Nghĩ đến bức ảnh chân dung trên chứng minh thư là của một ông lão râu tóc bờm xờm, tinh thần có chút suy sụp, Vi Vi đưa hai tay lên ôm mặt, nghĩ: Cũng may mình chưa từng cùng Nhạc Lăng đi tắm biển, một ông lão già nua lại khoác lên mình vỏ bọc của một thiếu nữ Lolita xinh đẹp đáng yêu, thực sự là quá kinh khủng, quá kinh khủng!!!
“Làm thế nào mà cô có được hình dáng như vậy?” Vi Vi ngẩng đầu, trước mắt là một cô gái kiều diễm, xinh đẹp nhưng trong đầu lại hiện lên ảnh một ông lão già nua, xấu xí, đầu óc cô bỗng quay cuồng, cảm giác sau hôm nay có lẽ không còn bất cứ thứ gì có thể khiến cô sụp đổ hơn thế.
Trong nháy mắt, Nhạc Lăng bị bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo, thấy Vi Vi ngẩng lên, cô ta học ngay điệu bộ chết tiệt của Dạ đại họa, kéo lấy tay Vi Vi, bắt đầu nũng nịu, than khóc: “Ô ô, Vi Vi, tôi sai rồi, thực sự tôi không cố ý lừa dối cô. Nhưng nếu... người ta mà nói cho cô biết sự thật thì nhất định cô sẽ chẳng thèm quan tâm tới người ta nữa, ô ô... Vì dáng vẻ già nua đó nên người ta mới không dám nói với cô, nhưng người ta không có ác ý, người ta cũng không làm hại cô, cô tức giận với người ta như thế thật không nên, ô ô ô...”
Có những câu nói dù giả dối nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy thương xót, dù biết tất cả những chuyện đang diễn ra ngay trước mắt mình đây là giả dối nhưng Vi Vi vẫn không chịu được khi thấy bộ dạng đau khổ, nước mắt nước mũi giàn giụa của Nhạc Lăng, chỉ còn cách giơ hai tay đầu hàng. “Cô khóc cái gì, người ta lại tưởng tôi bắt nạt cô! Haizz, cô rốt cuộc có phải là đàn ông không vậy!”
Nhạc Lăng thấy ngữ khí của Vi Vi có vẻ mềm mỏng trở lại thì cắn chặt môi, cúi gằm mặt, rụt rè nói: “Tôi nói thật cô đừng giận nhé, thực sự là tôi bị người khác ép buộc.”
“Là ai?”
Nhạc Lăng dẩu môi, nói rõ ràng từng từ: “Dạ Ly.”
Lục Vi tròn mắt nhìn, trước mặt tự nhiên xuất hiện những từ ngữ kỳ dị kiểu như: “người bạn tốt”, “suốt một đời”, “vì anh ta, làm đàn ông hay phụ nữ đều như nhau cả”...
Không phải là...
Chẳng lẽ thế giới này đã mục nát đến độ biến thành như thế này sao? Lẽ nào thực sự không có chốn Niết Bàn sao? Chẳng lẽ Nhạc Lăng vì quá yêu Dạ đại họa nên mới biến thành “ông lão già nua khoác trên mình vỏ bọc của Lolita đáng yêu, xinh đẹp” này??
Lúc này, Nhạc Lăng đã uống hết cốc nước chanh trên bàn, sau đó mới rủ rỉ nói, tất cả mọi thứ của cô ta, ngay cả cái tên cũng là giả, tên thật của Nhạc Lăng là Nhạc Linh, ngoại trừ sở thích sưu tầm các loại váy vóc, trâm cài tóc, túi sách, giày... (khụ khụ, chỗ này đã được giản lược cả một ngàn từ), thì ông lão này vẫn được coi là một người khá... bình thường. Rất nhiều, rất nhiều năm trước đây, ông lão đã lỡ chân... bước vào sân khấu lấp lánh ánh đèn của Dạ đại họa.
Đối với đoạn ký ức cực kỳ bi thảm kia, Nhạc Linh chỉ nói bâng quơ: “Lúc đó, tôi nghe người ta nói có một tiểu yêu xuất hiện làm càn, đi khắp nơi lừa gạt mọi người, rất nhiều tiểu yêu khác đã bị anh ta ức hiếp. Thế là tôi đi tìm anh ta...”
Nói đến đây, Nhạc Linh dừng lại một lát, hai tay chống lên má, xị mặt. Mặc dù Vi Vi đã sớm biết kết cục thế nào nhưng vẫn không khỏi tò mò, hỏi tiếp: “Sau đó thế nào?”
“Đại khái cũng chỉ có năm chiêu thôi” Nhạc Linh vỗ vỗ má, vẻ đáng thương cúi gằm mặt, thổn thức nói: “Chỉ có mười chiêu mà tôi cũng không chặn nổi, ô ô... Anh ta quả thực là một tên biến thái! Còn những gì sau đó... cô cũng biết rồi đấy. Lúc ấy, Dạ Ly còn dẫn theo Nam Huyền đang hôn mê bất tỉnh, dứt khoát nói muốn mở một cửa hàng thú cưng ở thành phố xinh đẹp này và tôi bị bắt trở thành người trông coi cửa hàng từ đó. Sau này, anh ta nói bộ dạng tôi xấu xí, luộm thuộm, không có khách nào dám đến nên bắt tôi phải cải trang thành bộ dạng Lolita xinh đẹp, cuối cùng... người ta mới thành ra dáng vẻ như thế này đây... Mà bây giờ người ta mới biết, sự mềm yếu, xinh đẹp của Lolita rất phù hợp với người ta. Người ta cũng thích bộ dạng đáng yêu này, thích chải tóc cho cô ta, hóa trang cho cô ta với những bộ váy xinh đẹp nhất, đây mới là cuộc sống đích thực chứ!”
Vi Vi thấy vẻ ngượng ngùng trên khuôn mặt “tiểu cô nương Nhạc Lăng”, khắp cơ thể cô ta như được bao phủ bởi một lớp phấn hồng thì khóe môi khẽ run rẩy. Quả nhiên, tên Dạ đại họa không hổ danh là thiên hạ đệ nhất khốn nạn, không chỉ giỏi lừa gạt, hãm hại người khác mà còn khéo léo trong việc dẫn dắt người ta dấn sâu vào con đường lệch lạc, biến một ông lão già nua thành một tiểu cô nương xinh đẹp tuyệt trần với mục đích đánh lừa người khác.
Lục Vi ngắt lời Nhạc Linh, nói: “Vậy bao nhiêu năm qua, cô vẫn cam chịu làm nô bộc cho anh ta ư? Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc phải vùng lên phản kháng à?” Hừm, dù to dù bé thế nào thì thần Thổ địa không phải là thần sao? Cũng phải có tổ chức, có người đứng đầu chứ? Ngay cả con tê giác thành tinh Tùng Dung kia sau khi bị giam lỏng còn nghĩ đến việc cầu cứu phụ thân, tại sao một vị thần đường đường chính chính như thế lại không bao giờ nghĩ đến việc tìm người giúp đỡ? Suy cho cùng thì đây lại là một câu chuyện đồng tính nữa chăng?!
“Làm thế nào mà cô có được hình dáng như vậy?” Vi Vi ngẩng đầu, trước mắt là một cô gái kiều diễm, xinh đẹp nhưng trong đầu lại hiện lên ảnh một ông lão già nua, xấu xí, đầu óc cô bỗng quay cuồng, cảm giác sau hôm nay có lẽ không còn bất cứ thứ gì có thể khiến cô sụp đổ hơn thế.
Trong nháy mắt, Nhạc Lăng bị bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo, thấy Vi Vi ngẩng lên, cô ta học ngay điệu bộ chết tiệt của Dạ đại họa, kéo lấy tay Vi Vi, bắt đầu nũng nịu, than khóc: “Ô ô, Vi Vi, tôi sai rồi, thực sự tôi không cố ý lừa dối cô. Nhưng nếu... người ta mà nói cho cô biết sự thật thì nhất định cô sẽ chẳng thèm quan tâm tới người ta nữa, ô ô... Vì dáng vẻ già nua đó nên người ta mới không dám nói với cô, nhưng người ta không có ác ý, người ta cũng không làm hại cô, cô tức giận với người ta như thế thật không nên, ô ô ô...”
Có những câu nói dù giả dối nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy thương xót, dù biết tất cả những chuyện đang diễn ra ngay trước mắt mình đây là giả dối nhưng Vi Vi vẫn không chịu được khi thấy bộ dạng đau khổ, nước mắt nước mũi giàn giụa của Nhạc Lăng, chỉ còn cách giơ hai tay đầu hàng. “Cô khóc cái gì, người ta lại tưởng tôi bắt nạt cô! Haizz, cô rốt cuộc có phải là đàn ông không vậy!”
Nhạc Lăng thấy ngữ khí của Vi Vi có vẻ mềm mỏng trở lại thì cắn chặt môi, cúi gằm mặt, rụt rè nói: “Tôi nói thật cô đừng giận nhé, thực sự là tôi bị người khác ép buộc.”
“Là ai?”
Nhạc Lăng dẩu môi, nói rõ ràng từng từ: “Dạ Ly.”
Lục Vi tròn mắt nhìn, trước mặt tự nhiên xuất hiện những từ ngữ kỳ dị kiểu như: “người bạn tốt”, “suốt một đời”, “vì anh ta, làm đàn ông hay phụ nữ đều như nhau cả”...
Không phải là...
Chẳng lẽ thế giới này đã mục nát đến độ biến thành như thế này sao? Lẽ nào thực sự không có chốn Niết Bàn sao? Chẳng lẽ Nhạc Lăng vì quá yêu Dạ đại họa nên mới biến thành “ông lão già nua khoác trên mình vỏ bọc của Lolita đáng yêu, xinh đẹp” này??
Lúc này, Nhạc Lăng đã uống hết cốc nước chanh trên bàn, sau đó mới rủ rỉ nói, tất cả mọi thứ của cô ta, ngay cả cái tên cũng là giả, tên thật của Nhạc Lăng là Nhạc Linh, ngoại trừ sở thích sưu tầm các loại váy vóc, trâm cài tóc, túi sách, giày... (khụ khụ, chỗ này đã được giản lược cả một ngàn từ), thì ông lão này vẫn được coi là một người khá... bình thường. Rất nhiều, rất nhiều năm trước đây, ông lão đã lỡ chân... bước vào sân khấu lấp lánh ánh đèn của Dạ đại họa.
Đối với đoạn ký ức cực kỳ bi thảm kia, Nhạc Linh chỉ nói bâng quơ: “Lúc đó, tôi nghe người ta nói có một tiểu yêu xuất hiện làm càn, đi khắp nơi lừa gạt mọi người, rất nhiều tiểu yêu khác đã bị anh ta ức hiếp. Thế là tôi đi tìm anh ta...”
Nói đến đây, Nhạc Linh dừng lại một lát, hai tay chống lên má, xị mặt. Mặc dù Vi Vi đã sớm biết kết cục thế nào nhưng vẫn không khỏi tò mò, hỏi tiếp: “Sau đó thế nào?”
“Đại khái cũng chỉ có năm chiêu thôi” Nhạc Linh vỗ vỗ má, vẻ đáng thương cúi gằm mặt, thổn thức nói: “Chỉ có mười chiêu mà tôi cũng không chặn nổi, ô ô... Anh ta quả thực là một tên biến thái! Còn những gì sau đó... cô cũng biết rồi đấy. Lúc ấy, Dạ Ly còn dẫn theo Nam Huyền đang hôn mê bất tỉnh, dứt khoát nói muốn mở một cửa hàng thú cưng ở thành phố xinh đẹp này và tôi bị bắt trở thành người trông coi cửa hàng từ đó. Sau này, anh ta nói bộ dạng tôi xấu xí, luộm thuộm, không có khách nào dám đến nên bắt tôi phải cải trang thành bộ dạng Lolita xinh đẹp, cuối cùng... người ta mới thành ra dáng vẻ như thế này đây... Mà bây giờ người ta mới biết, sự mềm yếu, xinh đẹp của Lolita rất phù hợp với người ta. Người ta cũng thích bộ dạng đáng yêu này, thích chải tóc cho cô ta, hóa trang cho cô ta với những bộ váy xinh đẹp nhất, đây mới là cuộc sống đích thực chứ!”
Vi Vi thấy vẻ ngượng ngùng trên khuôn mặt “tiểu cô nương Nhạc Lăng”, khắp cơ thể cô ta như được bao phủ bởi một lớp phấn hồng thì khóe môi khẽ run rẩy. Quả nhiên, tên Dạ đại họa không hổ danh là thiên hạ đệ nhất khốn nạn, không chỉ giỏi lừa gạt, hãm hại người khác mà còn khéo léo trong việc dẫn dắt người ta dấn sâu vào con đường lệch lạc, biến một ông lão già nua thành một tiểu cô nương xinh đẹp tuyệt trần với mục đích đánh lừa người khác.
Lục Vi ngắt lời Nhạc Linh, nói: “Vậy bao nhiêu năm qua, cô vẫn cam chịu làm nô bộc cho anh ta ư? Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc phải vùng lên phản kháng à?” Hừm, dù to dù bé thế nào thì thần Thổ địa không phải là thần sao? Cũng phải có tổ chức, có người đứng đầu chứ? Ngay cả con tê giác thành tinh Tùng Dung kia sau khi bị giam lỏng còn nghĩ đến việc cầu cứu phụ thân, tại sao một vị thần đường đường chính chính như thế lại không bao giờ nghĩ đến việc tìm người giúp đỡ? Suy cho cùng thì đây lại là một câu chuyện đồng tính nữa chăng?!

