Lúc đến tứ hợp viện mà Dạ đại họa vừa nói, quả nhiên trước cổng đã có người đứng đón. Để thuận tiện cho đài truyền hình ghi hình, đưa tin nên cả tòa nhà đã được bao trọn. Tứ hợp viện này vừa được xây, nhìn còn rất mới, tổng cộng có ba tầng. Trong sân trồng rất nhiều cỏ cây hoa lá, giữa sân đặt một bộ bàn ghế bằng gỗ liễu, bên trên là một ấm trà và một tờ báo mở ngỏ, mọi đồ vật ở đây đều hết sức đơn giản mà tinh tế.
Ông chủ của tứ hợp viện này là một người rất tháo vát và giỏi giang, tuổi ngoại tứ tuần, tên là Vương Khôn. Sau khi giúp mọi người bố trí, sắp xếp phòng nghỉ xong xuôi, ông liền vào bếp dọn cơm chiều. Vì sức lan truyền rộng rãi của bộ phim Kế hoạch mai mối, nên nhiều ngày nay, du khách đến tham quan núi Bất Thanh đã tăng lên một cách khác thường. Việc thuê nhà cũng trở nên khó khăn hơn nên bốn người họ chỉ thuê được hai phòng: Tùng Dung và Vi Vi ở một phòng, Dạ đại họa và Tiểu Long ngốc nghếch ở một phòng.
Lục Vi cứ tưởng Nam Huyền sẽ không chịu rời khỏi mình, nhưng không ngờ sau khi nghe sắp xếp xong, Tiểu Long ngốc nghếch không nói không rằng, đi thẳng vào phòng mình, từ đầu đến cuối không thèm liếc mắt nhìn cô một cái. Không biết mình đã làm sai điều gì, Lục Vi luôn cảm thấy gần đây Nam Huyền có gì đó kỳ lạ, nhưng rốt cuộc kỳ lạ ở chỗ nào thì cô không thể nói rõ.
Lục Vi vừa sửa soạn hành lý vừa suy nghĩ miên man. Tùng Dung bước ra từ toilet, miệng còn lẩm nhẩm hát. Thoắt cái cô ta đã khoác thêm một chiếc áo trấn thủ màu trắng bên ngoài chiếc váy liền màu đỏ đô, phải công nhận rằng con tê giác cái thành tinh béo mập này có gu thời trang vô cùng thời thượng.
Tùng Dung nhìn Lục Vi chớp chớp mắt, xoay tròn một vòng, nói: “Có đẹp không? Mấy hôm trước tôi mới lùng được đấy.”
Lục Vi sờ cằm, thành thực đáp: “Rất hợp với cô...” vẻ ngoài biến hóa thật khôn lường. Đương nhiên, Vi Vi không dám nói ra mấy từ phía sau. Chẳng phải chuyến đi này là để điều tra chân tướng về bóng ma kia sao? Hà cớ gì Tùng Dung phải hóa trang tỉ mỉ như vậy, cô ta tưởng đến đây đi du lịch chắc?
Nghĩ vậy, Lục Vi chần chừ một lát rồi mới nói: “Tùng Dung, cô đoán xem... ở đây thực sự có thứ đó không?” “Đương nhiên.” Tùng Dung cẩn thận xoa kem dưỡng ẩm lên người, lơ đễnh nói tiếp: “Ở đâu mà chẳng có người chết chứ? Chỉ có điều ở đây có vẻ khốc liệt hơn mà thôi.”
Hai người đang nói chuyện bỗng nghe thấy một tiếng động lớn từ bên ngoài vọng vào, nghe giống như có cái gì đó vừa bị đập nát, giữa những âm thanh đó còn có tiếng thét kinh hãi của một cô gái. Lục Vi mở cửa nhìn ra liền thấy Dạ Ly đang đứng ngoài hành lang, do dự nhíu mày.
“Tương Ảnh ở sát vách bên này.” Dạ Ly vừa dứt lời, Lục Vi mới nhớ tới lời tuyên bố “muốn tới núi Bất Thanh điều tra” của nữ minh tinh Tương Ảnh kia. Chẳng trách cả khu tứ hợp viện này đã được bao trọn, hóa ra là đài truyền hình không muốn có người quấy rầy nữ minh tinh này. Nói như thế, quả nhiên Dạ đại họa có mục đích gì đó?
Thấy Vi Vi chau mày căng thẳng, Dạ Ly buông tay, làm ra vẻ vô tội, nói: “Đừng hỏi tôi, tôi không biết gì đâu, tôi thấy náo nhiệt thì chạy ra xem thôi.”
“Ra ngoài, ra ngoài! Cút hết ra ngoài cho tôi!!” Trong phòng lại truyền đến một trận ồn ào mới, hồi lâu sau, một mỹ nhân đeo kính có vẻ bối rối, khó xử bước ra ngoài, theo sau đó là tiếng đóng cửa rất lớn. Ba người đứng ngoài hành lang ngơ ngác nhìn nhau.
Mỹ nhân nhìn thấy Dạ Ly thì nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười, gật đầu chào: “Dạ tiên sinh!”
Dạ Ly nhếch môi cười, giới thiệu với Vi Vi: “Đây là người đại diện của Tương Ảnh tiểu thư, Văn Trinh. Văn tiểu thư, vị này là trợ lý của tôi, Lục Vi.”
Văn Trinh không mở lời, nhìn Vi Vi, cúi đầu chào lại. Lục Vi cũng chỉ đáp lễ cho phải phép, nhưng bàn tay phải đã đưa ra sau lưng Dạ Ly, véo mạnh một cái.
Vi Vi: “Tôi trở thành trợ lý của anh từ khi nào vậy?” Dạ Ly: “Ha ha a...” (Đau đau!)Văn Trinh nói: “Thật ngại quá, để các vị chê cười rồi. Với sự sắp xếp của công ty lần này, Tương Ảnh... có chút không đồng tình. Bình thường, cô ấy rất hòa nhã, nhưng có lẽ là do cô ấy chưa thích nghi được với hoàn cảnh ở nơi này, sau khi đến đây, tính tình của Tương Ảnh không được ổn định cho lắm.”
Vi Vi mơ hồ hiểu ra mọi chuyện, xem ra vị đại minh tinh này vốn không tin vào chuyện ma quỷ, muốn đích thân đến núi Bất Thanh điều tra, nhưng xem ra ở đây không thú vị như trong dự đoán, hẳn là theo sự sắp xếp của công ty nên nhất cử nhất động của cô ta bị cưỡng chế gắt gao. Câu nói: “Bình thường Tương Ảnh rất hòa nhã” của Văn Trinh kia thực chất chỉ là giấu đầu hở đuôi mà thôi.
Dạ Ly nói: “Không sao, vậy chúng tôi không làm phiền Tương Ảnh tiểu thư nữa. Đúng rồi, người ở đài truyền hình đã đến cả rồi sao?”
“Vẫn chưa tới, theo lịch trình là sáng sớm mai sẽ lên núi, sau đó chúng ta bắt đầu điều tra.”
“Được rồi.”
Đêm đầu tiên.
Vì câu nói của Dạ Ly nên Vi Vi dự định buổi tối sẽ không ngủ vội, nhưng vừa ngả đầu xuống gối cô đã mơ màng thiếp đi. Chỉ trong chốc lát, Lục Vi đã chìm đắm vào giấc mơ. Đây là một cơn ác mộng khiến người ta cảm thấy hoang mang...
Ông chủ của tứ hợp viện này là một người rất tháo vát và giỏi giang, tuổi ngoại tứ tuần, tên là Vương Khôn. Sau khi giúp mọi người bố trí, sắp xếp phòng nghỉ xong xuôi, ông liền vào bếp dọn cơm chiều. Vì sức lan truyền rộng rãi của bộ phim Kế hoạch mai mối, nên nhiều ngày nay, du khách đến tham quan núi Bất Thanh đã tăng lên một cách khác thường. Việc thuê nhà cũng trở nên khó khăn hơn nên bốn người họ chỉ thuê được hai phòng: Tùng Dung và Vi Vi ở một phòng, Dạ đại họa và Tiểu Long ngốc nghếch ở một phòng.
Lục Vi cứ tưởng Nam Huyền sẽ không chịu rời khỏi mình, nhưng không ngờ sau khi nghe sắp xếp xong, Tiểu Long ngốc nghếch không nói không rằng, đi thẳng vào phòng mình, từ đầu đến cuối không thèm liếc mắt nhìn cô một cái. Không biết mình đã làm sai điều gì, Lục Vi luôn cảm thấy gần đây Nam Huyền có gì đó kỳ lạ, nhưng rốt cuộc kỳ lạ ở chỗ nào thì cô không thể nói rõ.
Lục Vi vừa sửa soạn hành lý vừa suy nghĩ miên man. Tùng Dung bước ra từ toilet, miệng còn lẩm nhẩm hát. Thoắt cái cô ta đã khoác thêm một chiếc áo trấn thủ màu trắng bên ngoài chiếc váy liền màu đỏ đô, phải công nhận rằng con tê giác cái thành tinh béo mập này có gu thời trang vô cùng thời thượng.
Tùng Dung nhìn Lục Vi chớp chớp mắt, xoay tròn một vòng, nói: “Có đẹp không? Mấy hôm trước tôi mới lùng được đấy.”
Lục Vi sờ cằm, thành thực đáp: “Rất hợp với cô...” vẻ ngoài biến hóa thật khôn lường. Đương nhiên, Vi Vi không dám nói ra mấy từ phía sau. Chẳng phải chuyến đi này là để điều tra chân tướng về bóng ma kia sao? Hà cớ gì Tùng Dung phải hóa trang tỉ mỉ như vậy, cô ta tưởng đến đây đi du lịch chắc?
Nghĩ vậy, Lục Vi chần chừ một lát rồi mới nói: “Tùng Dung, cô đoán xem... ở đây thực sự có thứ đó không?” “Đương nhiên.” Tùng Dung cẩn thận xoa kem dưỡng ẩm lên người, lơ đễnh nói tiếp: “Ở đâu mà chẳng có người chết chứ? Chỉ có điều ở đây có vẻ khốc liệt hơn mà thôi.”
Hai người đang nói chuyện bỗng nghe thấy một tiếng động lớn từ bên ngoài vọng vào, nghe giống như có cái gì đó vừa bị đập nát, giữa những âm thanh đó còn có tiếng thét kinh hãi của một cô gái. Lục Vi mở cửa nhìn ra liền thấy Dạ Ly đang đứng ngoài hành lang, do dự nhíu mày.
“Tương Ảnh ở sát vách bên này.” Dạ Ly vừa dứt lời, Lục Vi mới nhớ tới lời tuyên bố “muốn tới núi Bất Thanh điều tra” của nữ minh tinh Tương Ảnh kia. Chẳng trách cả khu tứ hợp viện này đã được bao trọn, hóa ra là đài truyền hình không muốn có người quấy rầy nữ minh tinh này. Nói như thế, quả nhiên Dạ đại họa có mục đích gì đó?
Thấy Vi Vi chau mày căng thẳng, Dạ Ly buông tay, làm ra vẻ vô tội, nói: “Đừng hỏi tôi, tôi không biết gì đâu, tôi thấy náo nhiệt thì chạy ra xem thôi.”
“Ra ngoài, ra ngoài! Cút hết ra ngoài cho tôi!!” Trong phòng lại truyền đến một trận ồn ào mới, hồi lâu sau, một mỹ nhân đeo kính có vẻ bối rối, khó xử bước ra ngoài, theo sau đó là tiếng đóng cửa rất lớn. Ba người đứng ngoài hành lang ngơ ngác nhìn nhau.
Mỹ nhân nhìn thấy Dạ Ly thì nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười, gật đầu chào: “Dạ tiên sinh!”
Dạ Ly nhếch môi cười, giới thiệu với Vi Vi: “Đây là người đại diện của Tương Ảnh tiểu thư, Văn Trinh. Văn tiểu thư, vị này là trợ lý của tôi, Lục Vi.”
Văn Trinh không mở lời, nhìn Vi Vi, cúi đầu chào lại. Lục Vi cũng chỉ đáp lễ cho phải phép, nhưng bàn tay phải đã đưa ra sau lưng Dạ Ly, véo mạnh một cái.
Vi Vi: “Tôi trở thành trợ lý của anh từ khi nào vậy?” Dạ Ly: “Ha ha a...” (Đau đau!)Văn Trinh nói: “Thật ngại quá, để các vị chê cười rồi. Với sự sắp xếp của công ty lần này, Tương Ảnh... có chút không đồng tình. Bình thường, cô ấy rất hòa nhã, nhưng có lẽ là do cô ấy chưa thích nghi được với hoàn cảnh ở nơi này, sau khi đến đây, tính tình của Tương Ảnh không được ổn định cho lắm.”
Vi Vi mơ hồ hiểu ra mọi chuyện, xem ra vị đại minh tinh này vốn không tin vào chuyện ma quỷ, muốn đích thân đến núi Bất Thanh điều tra, nhưng xem ra ở đây không thú vị như trong dự đoán, hẳn là theo sự sắp xếp của công ty nên nhất cử nhất động của cô ta bị cưỡng chế gắt gao. Câu nói: “Bình thường Tương Ảnh rất hòa nhã” của Văn Trinh kia thực chất chỉ là giấu đầu hở đuôi mà thôi.
Dạ Ly nói: “Không sao, vậy chúng tôi không làm phiền Tương Ảnh tiểu thư nữa. Đúng rồi, người ở đài truyền hình đã đến cả rồi sao?”
“Vẫn chưa tới, theo lịch trình là sáng sớm mai sẽ lên núi, sau đó chúng ta bắt đầu điều tra.”
“Được rồi.”
Đêm đầu tiên.
Vì câu nói của Dạ Ly nên Vi Vi dự định buổi tối sẽ không ngủ vội, nhưng vừa ngả đầu xuống gối cô đã mơ màng thiếp đi. Chỉ trong chốc lát, Lục Vi đã chìm đắm vào giấc mơ. Đây là một cơn ác mộng khiến người ta cảm thấy hoang mang...

