Lúc này Vi Vi mới ngạc nhiên phát hiện ra, khoảng trống bên cạnh bàn làm việc của mình giờ đã được kê thêm một chiếc bàn mới, bên trên còn lắp sẵn một bộ máy vi tính, sổ ghi chép, văn phòng phẩm đầy đủ, thậm chí còn có cả một chậu hoa tươi rất đẹp. Một chàng trai đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, quay lưng về phía mọi người, trên người anh ta phát ra một luồng sáng yếu ớt hắt từ màn hình máy tính, trên đó còn đang bật một bản word hiện rõ mấy chữ lớn được đặt làm tiêu đề: “Luận bàn về việc làm cách nào để cộng tác tốt với các đồng nghiệp nữ.”
Nhìn thấy dòng chữ này, không hiểu vì sao tự đáy lòng Lục Vi lại nảy sinh một dự cảm chẳng lành, cô lặng lẽ lùi một bước. Chị Tống ho khan một tiếng rồi mỉm cười giới thiệu: “Vi Vi, Điền Hân, đây là đồng nghiệp mới của chúng ta, phóng viên Dạ Ly. Dạ Ly, đây là biên tập viên Lục Vi và kế toán viên Điền Hân.”
Dạ Ly quay lại, khi bộ mặt hại nước hại dân ấy xuất hiện trước mặt ba cô gái cũng là lúc Lục Vi ngây dại, uất nghẹn không nói được một lời, chỉ nhìn Dạ Ly đang liếc mắt đưa tình nói một cách rành rọt: “Chào các chị, sau này xin được chỉ giáo!”
Điền Hân không thể kiềm chế cảm xúc, khẽ thốt lên một tiếng, dán mắt dò xét anh ta từ trên xuống dưới không chừa một phân, sau đó lại kinh ngạc liếc nhìn khuôn mặt đầy vẻ xuân tình của chị Tống, sau cùng dừng lại trên khuôn mặt xám ngoét, cắt không còn giọt máu của Lục Vi. Hai tay Lục Vi yếu ớt đặt trên ngực, siết chặt trái tim như sắp ngừng đập, bất giác lùi vài bước.
“Tại sao lại sắp xếp cho anh ta ngồi cạnh tôi? Tôi phản đối!” Điền Hân nuốt vội câu nói: “Vậy cậu đổi chỗ cho tớ, cậu xuống phòng Tài vụ ngồi nhé” xuống cổ họng, nghiến răng nói: “Lục Vi, cậu phải biết tự thỏa mãn chứ!”
Dạ Ly nghe thấy Vi Vi nói vậy cũng vờ tỏ ra bi thương, chau mày nói: “Chị Vi Vi không thích tôi sao? Tôi làm việc rất yên tĩnh, không làm phiền đến người khác đâu.”
Chị Tống cũng xoa cằm, nói đỡ cho Dạ Ly, hoàn toàn đập tan chút hy vọng cuối cùng của Lục Vi: “Đương nhiên phải sắp xếp anh ấy ngồi cạnh cô rồi, Trình Tổng giao nhiệm vụ cho cô giúp đỡ Dạ Ly làm quen với công việc mới.”
“Làm quen ư?” Vi Vi thồ huyết, cả cơ thể hoàn toàn ngã gục.
Chương 22: Chuyện ma
14 giờ 33 phút giờ Bắc Kinh, ngày 6 tháng 4 năm 2012.
Lục Vi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm đồng nghiệp mới với vẻ mặt đầy cảnh giác. Dạ Ly vẫn cúi gằm mặt, cẩn thận xem xét cuốn sách về điều lệ của công ty, giống hệt một cậu học sinh tiểu học đang ngoan ngoãn, chăm chỉ học bài, thi thoảng lại làm bộ làm tịch cau mày suy nghĩ.
“Haizz, quy định về chế độ nghỉ lễ Thanh niên, kỷ niệm phong trào Ngũ Tứ1 tôi không hiểu lắm, chị Vi Vi, chị có thể giải thích cho tôi được không?”
Nhìn tập văn kiện được đẩy đến trước mặt mình, Lục Vi chỉ tay vào trang giấy, nói một cách khó chịu: “Anh không biết chữ à? Quy định chế độ nghỉ lễ Thanh niên mùng 4 tháng 5 là dành cho những nhân viên có độ tuổi từ hai mươi tám trở xuống, năm nay anh đã quá hai nghìn tám trăm tuổi chưa vậy?”
Dạ Ly xấu hổ, đưa tay sờ lên mũi, nũng nịu cười nói:
“Đáng ghét, chị Vi Vi thật là thích nói đùa, em đây so với chị cũng chẳng hơn kém nhau là bao.”
Chị Vi Vi, chị Vi Vi...
Lục Vi cảm thấy ghê tởm bởi những từ ngữ xưng hô buồn nôn này, quan trọng hơn là, ai thèm một lão quái vật không biết đã sống bao nhiêu năm này gọi là “chị” cơ chứ! Lục Vi nén tiếng thở dài, một lần nữa tự nhắc nhở bản thân phải thật bình bĩnh, sau đó mới chậm rãi mở miệng, nói: Có phải dạo này anh nhàn rỗi quá nên sinh ra nhiều chuyện phải không? Cửa hàng thú cưng của anh ế lắm sao? Do khủng hoảng tài chính nên anh phải tiếp tục chơi trò Cosplay này hả? Sắm vai phóng viên nhí cho một tạp chí nhỏ bé này à?”
Dạ Ly nhíu mày, nhếch miệng, hắng giọng nói: “Cô xem, cô lại hiểu sai tôi rồi. Tôi thực sự muốn đến công ty này làm việc, hơn nữa Trình Tổng, ông chủ của cô lại nhiệt tình mời tôi gia nhập đấy chứ, tôi còn mua cả cổ phần ở đây nữa kìa.”
Lục Vi kiềm chế cơn kích động để không lật tung bàn làm việc của mình lên, thầm rủa: “Nhiệt tình mời cái quái gì! Ai mà biết tên Dạ đốn mạt nhà anh đã dùng quỷ kế gì để vào được công ty này chứ! Chẳng lẽ anh lại muốn tiếp cận để bức bách tôi nữa sao? Hay là muốn tôi phải đến cửa hàng thú cưng kia làm việc không công thì anh mới hả lòng hả dạ hả?” Nghĩ đến việc này, Lục Vi quay mặt “hừ” lạnh một tiếng: “Dạ đốn mạt, anh không cần bày mưu tính kế nữa đâu, tôi nhất định sẽ không để anh đạt được mục đích! Bây giờ bổn cô nương đây không muốn tháo bỏ sợi dây đỏ này nữa, tôi cứ muốn đeo nó như thế đấy, sao nào?”
Nghe thấy vậy, Dạ Ly bật cười khanh khách. “Vậy mỗi khi đi làm cô phải cẩn thận hơn một chút, cẩn thận ở trong này cũng gặp phải những thứ bẩn thỉu, dơ dáy đấy nhé! Ai da, không biết nếu cô xin phép Trình Tổng cho phép dẫn theo thú cưng đi làm, để Nam Huyền bảo vệ cô thì Trình Tổng sẽ phản ứng ra sao nhỉ?”
Dạ Ly nói xong, ngón trỏ chỉ lên không trung vẽ một vòng tròn, rồi chỉ thẳng xuống mặt đất, gật đầu, cất cao giọng: “Cô không nghe nhầm đâu, chính là chỗ này!”
Lục Vi giật mình, nói: “Anh nói thế là sao?”
Nhìn thấy dòng chữ này, không hiểu vì sao tự đáy lòng Lục Vi lại nảy sinh một dự cảm chẳng lành, cô lặng lẽ lùi một bước. Chị Tống ho khan một tiếng rồi mỉm cười giới thiệu: “Vi Vi, Điền Hân, đây là đồng nghiệp mới của chúng ta, phóng viên Dạ Ly. Dạ Ly, đây là biên tập viên Lục Vi và kế toán viên Điền Hân.”
Dạ Ly quay lại, khi bộ mặt hại nước hại dân ấy xuất hiện trước mặt ba cô gái cũng là lúc Lục Vi ngây dại, uất nghẹn không nói được một lời, chỉ nhìn Dạ Ly đang liếc mắt đưa tình nói một cách rành rọt: “Chào các chị, sau này xin được chỉ giáo!”
Điền Hân không thể kiềm chế cảm xúc, khẽ thốt lên một tiếng, dán mắt dò xét anh ta từ trên xuống dưới không chừa một phân, sau đó lại kinh ngạc liếc nhìn khuôn mặt đầy vẻ xuân tình của chị Tống, sau cùng dừng lại trên khuôn mặt xám ngoét, cắt không còn giọt máu của Lục Vi. Hai tay Lục Vi yếu ớt đặt trên ngực, siết chặt trái tim như sắp ngừng đập, bất giác lùi vài bước.
“Tại sao lại sắp xếp cho anh ta ngồi cạnh tôi? Tôi phản đối!” Điền Hân nuốt vội câu nói: “Vậy cậu đổi chỗ cho tớ, cậu xuống phòng Tài vụ ngồi nhé” xuống cổ họng, nghiến răng nói: “Lục Vi, cậu phải biết tự thỏa mãn chứ!”
Dạ Ly nghe thấy Vi Vi nói vậy cũng vờ tỏ ra bi thương, chau mày nói: “Chị Vi Vi không thích tôi sao? Tôi làm việc rất yên tĩnh, không làm phiền đến người khác đâu.”
Chị Tống cũng xoa cằm, nói đỡ cho Dạ Ly, hoàn toàn đập tan chút hy vọng cuối cùng của Lục Vi: “Đương nhiên phải sắp xếp anh ấy ngồi cạnh cô rồi, Trình Tổng giao nhiệm vụ cho cô giúp đỡ Dạ Ly làm quen với công việc mới.”
“Làm quen ư?” Vi Vi thồ huyết, cả cơ thể hoàn toàn ngã gục.
Chương 22: Chuyện ma
14 giờ 33 phút giờ Bắc Kinh, ngày 6 tháng 4 năm 2012.
Lục Vi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm đồng nghiệp mới với vẻ mặt đầy cảnh giác. Dạ Ly vẫn cúi gằm mặt, cẩn thận xem xét cuốn sách về điều lệ của công ty, giống hệt một cậu học sinh tiểu học đang ngoan ngoãn, chăm chỉ học bài, thi thoảng lại làm bộ làm tịch cau mày suy nghĩ.
“Haizz, quy định về chế độ nghỉ lễ Thanh niên, kỷ niệm phong trào Ngũ Tứ1 tôi không hiểu lắm, chị Vi Vi, chị có thể giải thích cho tôi được không?”
Nhìn tập văn kiện được đẩy đến trước mặt mình, Lục Vi chỉ tay vào trang giấy, nói một cách khó chịu: “Anh không biết chữ à? Quy định chế độ nghỉ lễ Thanh niên mùng 4 tháng 5 là dành cho những nhân viên có độ tuổi từ hai mươi tám trở xuống, năm nay anh đã quá hai nghìn tám trăm tuổi chưa vậy?”
Dạ Ly xấu hổ, đưa tay sờ lên mũi, nũng nịu cười nói:
“Đáng ghét, chị Vi Vi thật là thích nói đùa, em đây so với chị cũng chẳng hơn kém nhau là bao.”
Chị Vi Vi, chị Vi Vi...
Lục Vi cảm thấy ghê tởm bởi những từ ngữ xưng hô buồn nôn này, quan trọng hơn là, ai thèm một lão quái vật không biết đã sống bao nhiêu năm này gọi là “chị” cơ chứ! Lục Vi nén tiếng thở dài, một lần nữa tự nhắc nhở bản thân phải thật bình bĩnh, sau đó mới chậm rãi mở miệng, nói: Có phải dạo này anh nhàn rỗi quá nên sinh ra nhiều chuyện phải không? Cửa hàng thú cưng của anh ế lắm sao? Do khủng hoảng tài chính nên anh phải tiếp tục chơi trò Cosplay này hả? Sắm vai phóng viên nhí cho một tạp chí nhỏ bé này à?”
Dạ Ly nhíu mày, nhếch miệng, hắng giọng nói: “Cô xem, cô lại hiểu sai tôi rồi. Tôi thực sự muốn đến công ty này làm việc, hơn nữa Trình Tổng, ông chủ của cô lại nhiệt tình mời tôi gia nhập đấy chứ, tôi còn mua cả cổ phần ở đây nữa kìa.”
Lục Vi kiềm chế cơn kích động để không lật tung bàn làm việc của mình lên, thầm rủa: “Nhiệt tình mời cái quái gì! Ai mà biết tên Dạ đốn mạt nhà anh đã dùng quỷ kế gì để vào được công ty này chứ! Chẳng lẽ anh lại muốn tiếp cận để bức bách tôi nữa sao? Hay là muốn tôi phải đến cửa hàng thú cưng kia làm việc không công thì anh mới hả lòng hả dạ hả?” Nghĩ đến việc này, Lục Vi quay mặt “hừ” lạnh một tiếng: “Dạ đốn mạt, anh không cần bày mưu tính kế nữa đâu, tôi nhất định sẽ không để anh đạt được mục đích! Bây giờ bổn cô nương đây không muốn tháo bỏ sợi dây đỏ này nữa, tôi cứ muốn đeo nó như thế đấy, sao nào?”
Nghe thấy vậy, Dạ Ly bật cười khanh khách. “Vậy mỗi khi đi làm cô phải cẩn thận hơn một chút, cẩn thận ở trong này cũng gặp phải những thứ bẩn thỉu, dơ dáy đấy nhé! Ai da, không biết nếu cô xin phép Trình Tổng cho phép dẫn theo thú cưng đi làm, để Nam Huyền bảo vệ cô thì Trình Tổng sẽ phản ứng ra sao nhỉ?”
Dạ Ly nói xong, ngón trỏ chỉ lên không trung vẽ một vòng tròn, rồi chỉ thẳng xuống mặt đất, gật đầu, cất cao giọng: “Cô không nghe nhầm đâu, chính là chỗ này!”
Lục Vi giật mình, nói: “Anh nói thế là sao?”

