“Tiểu Vi Vi, sao cô lại nói thế chứ! Tôi đâu phải loại tiểu nhân bị cám dỗ bởi đồng tiền!” Dạ Ly ôm ngực ra vẻ đau đớn, lát sau lại trở về nét mặt kệch cỡm, cất tiếng cười hề hề, thần bí nói: “Có điều, đài truyền hình cũng tặng tôi một chuyến du lịch bốn người tới núi Bất Thanh. Vi Vi, chúng ta cùng đi nhé?”
Nhìn ánh mắt giả vờ ngây thơ của Dạ Ly, Lục Vi chỉ biết im lặng, cô thừa biết Dạ đại họa chẳng phải người thật thà gì...
“Cảm ơn, tôi không rảnh!” Ai mà biết được lên núi Bất Thanh rồi có bị những thứ kỳ quái gì đó bám theo hay không, vả lại, cô cũng không muốn trở thành diễn viên bất đắc dĩ trên truyền hình.
“Đi đi mà, đi đi mà...” Dạ đại họa vừa kéo kéo cánh tay Lục Vi vừa nũng nịu nói. “Cô lúc nào cũng chỉ biết làm việc, cuộc sống nhiều áp lực như vậy, thỉnh thoảng cũng nên đi du lịch chứ! Đến núi Bất Thanh ngắm cảnh dưới bầu trời xanh thẳm, sương mờ trắng xóa, lại được ngâm mình trong suối nước nóng, thật quá tốt! Tôi phải vất vả lắm mới xin được cho bốn người cùng đi. Cô, tôi, Tiểu Long ngốc nghếch và một người tùy tùng nữa là vừa đủ, chúng ta...”
Bên này, Dạ đại họa vẫn không ngừng ríu rít, kiên nhẫn thuyết phục, bên kia Vi Vi lại khoanh tay trước ngực, im lặng làm ngơ, vì... trong đầu cô bỗng hiện lên một suy nghĩ đáng sợ.
“Dạ xấu xa! Không phải anh muốn đi nghỉ dưỡng, tắm suối nước nóng nên mới cố ý bày trò ma quỷ đấy chứ?” Anh ta làm như vậy là để đài truyền hình tạo cơ hội cho anh ta được đi du lịch miễn phí chăng??
Dạ Ly xua tay, lắc đầu. “Lương tâm trời đất! Tôi sao có thể làm những chuyện đáng mất mặt như thế được chứ! Với cả, yêu quái ở núi Bất Thanh đâu dễ dàng nghe lời tôi, chúng đều coi Thiên Đầu Phật là đại ca. Ách, mấy hôm trước, chẳng phải Tiểu Vi Vi đã bị Thiên Đầu Phật dọa cho một trận hú hồn sao? Tôi nói cho cô biết, Thiên Đầu Phật bị phong ấn ngay tại núi Bất Thanh, nói không chừng đến đây còn có thể gặp được một số chuyện vui ngoài dự tính ấy chứ!”
Nghe thấy những lời này của Dạ Ly, Lục Vi chợt rùng mình run sợ, mặc dù cô đã nghe Tùng Dung kể qua về Thiên Đầu Phật nhưng cô chưa từng nói chuyện đó cho tên chủ nhân của cửa hàng thú cưng này nghe, làm sao anh ta lại biết được?
“Nơi Thiên Đầu Phật bị phong ấn chính là núi Bất Thanh ư? Vậy tại sao nó có thể chạy thoát ra ngoài, gây ra bao chuyện kỳ dị ở núi Bất Thanh như thế chứ?”
Dạ Ly hắng giọng, ho khan vài tiếng, biểu cảm cũng có vẻ chân thật hơn: “Tạm thời vẫn chưa có gì rõ ràng, nên tôi mới muốn tới đó xem xét một chuyến. Vi Vi, cô đi cùng nhé?”
Lục Vi vẫn không đáp. Tên xấu xa kia một mực muốn kéo mình đến núi Bất Thanh là có ý gì đây?
_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách núi Bất Thanh _ _ _ _ _
Lúc Lục Vi về đến nhà đã là năm rưỡi. Gõ cửa một hồi lâu mới thấy Nam Huyền lề mề đi ra mở. Cô cũng không để tâm đến chuyện này, vừa thay dép vừa hỏi: “Tiểu rùa đen đã tỉnh chưa?” Mấy ngày nay, Vi Vi đã làm đủ mọi cách như ủ ấm, ngâm nước, lay gọi... nhưng vẫn không thể khiến tiểu rùa đen tỉnh dậy, nó vẫn án binh bất động, không hề nhúc nhích, luôn trong trạng thái đờ đẫn, vô cảm như khoảnh khắc trước khi hóa đá. Vì thế việc đầu tiên của Lục Vi mỗi khi về nhà chính là hỏi thăm tình hình của tiểu rùa đen.
Nhưng hôm nay, hỏi một lúc lâu rồi mà Vi Vi vẫn chưa nhận được câu trả lời, ngạc nhiên ngẩng lên, liền trông thấy Tiểu Long ngốc nghếch hướng mắt nhìn vào trong phòng như đang có tâm sự gì đó. Lục Vi tò mò, nhìn theo ánh mắt của anh ta, ngay tức khắc cả người lảo đảo, suýt ngã nhào.
“Quý Vân?”
Quý Vân điềm đạm ngồi trên sofa, thấy chủ nhà về thì chỉ khẽ gật đầu rồi nói: “Ở quê gửi lên ít đặc sản, cô tôi bảo tôi mang cho cô một ít.”
Vi Vi toát mồ hôi, đứng chôn chân, khóe miệng run rẩy, lúc này cười còn khó hơn khóc, không hiểu sao gần đây bà chủ nhà lại nhiệt tình với cô như vậy? Bà ấy thực sự coi cô là cháu dâu tương lai nên mới đối xử đặc biệt như thế ư?
Thấy Lục Vi không nói gì, Quý Vân lại lên tiếng: “Xin lỗi, tại tôi quá đường đột. Trước khi đến, lẽ ra tôi phải gọi điện báo cho cô biết trước.”
“Không, không, anh ngồi đi!” Vi Vi vừa xua tay vừa thay dép đi trong nhà, đang bối rối bỗng nghe thấy một giọng nói lảnh lót truyền đến.
“A, a, nhìn đi, nhìn đi! Người theo đuổi cô ấy xếp hàng dài ngoài cửa, Tiểu Long ngốc nghếch, nếu ngươi không chịu cố gắng, chưa biết chừng chẳng bao lâu nữa, ngay cả giường của Vi Vi cũng sẽ có người khác leo lên.” Không biết Khuyên Khuyên từ đâu bò ra, trèo lên vai Nam Huyền, châm ngòi ly gián.
Đang đứng trước mặt Quý Vân, Lục Vi giả vờ như không trông thấy, không nghe thấy, tươi cười đi đến trước sofa, nói:
“Nam Huyền, nhà có khách, tại sao không biết pha trà vậy? Đi vào phòng bếp lấy ấm trà ra đây!”
Khuyên Khuyên lập tức rung rung hai tai, rồi lại ghé sát vào tai Nam Huyền, nói: “Đúng, đi pha trà mời anh ta đi! Pha đi, pha đi, để anh ta cũng trở thành chủ nhân của ngươi, về sau ngươi sẽ phải hầu hạ cả hai người bọn họ.” Vi Vi đứng bên cạnh Quý Vân, siết chặt nắm tay. Lúc đưa Khuyên Khuyên về nhà, cô luôn tin tưởng những lời Dạ đại họa nói là đúng: “Loài Âm Âm này rất nhát gan, sợ nhất là gặp chuyện phiền phức, tham ăn lười làm, sở trường duy nhất là ẩn thân.” Bây giờ xem ra...
Nhìn ánh mắt giả vờ ngây thơ của Dạ Ly, Lục Vi chỉ biết im lặng, cô thừa biết Dạ đại họa chẳng phải người thật thà gì...
“Cảm ơn, tôi không rảnh!” Ai mà biết được lên núi Bất Thanh rồi có bị những thứ kỳ quái gì đó bám theo hay không, vả lại, cô cũng không muốn trở thành diễn viên bất đắc dĩ trên truyền hình.
“Đi đi mà, đi đi mà...” Dạ đại họa vừa kéo kéo cánh tay Lục Vi vừa nũng nịu nói. “Cô lúc nào cũng chỉ biết làm việc, cuộc sống nhiều áp lực như vậy, thỉnh thoảng cũng nên đi du lịch chứ! Đến núi Bất Thanh ngắm cảnh dưới bầu trời xanh thẳm, sương mờ trắng xóa, lại được ngâm mình trong suối nước nóng, thật quá tốt! Tôi phải vất vả lắm mới xin được cho bốn người cùng đi. Cô, tôi, Tiểu Long ngốc nghếch và một người tùy tùng nữa là vừa đủ, chúng ta...”
Bên này, Dạ đại họa vẫn không ngừng ríu rít, kiên nhẫn thuyết phục, bên kia Vi Vi lại khoanh tay trước ngực, im lặng làm ngơ, vì... trong đầu cô bỗng hiện lên một suy nghĩ đáng sợ.
“Dạ xấu xa! Không phải anh muốn đi nghỉ dưỡng, tắm suối nước nóng nên mới cố ý bày trò ma quỷ đấy chứ?” Anh ta làm như vậy là để đài truyền hình tạo cơ hội cho anh ta được đi du lịch miễn phí chăng??
Dạ Ly xua tay, lắc đầu. “Lương tâm trời đất! Tôi sao có thể làm những chuyện đáng mất mặt như thế được chứ! Với cả, yêu quái ở núi Bất Thanh đâu dễ dàng nghe lời tôi, chúng đều coi Thiên Đầu Phật là đại ca. Ách, mấy hôm trước, chẳng phải Tiểu Vi Vi đã bị Thiên Đầu Phật dọa cho một trận hú hồn sao? Tôi nói cho cô biết, Thiên Đầu Phật bị phong ấn ngay tại núi Bất Thanh, nói không chừng đến đây còn có thể gặp được một số chuyện vui ngoài dự tính ấy chứ!”
Nghe thấy những lời này của Dạ Ly, Lục Vi chợt rùng mình run sợ, mặc dù cô đã nghe Tùng Dung kể qua về Thiên Đầu Phật nhưng cô chưa từng nói chuyện đó cho tên chủ nhân của cửa hàng thú cưng này nghe, làm sao anh ta lại biết được?
“Nơi Thiên Đầu Phật bị phong ấn chính là núi Bất Thanh ư? Vậy tại sao nó có thể chạy thoát ra ngoài, gây ra bao chuyện kỳ dị ở núi Bất Thanh như thế chứ?”
Dạ Ly hắng giọng, ho khan vài tiếng, biểu cảm cũng có vẻ chân thật hơn: “Tạm thời vẫn chưa có gì rõ ràng, nên tôi mới muốn tới đó xem xét một chuyến. Vi Vi, cô đi cùng nhé?”
Lục Vi vẫn không đáp. Tên xấu xa kia một mực muốn kéo mình đến núi Bất Thanh là có ý gì đây?
_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách núi Bất Thanh _ _ _ _ _
Lúc Lục Vi về đến nhà đã là năm rưỡi. Gõ cửa một hồi lâu mới thấy Nam Huyền lề mề đi ra mở. Cô cũng không để tâm đến chuyện này, vừa thay dép vừa hỏi: “Tiểu rùa đen đã tỉnh chưa?” Mấy ngày nay, Vi Vi đã làm đủ mọi cách như ủ ấm, ngâm nước, lay gọi... nhưng vẫn không thể khiến tiểu rùa đen tỉnh dậy, nó vẫn án binh bất động, không hề nhúc nhích, luôn trong trạng thái đờ đẫn, vô cảm như khoảnh khắc trước khi hóa đá. Vì thế việc đầu tiên của Lục Vi mỗi khi về nhà chính là hỏi thăm tình hình của tiểu rùa đen.
Nhưng hôm nay, hỏi một lúc lâu rồi mà Vi Vi vẫn chưa nhận được câu trả lời, ngạc nhiên ngẩng lên, liền trông thấy Tiểu Long ngốc nghếch hướng mắt nhìn vào trong phòng như đang có tâm sự gì đó. Lục Vi tò mò, nhìn theo ánh mắt của anh ta, ngay tức khắc cả người lảo đảo, suýt ngã nhào.
“Quý Vân?”
Quý Vân điềm đạm ngồi trên sofa, thấy chủ nhà về thì chỉ khẽ gật đầu rồi nói: “Ở quê gửi lên ít đặc sản, cô tôi bảo tôi mang cho cô một ít.”
Vi Vi toát mồ hôi, đứng chôn chân, khóe miệng run rẩy, lúc này cười còn khó hơn khóc, không hiểu sao gần đây bà chủ nhà lại nhiệt tình với cô như vậy? Bà ấy thực sự coi cô là cháu dâu tương lai nên mới đối xử đặc biệt như thế ư?
Thấy Lục Vi không nói gì, Quý Vân lại lên tiếng: “Xin lỗi, tại tôi quá đường đột. Trước khi đến, lẽ ra tôi phải gọi điện báo cho cô biết trước.”
“Không, không, anh ngồi đi!” Vi Vi vừa xua tay vừa thay dép đi trong nhà, đang bối rối bỗng nghe thấy một giọng nói lảnh lót truyền đến.
“A, a, nhìn đi, nhìn đi! Người theo đuổi cô ấy xếp hàng dài ngoài cửa, Tiểu Long ngốc nghếch, nếu ngươi không chịu cố gắng, chưa biết chừng chẳng bao lâu nữa, ngay cả giường của Vi Vi cũng sẽ có người khác leo lên.” Không biết Khuyên Khuyên từ đâu bò ra, trèo lên vai Nam Huyền, châm ngòi ly gián.
Đang đứng trước mặt Quý Vân, Lục Vi giả vờ như không trông thấy, không nghe thấy, tươi cười đi đến trước sofa, nói:
“Nam Huyền, nhà có khách, tại sao không biết pha trà vậy? Đi vào phòng bếp lấy ấm trà ra đây!”
Khuyên Khuyên lập tức rung rung hai tai, rồi lại ghé sát vào tai Nam Huyền, nói: “Đúng, đi pha trà mời anh ta đi! Pha đi, pha đi, để anh ta cũng trở thành chủ nhân của ngươi, về sau ngươi sẽ phải hầu hạ cả hai người bọn họ.” Vi Vi đứng bên cạnh Quý Vân, siết chặt nắm tay. Lúc đưa Khuyên Khuyên về nhà, cô luôn tin tưởng những lời Dạ đại họa nói là đúng: “Loài Âm Âm này rất nhát gan, sợ nhất là gặp chuyện phiền phức, tham ăn lười làm, sở trường duy nhất là ẩn thân.” Bây giờ xem ra...


