Tùng Dung gật đầu, chậm rãi nói: “Muốn thành Phật thì khi nhập giáo cần phải vứt bỏ lục căn, từ bỏ tất cả những tạp niệm, bao gồm cả thân xác mình. Trước khi thành Phật, thân thế của Thiên Đầu Phật đã biến ảo như thế, trong đó tích tụ những cảm xúc của con người như vui vẻ, tức giận, buồn bã, sợ hãi, yêu, ghét, ham muốn... Sau đó, nó hình thành một cánh cổng mà tất cả các loài yêu quái đều không thể qua được, gặp bất cứ tiểu yêu, tiểu quái nào nó cũng liền ăn tươi nuốt sống, còn được người đời tôn sùng là Phật gia căm ghét điều ác. Sau đó, tôi nghe nói lão ta bị Thượng thần phong ấn, nhưng không hiểu tại sao, thời gian gần đây lão ta lại xuất hiện, gây huyên náo cả vùng này, khiến yêu ma như bọn tôi đều vô cùng sợ hãi. Phù phù, thế nên mới khiến Dạ Ly và Nhạc Lăng gần đây bận bịu như vậy đấy.”
Vi Vi nghe xong liền chống cằm suy nghĩ, trong đầu không ngừng vang lên ba chữ “Thiên Đầu Phật”, nụ cười xinh đẹp của cô gái áo trắng tối hôm qua lại hiện lên trong đáy mắt. Sau đó lão ma đầu đã bị Thượng thần phong ấn sao? Chẳng lẽ... cô gái xuất hiện tối qua chính là Thượng thần đã phong ấn Thiên Đầu Phật? Cô ta nghe nói Thiên Đầu Phật lại xuất hiện tác oai tác quái nên đến thu phục nó sao?
Lục Vi đang ngẩn ngơ suy nghĩ, cánh tay bất giác bị Tùng Dung giật mạnh. Tùng Dung làm ra vẻ thần bí nhìn ngó xung quanh, sau khi chắc chắn không có ai mới tươi cười, nói nhỏ: “Vi Vi, cô và tôi coi như có duyên. Bây giờ tôi bị giam lỏng ở đây thực sự rất đau khổ, cô có thể... giúp tôi đưa khẩu tín này về cho cha tôi là quốc vương Tây Tự Quốc và đệ đệ của tôi, bảo họ mau đến cứu tôi được không?”
Trong nháy mắt, trên đỉnh đầu Lục Vi đã xuất hiện một dãy dài những dấu chấm lửng gọn gàng, ngay ngắn. Tây Tự Quốc... Đó là nơi quỷ quái nào. Cô phải đến đâu để đưa khẩu tín này đây?
Tùng Dung thấy Lục Vi do dự liền vỗ ngực cam đoan: “Sau khi việc này thành công, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô! Tôi cũng sẽ nhường Quý Vân lại cho cô, tuyệt đối không tranh giành với cô nữa, còn nữa... chỉ cần cô đồng ý, tôi sẽ nói cho cô biết một bí mật.”
Vi Vi nghiêng đầu. “Bí mật gì?” Tùng Dung đưa tay lên miệng “khụ, khụ” một tiếng rồi nói rõ ràng từng từ: “Nhạc Lăng, thần Thổ địa của nơi này, thực ra là con trai.”!!!
Vi Vi: “Cô nói cái gì?”
Chương 34: Đại thúc thô tục khoác lên mình vỏ bọc Lolita đáng yêu
Trong cửa hàng đồ ngọt Gấu trúc Wowo, 14 giờ 22 phút ngày 5 tháng 5.
Vi Vi ôm ngực, nhìn chằm chằm vào người nào đó như hổ rình mồi. Phút đối diện, Nhạc Lăng tròn mắt, trưng vẻ ngây thơ vô tội, nhếch môi nhìn Lục Vi. Tối nay cô ta mặc một chiếc váy công chúa bồng bềnh xinh xắn, để lộ đôi chân thon dài và vòng eo quyến rũ, mái tóc cũng được tạo kiểu xoăn lọn hoàn toàn phù hợp với bộ váy duyên dáng kia, trên mái còn cài một chiếc kẹp tóc hello kitty màu hồng nhạt, cả cơ thể toát lên vẻ đáng yêu, nữ tính. Hai người cứ ngồi ngây ngốc như vậy, không ai nói với ai câu nào khiến bao anh chàng không ít lần phải liếc nhìn.
Nếu là lúc bình thường, Vi Vi nhất định sẽ không ngần ngại bày tỏ sự ngưỡng mộ tài nghệ trang điểm của Nhạc Lăng, thậm chí còn trêu chọc cô ta mấy câu. Chiếc kẹp tóc trên đầu cô ta chẳng phải là cái mà cô và cô ta đã mua khi cùng đi dạo phố hôm trước đó sao, nhưng lúc này... nó chẳng có ý nghĩa gì hết...
Nghĩ đến việc bấy lâu nay mình bị người ngồi trước mặt lừa dối, Vi Vi cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, hai tay không ngừng day day huyệt thái dương, lòng bàn tay có chút ngứa ngáy.
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cô có phải là đàn ông không?” Vi Vi vì bất đắc dĩ phải tiếp xúc với thế giới yêu ma quái đản này mà bao lần khiếp sợ, có rất nhiều điều muốn nói nhưng phải chôn chặt nơi đáy lòng, không tìm được người nào đáng tin cậy để giãi bày tâm sự. May mà Nhạc Lăng tuổi tác cũng xấp xỉ cô, vừa dịu dàng lại rất đáng yêu nên hai người mới nhanh chóng trở thành một cặp, cùng nhau ăn uống, dạo phố, chuyện trò, tìm hiểu những kiến thức về thế giới yêu ma... Lục Vi luôn coi Nhạc Lăng là người bạn tốt, người chị em thân thiết nhất của mình, thậm chí còn tâm sự với nhau những rắc rối trong chuyện tình cảm.
Nhưng ai ngờ, ông trời trêu ngươi, Tùng Dung lại nói cho cô biết bí mật quái quỷ kia - thần Thổ địa nơi này là con trai.
Nhạc Lăng là con trai... Là con trai...
Con trai...
Lúc đó, trong đầu Vi Vi chỉ còn lại tiếng đổ vỡ, dường như có ai đó không ngừng nhắc đi nhắc lại câu nói này bên tai khiến cô bừng tỉnh rằng đã bị ai kia lừa phỉnh.
“Làm sao có thể như thế được chứ?” Vi Vi kinh hãi kêu lên. “Có phải cô nhìn nhầm không, cũng có khi thần Thổ địa trước kia đã rời đi, Nhạc Lăng chỉ làm tạm thời thôi.”
Tùng Dung xoắn xoắn mấy sợi tóc trước mặt, khinh thường nói: “Không thể nào nhầm được, đó là sự thật 100%. Vì muốn sớm thoát khỏi nơi này nên tôi đã không ngừng thăm dò hai người đó. Sự thực đã chứng minh, Nhạc Lăng chắc chắn là con trai. Hơn nữa, một nghìn năm mới thay đổi thần Thổ địa một lần, trừ khi đối phương đột ngột chết, không có người kế nhiệm. Cô vẫn không tin sao? Vậy cô xem, đây là chứng minh thư tôi đã lấy trộm của Nhạc Lăng.”
...
Vi Vi nghe xong liền chống cằm suy nghĩ, trong đầu không ngừng vang lên ba chữ “Thiên Đầu Phật”, nụ cười xinh đẹp của cô gái áo trắng tối hôm qua lại hiện lên trong đáy mắt. Sau đó lão ma đầu đã bị Thượng thần phong ấn sao? Chẳng lẽ... cô gái xuất hiện tối qua chính là Thượng thần đã phong ấn Thiên Đầu Phật? Cô ta nghe nói Thiên Đầu Phật lại xuất hiện tác oai tác quái nên đến thu phục nó sao?
Lục Vi đang ngẩn ngơ suy nghĩ, cánh tay bất giác bị Tùng Dung giật mạnh. Tùng Dung làm ra vẻ thần bí nhìn ngó xung quanh, sau khi chắc chắn không có ai mới tươi cười, nói nhỏ: “Vi Vi, cô và tôi coi như có duyên. Bây giờ tôi bị giam lỏng ở đây thực sự rất đau khổ, cô có thể... giúp tôi đưa khẩu tín này về cho cha tôi là quốc vương Tây Tự Quốc và đệ đệ của tôi, bảo họ mau đến cứu tôi được không?”
Trong nháy mắt, trên đỉnh đầu Lục Vi đã xuất hiện một dãy dài những dấu chấm lửng gọn gàng, ngay ngắn. Tây Tự Quốc... Đó là nơi quỷ quái nào. Cô phải đến đâu để đưa khẩu tín này đây?
Tùng Dung thấy Lục Vi do dự liền vỗ ngực cam đoan: “Sau khi việc này thành công, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô! Tôi cũng sẽ nhường Quý Vân lại cho cô, tuyệt đối không tranh giành với cô nữa, còn nữa... chỉ cần cô đồng ý, tôi sẽ nói cho cô biết một bí mật.”
Vi Vi nghiêng đầu. “Bí mật gì?” Tùng Dung đưa tay lên miệng “khụ, khụ” một tiếng rồi nói rõ ràng từng từ: “Nhạc Lăng, thần Thổ địa của nơi này, thực ra là con trai.”!!!
Vi Vi: “Cô nói cái gì?”
Chương 34: Đại thúc thô tục khoác lên mình vỏ bọc Lolita đáng yêu
Trong cửa hàng đồ ngọt Gấu trúc Wowo, 14 giờ 22 phút ngày 5 tháng 5.
Vi Vi ôm ngực, nhìn chằm chằm vào người nào đó như hổ rình mồi. Phút đối diện, Nhạc Lăng tròn mắt, trưng vẻ ngây thơ vô tội, nhếch môi nhìn Lục Vi. Tối nay cô ta mặc một chiếc váy công chúa bồng bềnh xinh xắn, để lộ đôi chân thon dài và vòng eo quyến rũ, mái tóc cũng được tạo kiểu xoăn lọn hoàn toàn phù hợp với bộ váy duyên dáng kia, trên mái còn cài một chiếc kẹp tóc hello kitty màu hồng nhạt, cả cơ thể toát lên vẻ đáng yêu, nữ tính. Hai người cứ ngồi ngây ngốc như vậy, không ai nói với ai câu nào khiến bao anh chàng không ít lần phải liếc nhìn.
Nếu là lúc bình thường, Vi Vi nhất định sẽ không ngần ngại bày tỏ sự ngưỡng mộ tài nghệ trang điểm của Nhạc Lăng, thậm chí còn trêu chọc cô ta mấy câu. Chiếc kẹp tóc trên đầu cô ta chẳng phải là cái mà cô và cô ta đã mua khi cùng đi dạo phố hôm trước đó sao, nhưng lúc này... nó chẳng có ý nghĩa gì hết...
Nghĩ đến việc bấy lâu nay mình bị người ngồi trước mặt lừa dối, Vi Vi cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, hai tay không ngừng day day huyệt thái dương, lòng bàn tay có chút ngứa ngáy.
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Cô có phải là đàn ông không?” Vi Vi vì bất đắc dĩ phải tiếp xúc với thế giới yêu ma quái đản này mà bao lần khiếp sợ, có rất nhiều điều muốn nói nhưng phải chôn chặt nơi đáy lòng, không tìm được người nào đáng tin cậy để giãi bày tâm sự. May mà Nhạc Lăng tuổi tác cũng xấp xỉ cô, vừa dịu dàng lại rất đáng yêu nên hai người mới nhanh chóng trở thành một cặp, cùng nhau ăn uống, dạo phố, chuyện trò, tìm hiểu những kiến thức về thế giới yêu ma... Lục Vi luôn coi Nhạc Lăng là người bạn tốt, người chị em thân thiết nhất của mình, thậm chí còn tâm sự với nhau những rắc rối trong chuyện tình cảm.
Nhưng ai ngờ, ông trời trêu ngươi, Tùng Dung lại nói cho cô biết bí mật quái quỷ kia - thần Thổ địa nơi này là con trai.
Nhạc Lăng là con trai... Là con trai...
Con trai...
Lúc đó, trong đầu Vi Vi chỉ còn lại tiếng đổ vỡ, dường như có ai đó không ngừng nhắc đi nhắc lại câu nói này bên tai khiến cô bừng tỉnh rằng đã bị ai kia lừa phỉnh.
“Làm sao có thể như thế được chứ?” Vi Vi kinh hãi kêu lên. “Có phải cô nhìn nhầm không, cũng có khi thần Thổ địa trước kia đã rời đi, Nhạc Lăng chỉ làm tạm thời thôi.”
Tùng Dung xoắn xoắn mấy sợi tóc trước mặt, khinh thường nói: “Không thể nào nhầm được, đó là sự thật 100%. Vì muốn sớm thoát khỏi nơi này nên tôi đã không ngừng thăm dò hai người đó. Sự thực đã chứng minh, Nhạc Lăng chắc chắn là con trai. Hơn nữa, một nghìn năm mới thay đổi thần Thổ địa một lần, trừ khi đối phương đột ngột chết, không có người kế nhiệm. Cô vẫn không tin sao? Vậy cô xem, đây là chứng minh thư tôi đã lấy trộm của Nhạc Lăng.”
...


