!” Điền Hân vung tay quả quyết, cắt ngang lời câu của Lục Vi. “Cậu không phải nghĩ ngợi làm gì, tại sao mẹ chồng tương lai lại trao chiếc vòng này cho cậu, đáp án đã rõ mười mươi, bà ấy đang muốn tác thành cho hai người! Cậu mà không đem trả chiếc vòng này cho anh ta thì đúng là đã phụ lòng mong mỏi của người lớn rồi. Đi, bây giờ mình đưa cậu đi trả lại.”
Nói xong, Điều Hân lập tức đứng dậy, kiên quyết kéo Lục Vi ra khỏi phòng, đúng lúc cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại thì cánh cửa thang máy bên cạnh lại từ từ mở ra. Một chàng trai tuấn tú rạng ngời bước ra, thong thả tiến vào phòng làm việc của Lục Vi, nở một nụ cười sáng chói như ánh mặt trời rồi nói:
“Hi, cô gái xinh đẹp, tôi là Dạ Ly. Vài hôm trước tôi đã hẹn với Trình Tổng, hôm nay đến đây để nhậm chức.”
Chương 21: Mơ tưởng hão huyền
Cô gái hay buôn chuyện Điền Hân kéo Lục Vi đi trao trả “tín vật đính ước. Trên đường đi, vẻ mặt của Điền Hân còn hưng phấn, kích động hơn gấp bội phần đương sự Lục Vi. Trong thang máy, Điền Hân xoa cằm đề xuất ý kiến: “Lát nữa cậu gặp anh ta, đừng vội trả cái này, đầu tiên hẹn anh ta xuống quán cà phê, sau đó... A! Đúng rồi!”
Điền Hân hất tay một cái, vừa nói vừa tháo sợi dây chuyền trên cổ Lục Vi xuống rồi bỏ vào trong chiếc hộp gỗ đựng chiếc vòng bạc của Quý Vân. Vi Vi toát mồ hôi, ngước ánh mắt bất lực nhìn Điền Hân, nói: “Ai da! Cậu lại bày trò gì thế hả?”
“Đương nhiên phải tìm cớ cho lần gặp mặt tiếp theo nữa chứ, cậu đúng là ngốc chết đi được! Trước đây, những công tử muốn lấy được vợ đều phải vin vào cớ mượn ô để có cơ hội đến nhà người mình yêu. Giờ cậu mà không cố ý bỏ quên thứ gì đó vào tay Quý Vân, ngộ nhỡ đỉnh núi băng ấy quay mặt làm ngơ, không thèm gặp cậu nữa thì sao hả?”
Nghe xong những lời này, Lục Vi ôm mặt, hận không thể biến thành vô hình để không phải gặp mặt bất cứ ai nữa. Điền Hân ơi Điền Hân, cậu thật là... Cậu có thể giảm bớt cái tính nhiều chuyện đi được không! Cậu cho rằng chỉ cần làm thế là có thể theo đuổi được đàn ông ư? Sống trên đời hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải một sinh vật ấu trĩ như cậu đấy!
Lục Vi di di ngón tay lên bức vách bằng kim loại lạnh băng trong thang máy, may là ngoài cô và Điền Hân thì trong thang máy lúc này còn có một bác trung niên với vẻ mặt hết sức lãnh đạm, bên cạnh bác ấy là một “nữ sát thủ” đang đứng quay lưng về phía họ. Dáng vóc của “nữ sát thủ” này cũng có thể coi là hoàn mỹ, mái tóc thẳng mượt, đen óng như thác đổ cùng những đường cong gợi cảm khiến người ta lưu luyến không nỡ rời mắt, chỉ có điều, không biết phía trước trông cô ấy như thế nào.
Lục Vi đang đăm đăm nhìn tấm lưng ngà ngọc của “nữ sát thủ” thì thang máy vang lên tiếng “leng keng”, đã đến tầng hai mươi ba. Vừa khéo là “nữ sát thủ” kia cũng cùng họ bước ra khỏi thang máy, Vi Vi khẽ nghiêng đầu nhìn, máu trong đầu bỗng dưng phun trào.
Khốn kiếp, sao ông trời lại không công bằng như thế!! Vòng ngực đầy đặn kia, khuôn mặt xinh xắn kia, đôi mắt hồ ly mê hoặc kia sao lại dành hết cho cô ấy được chứ? Vi Vi sôi máu ghen tị, Điền Hân sau một hồi nhìn ngó xung quanh cũng chậc lưỡi khen ngợi: “Cách trang hoàng này, phong cách này... Nghề luật sư quả nhiên là kiếm được rất nhiều tiền, chỉ cần nhìn cái biển hiệu lấp lánh ánh vàng treo phía trước kia là biết ngay, so với tấm biển của công ty mình đúng là một trời một vực, haizz!”
Lục Vi nghe thấy vậy liền hoàn hồn. Hai người đang không biết làm cách nào để vào tìm Quý Vân thì bỗng nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói ngọt ngào: “Tùng tiểu thư, Luật sư Quý đang định xuống dưới đón cô đấy.”
Nghe thấy những lời này, Vi Vi và Điền Hân cùng quay đầu nhìn lại. Cô gái xinh đẹp trong thang máy ban nãy đang yêu kiều, thướt tha đứng trước cửa công ty của Quý Vân. Phía trước quầy lễ tân, một cô gái niềm nở đứng dậy bắt chuyện với cô ta.
Dường như cảm nhận được ánh mắt tò mò của Lục Vi, khuôn mặt mỹ nữ thoáng quay lại, khóe môi khẽ nhếch lên. Biểu hiện đó quá nhanh khiến Lục Vi sững sờ, không hiểu đó đơn giản chỉ là một nụ cười hay là một biểu cảm nào khác. Ngay sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Chỉ có vài bước chân thôi mà, đâu phiền anh ấy phải quá câu nệ như vậy.”
Ngộ nhỡ bây giờ Quý Vân hoàn toàn không còn nhớ gì về chiếc vòng này, mà cô cứ như điên như dại chạy tới đòi trả lại thì chẳng phải là tốn công vô ích, tự huyễn hoặc mình hay sao? Nhưng chiếc vòng này lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với anh, nó là kỷ vật thời thơ ấu, cô mà không trả thì cũng không hay cho lắm?
“Trả! Tại sao lại không trả chứ?” Điền Hân hùng hồn vỗ bàn, đứng dậy.
Cô gái có lá gan thỏ đế Lục Vi lập tức rụt cổ do dự. “Nhưng nếu như...”
“Không có nếu như gì cả!” Điền Hân vung tay quả quyết, cắt ngang lời câu của Lục Vi. “Cậu không phải nghĩ ngợi làm gì, tại sao mẹ chồng tương lai lại trao chiếc vòng này cho cậu, đáp án đã rõ mười mươi, bà ấy đang muốn tác thành cho hai người! Cậu mà không đem trả chiếc vòng này cho anh ta thì đúng là đã phụ lòng mong mỏi của người lớn rồi. Đi, bây giờ mình đưa cậu đi trả lại.”
Nói xong, Điều Hân lập tức đứng dậy, kiên quyết kéo Lục Vi ra khỏi phòng, đúng lúc cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại thì cánh cửa thang máy bên cạnh lại từ từ mở ra. Một chàng trai tuấn tú rạng ngời bước ra, thong thả tiến vào phòng làm việc của Lục Vi, nở một nụ cười sáng chói như ánh mặt trời rồi nói:
“Hi, cô gái xinh đẹp, tôi là Dạ Ly. Vài hôm trước tôi đã hẹn với Trình Tổng, hôm nay đến đây để nhậm chức.”
Chương 21: Mơ tưởng hão huyền
Cô gái hay buôn chuyện Điền Hân kéo Lục Vi đi trao trả “tín vật đính ước. Trên đường đi, vẻ mặt của Điền Hân còn hưng phấn, kích động hơn gấp bội phần đương sự Lục Vi. Trong thang máy, Điền Hân xoa cằm đề xuất ý kiến: “Lát nữa cậu gặp anh ta, đừng vội trả cái này, đầu tiên hẹn anh ta xuống quán cà phê, sau đó... A! Đúng rồi!”
Điền Hân hất tay một cái, vừa nói vừa tháo sợi dây chuyền trên cổ Lục Vi xuống rồi bỏ vào trong chiếc hộp gỗ đựng chiếc vòng bạc của Quý Vân. Vi Vi toát mồ hôi, ngước ánh mắt bất lực nhìn Điền Hân, nói: “Ai da! Cậu lại bày trò gì thế hả?”
“Đương nhiên phải tìm cớ cho lần gặp mặt tiếp theo nữa chứ, cậu đúng là ngốc chết đi được! Trước đây, những công tử muốn lấy được vợ đều phải vin vào cớ mượn ô để có cơ hội đến nhà người mình yêu. Giờ cậu mà không cố ý bỏ quên thứ gì đó vào tay Quý Vân, ngộ nhỡ đỉnh núi băng ấy quay mặt làm ngơ, không thèm gặp cậu nữa thì sao hả?”
Nghe xong những lời này, Lục Vi ôm mặt, hận không thể biến thành vô hình để không phải gặp mặt bất cứ ai nữa. Điền Hân ơi Điền Hân, cậu thật là... Cậu có thể giảm bớt cái tính nhiều chuyện đi được không! Cậu cho rằng chỉ cần làm thế là có thể theo đuổi được đàn ông ư? Sống trên đời hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải một sinh vật ấu trĩ như cậu đấy!
Lục Vi di di ngón tay lên bức vách bằng kim loại lạnh băng trong thang máy, may là ngoài cô và Điền Hân thì trong thang máy lúc này còn có một bác trung niên với vẻ mặt hết sức lãnh đạm, bên cạnh bác ấy là một “nữ sát thủ” đang đứng quay lưng về phía họ. Dáng vóc của “nữ sát thủ” này cũng có thể coi là hoàn mỹ, mái tóc thẳng mượt, đen óng như thác đổ cùng những đường cong gợi cảm khiến người ta lưu luyến không nỡ rời mắt, chỉ có điều, không biết phía trước trông cô ấy như thế nào.
Lục Vi đang đăm đăm nhìn tấm lưng ngà ngọc của “nữ sát thủ” thì thang máy vang lên tiếng “leng keng”, đã đến tầng hai mươi ba. Vừa khéo là “nữ sát thủ” kia cũng cùng họ bước ra khỏi thang máy, Vi Vi khẽ nghiêng đầu nhìn, máu trong đầu bỗng dưng phun trào.
Khốn kiếp, sao ông trời lại không công bằng như thế!! Vòng ngực đầy đặn kia, khuôn mặt xinh xắn kia, đôi mắt hồ ly mê hoặc kia sao lại dành hết cho cô ấy được chứ? Vi Vi sôi máu ghen tị, Điền Hân sau một hồi nhìn ngó xung quanh cũng chậc lưỡi khen ngợi: “Cách trang hoàng này, phong cách này... Nghề luật sư quả nhiên là kiếm được rất nhiều tiền, chỉ cần nhìn cái biển hiệu lấp lánh ánh vàng treo phía trước kia là biết ngay, so với tấm biển của công ty mình đúng là một trời một vực, haizz!”
Lục Vi nghe thấy vậy liền hoàn hồn. Hai người đang không biết làm cách nào để vào tìm Quý Vân thì bỗng nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói ngọt ngào: “Tùng tiểu thư, Luật sư Quý đang định xuống dưới đón cô đấy.”
Nghe thấy những lời này, Vi Vi và Điền Hân cùng quay đầu nhìn lại. Cô gái xinh đẹp trong thang máy ban nãy đang yêu kiều, thướt tha đứng trước cửa công ty của Quý Vân. Phía trước quầy lễ tân, một cô gái niềm nở đứng dậy bắt chuyện với cô ta.
Dường như cảm nhận được ánh mắt tò mò của Lục Vi, khuôn mặt mỹ nữ thoáng quay lại, khóe môi khẽ nhếch lên. Biểu hiện đó quá nhanh khiến Lục Vi sững sờ, không hiểu đó đơn giản chỉ là một nụ cười hay là một biểu cảm nào khác. Ngay sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Chỉ có vài bước chân thôi mà, đâu phiền anh ấy phải quá câu nệ như vậy.”

