XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1910
- Tình trạng: Hoàn thành
Nghe Dạ Ly nói vậy, trong lòng Vi Vi bỗng dội lên một tiếng nổ rền vang. Mấy ngày trước, tên “thú cưng” ngốc nghếch kia đã vì cái “quan hệ chủ tớ” đó mà hục hặc với cô một trận. Trong thời gian ấy, bất luận Lục Vi có dỗ dành, khuyên bảo thế nào, anh ta cũng làm bộ thản nhiên, không quan tâm đến thái độ của cô. Lúc này nhắc đến chuyện cũ, Nam Huyền có lẽ sẽ lại làm ầm ĩ lên chăng?

Nghĩ vậy, Vi Vi ngước mắt lặng lẽ thăm dò Nam Huyền, đúng lúc đối phương cũng đang âm thầm quan sát cô. Trong giây phút hai ánh mắt chạm nhau, họ vội vàng ngoảnh mặt đi, không khí nhất thời trở nên căng thẳng khiến cả hai càng thêm xấu hổ, thẹn thùng.

Tên “thú cưng” ngốc nghếch nghiến răng nói: “Nó không thể làm hại Vi Vi. Không thể!”

Dạ Ly cười gian trá. “Làm sao cậu có thể khẳng định chắc chắn như vậy? Nếu không phải nó giả thần giả quỷ thì việc gì cậu phải căng thẳng như thế? Cứ để nó xuất hiện đối chất xem sao! Nói không chừng, nó còn biết ai đang đùa dai, cố tình chọc ghẹo người khác, có thể cung cấp cho chúng ta một chút manh mối thì sao?”

Đây chắc chắn là một kế sách hay ho, Vi Vi nhìn tên ““thú cưng” ngốc nghếch”kia, vẻ mặt căng thẳng dần dãn ra, nhanh chóng chớp thời cơ, xua tay nói: “Vậy cứ quyết định thế đi! Dạ Ly, anh nhanh nói cho Nam Huyền biết cách niệm thần chú tháo sợi dây trên tay tôi ra đi. Tôi muốn vứt bỏ sợi dây phiền phức này lắm rồi!”

“Như vậy sao được, ngộ nhỡ tháo sợi dây này ra rồi, cô lại đổi ý thì làm thế nào? Nào nào, Tiểu Vi Vi, trước tiên chúng ta cùng ký vào bản hợp đồng lao động này đã.”

Nhạc Lăng nghe thấy những lời này thì bất giác hoảng sợ, vẻ mặt xám ngoét, túm chặt lấy Vi Vi, vừa kinh hãi vừa buồn rầu nói: “Hừm hừm! Vi Vi à, cô phải nghĩ cho kĩ đã, nghĩ thật kĩ rồi hãy ký, bản hợp đồng kia chẳng khác nào một bản giao kèo...”

“Nhạc Lăng!” Dạ đại họa vừa cầm bản hợp đồng vừa híp mắt cười gian trá. Nhạc Lăng thấy vậy liền ngậm miệng không dám nói tiếp.

Vi Vi tỉnh ngộ, nhảy dựng lên, giáng một quyền lên người Dạ Ly, nói: “Đồ khốn! Không phải ngươi lại định giở trò gì xấu xa đấy chứ? Có phải bản hợp đồng lao động này chính là bản giao kèo bán thân gì đó không? Ngươi đúng là một tên vô lại, quá vô lại!”

“Đau, đau! Tiểu Vi Vi, cô không được nghe Nhạc Lăng nói bừa, đây đơn thuần chỉ là một bản hợp đồng lao động bình thường mà thôi. Đây đây, cô xem, làm việc không lương, không cần mua bảo hiểm xã hội... Không, không đúng, là...”

“Anh im miệng, im ngay cho tôi!”

Trong lúc hai người đang khoa chân múa tay ầm ĩ thì từ góc tường bỗng nhiên vọng lại một giọng nói không nặng không nhẹ: “Tôi không đồng ý.” Tiếng nói vừa dứt, trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại. Lục Vi dừng tay, không tiếp tục ẩu đả với Dạ Ly nữa, kinh ngạc nhìn về phía tên “thú cưng” ngốc nghếch, Nam Huyền nghiêm túc lắc đầu, nhắc lại: “Tôi không đồng ý.”

Khẽ ho khan một tiếng, Nam Huyền ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác, hai vành tai ửng đỏ vì xấu hổ. “Bất luận lần này là ai đang giở trò ma quỷ thì Vi Vi vẫn phải đeo sợi dây này trên tay, như vậy yêu ma quỷ quái mới không đụng đến cô được. Nếu không có sự bảo hộ của sợi dây này... ai có thể đảm bảo hôm nay cô không bị làm sao chứ?”

Nghe xong những lời này, Vi Vi bỗng giật mình, đại não bắt đầu hoạt động trở lại, phát hiện ra... tên “thú cưng” này bình thường ngốc nghếch là vậy, nhưng những lúc quan trọng lại có thể nói ra những lời rất... tuyệt vời! Những lời nói “uyên bác” như thế chỉ những người đàn ông trưởng thành mới có thể thốt ra được thôi.

Lục Vi nhìn Nam Huyền đến thất thần, trong đầu cô là vô vàn những hình ảnh tưởng tượng: tên “thú cưng” ngốc nghếch, bé dại nhà mình bỗng chốc mang dáng vẻ của một người đàn ông trưởng thành đầy quyến rũ. Nam Huyền bị cô nhìn đến mức đỏ mặt tía tai, anh ta dứt khoát quay mặt sang một bên, không thèm để ý đến cô.

Nhạc Lăng vân vê cằm, đăm chiêu nói: “Cũng đúng. Mặc dù Vi Vi bị những thứ quỷ quái kia dọa cho sợ hãi nhưng chung quy, so với việc bị động đón nhận tất cả thì việc trực tiếp nhìn thấy chẳng phải là tốt hơn sao?”

Dạ Ly đang trầm mặc, đột nhiên cất tiếng cười điên dại. Sau khi bước đến trước mặt Lục Vi, tên Dạ yêu nghiệt này không biết lấy từ đâu ra một chiếc vòng tay có màu sắc sặc sỡ, nịnh nọt: “Cưng, tôi với tư cách là chủ cửa hàng xin trịnh trọng giới thiệu với cô một món đồ trang sức mới: chiếc vòng tay cầu vồng. Chiếc vòng tay này không những kế thừa được công năng của sợi dây đỏ kia, là vào thời khắc quyết định nó có thể giúp cô chống lại yêu ma, mà điều quan trọng nhất chính là nó khiến tất cả loài yêu ma quỷ dị mà cô trông thấy đều biến thành phiên bản Q1 vô cùng đáng yêu. Sao? Có phải sản phẩm này đã được cải tiến rất thực tế đúng không? Nào, lấy một cái đi, chỉ cần 8888 đồng là đã có thể sở hữu một chiếc.”

Lục Vi: “...” Anh ta đúng là một tên gian thương, lúc nào cũng nghĩ ra được những chiêu trò để mở rộng thị trường tiêu thụ cho mình!!

_ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách gian thương_ _ _ _ _

Prev 1 ... 62 63 64 65 66 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000435