Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1935
- Tình trạng: Hoàn thành
Phóng viên vẫn tươi cười niềm nở, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngây ngô, hiền lành của Lục Vi, lại thản nhiên nhìn vào ống kính máy quay, không quên liếc mắt nhìn sang Lục Vi, nói: “Vậy, cô có suy nghĩ gì về những chuyện này không? Cô có tin ma quỷ là có thật không?”

Vi Vi cười khéo. “Có lẽ đó chỉ là một sai sót nào đó trong khâu sản xuất hậu kỳ mà thôi, hi hi.”

“Nếu giải thích như vậy thì tại sao khi kiểm tra những cuộn phim trước đó lại không thấy bóng ma kỳ dị kia xuất hiện, phải đến lúc chiếu trên truyền hình mới có thể nhìn rõ hình ảnh đó?”

Lục Vi bối rối, thầm nghĩ, cô hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai đây... Lẽ nào phải nói cho cô biết là có thứ quỷ quái đó thật ư? Cô phóng viên thấy Lục Vi có vẻ khó xử liền nhanh chóng chuyển mục tiêu sang Nam Huyền đang đứng ngay bên cạnh, hỏi: “Ý kiến của anh thì sao? Anh có đồng ý với cách nghĩ của bạn gái mình không?”

Nghe thấy hai từ “bạn gái”, Lục Vi vô thức ngẩn người, khuôn mặt lạnh lùng của Quý Vân từ từ hiện ra trước mắt. Bạn gái, lại là bạn gái! Thế giới này rốt cuộc là thế nào đây? Lẽ nào một nam một nữ đi với nhau đều bị coi là có quan hệ yêu đương hay sao?

Nam Huyền lạnh lùng nhìn cô phóng viên và chiếc micro ở trước mặt, tỏ ra không thèm quan tâm, nói: “Đi thôi!”

Dứt lời, cả cô phóng viên và Lục Vi đều sững sờ, đứng ngây tại chỗ. Bị tên “thú cưng” ngốc nghếch kéo đi, Lục Vi bỗng ý thức được, nhiệt độ ấm áp trong lòng bàn tay mình chính là vì... ngay từ lúc bắt đầu phỏng vấn, hai người vẫn luôn nắm chặt tay nhau... Chẳng trách cô phóng viên kia hiểu lầm. Hai người họ cứ như vậy, nghênh ngang dắt tay nhau đi trên con phố hoa lệ, có khác gì hai người đang yêu nhau đâu?

Gió đêm tháng Năm vẫn còn phảng phất hơi lạnh, hai người tay trong tay bước nhanh trên con đường, dường như trong giây phút này, dòng người và những tòa nhà cao tầng sừng sững trước mặt đều trở nên mơ hồ, trong đôi mắt họ chỉ còn hình bóng của nhau, cùng ánh trăng lưỡi liềm mềm mại, uốn cong trên đỉnh đầu.

“Nam Huyền...” Vừa bước thật nhanh, Lục Vi vừa cảm nhận chút hơi ấm nồng nàn lan tỏa trong lòng bàn tay, hai gò má bất giác đỏ ửng. Liếc nhìn bóng hình Tiểu Long ngốc nghếch, cô bất ngờ phát hiện, dưới ánh trăng nhạt nhòa, anh chàng này càng đẹp trai muôn phần. Nhớ đến lần đầu tiên trông thấy Nam Huyền, anh ta đang trần như nhộng nằm trên giường, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, cô không khỏi trầm mặc, anh ta không còn là Tiểu Long ngốc nghếch trước kia nữa, mà đã trở thành một người đàn ông chân chính. Vì sao cô lại không ý thức được rằng anh ta cũng có lúc phải trưởng thành?

Cuối cùng cũng đến ngã rẽ vào con ngõ nhỏ, Nam Huyền chợt dừng lại. Lục Vi đã đi bộ cùng anh ta hơn nửa tuyến phố, người cũng đã mỏi nhừ rồi, muốn rút tay về nhưng lại bị đối phương nắm chặt hơn. Giữa tiếng sấm sét vang dội trong đầu, cô nghe thấy Nam Huyền hỏi: “Vi Vi, có phải cô thực sự thích anh chàng Quý Vân đó không?”

Anh ta vừa dứt lời, Lục Vi chợt giật mình kinh ngạc, mở to mắt nhìn chằm chằm vào đối phương. Thì ra, không phải chỉ có cô đang muốn giải thích, mà Nam Huyền cũng muốn chơi bài ngửa với cô sao? Quý Vân... Nghĩ đến mối quan hệ trước nay vẫn luôn mập mờ này, Lục Vi không thể lý giải thái độ của Quý Vân? Vì thế, lúc này cô chỉ biết cúi đầu im lặng. Quý Vân, rốt cuộc cô coi mối quan hệ này là gì đây? Thần tượng? Người thầm yêu trộm nhớ?... Chính cô cũng không rõ, chỉ biết rằng mỗi khi cô chán nản, muốn buông tay thì anh lại xuất hiện, phá vỡ hoàn toàn mọi toan tính ấp ủ trong lòng cô trước đó. Lần trước, tận mắt trông thấy anh và Tùng Dung đi bên nhau, trái tim cô tưởng như đã chết không bao giờ hồi sinh vì con người lạnh lùng, xa vời ấy nữa, thế nhưng anh lại vô tình mà hữu ý sinh bệnh, rồi cố tình đưa cái hộp nhỏ đựng sợi dây chuyền và chiếc vòng tay cũ kĩ kia trả lại cho cô.

Không biết bao nhiêu lần, câu nói trêu chọc của Tiểu Hân Tử cứ lởn vởn bên tai Vi Vi: “Cố ý để thứ gì đó rơi vào tay đối phương, như vậy mới có cơ hội gặp lại.” Quý Vân đưa lại chiếc lắc bạc đó cho cô là cố tình thật sao? Vậy nếu như... thực sự là cố ý thì thái độ lạnh lùng của anh với cô là thế nào?

Đang suy nghĩ vẩn vơ, Vi Vi lại cảm thấy bàn tay mình bị siết chặt, nhìn lên liền chạm phải đôi con ngươi đen láy, trong suốt như mặt nước hồ không một gợn sóng của Tiểu Long ngốc nghếch, trong lồng ngực cô bỗng vang lên những tiếng nổ vang rền. Lục Vi, Lục Vi, mày đang suy nghĩ cái gì đây, thái độ của Quý Vân với mày đã thay đổi như thế nào? Thời cơ tốt thế này, tại sao không mau dứt khoát nói rõ với Nam Huyền đi?

Vi Vi khẽ thở dài, chưa kịp mở miệng đã nghe thấy Nam Huyền nói: “Tôi còn có cơ hội nữa không?”

Anh ta vừa dứt lời thì một đám trẻ con chơi đùa chạy ngang qua. Nhìn ánh đèn đường rực rỡ, Lục Vi ngây ngốc nhìn thẳng vào khuôn mặt sáng sủa của Nam Huyền, không nói nên lời.

Còn có cơ hội nữa không...

Prev 1 ... 89 90 91 92 93 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000059s. Total load: 0.000723
Teya Salat