Ngay cả trong mơ, Vi Vi cũng chưa từng nghĩ lời nói này lại có thể thốt ra từ miệng Nam Huyền. Trong ấn tượng của cô, anh ta chỉ là một đứa trẻ, là em trai, là người thân, nhưng không biết bắt đầu từ bao giờ, mối quan hệ hồn nhiên, vô tư ấy lại thành ra thế này? Mà cũng không biết bắt đầu từ bao giờ, cô bỗng không thể trả lời được câu hỏi đơn giản này.
Lục Vi, rốt cuộc trong lòng mày đang muốn gì?
“Nam Huyền... tôi... Anh đột nhiên nói điều này, cái đó... Anh là con của Thần Long, tôi là một người bình thường, tôi... xin lỗi, lúc này tôi rất bối rối, tôi không biết phải trả lời ra sao...”
Vi Vi vừa trả lời lộn xộn vừa chăm chú nhìn vào cặp mắt trong sáng, rạng ngời đang từ từ cụp xuống đến ủ rũ, ảm đạm của Nam Huyền. Rốt cuộc mình đang làm cái gì, nói cái gì vậy? Hít một hơi thật sâu, Lục Vi còn muốn nói điều gì đó nhưng trên quảng trường đột nhiên vọng đến tiếng nhạc dịu êm. Trên màn hình LED thật lớn lại một lần nữa xuất hiện khuôn mặt xinh đẹp, rạng ngời của Tương Ảnh. Cô ta bật cười khanh khách và đưa ra lời tuyên bố: “Núi Bất Thanh, tôi đến đây!”
Nam Huyền nghiêng đầu nhìn lên màn hình lớn, trong chốc lát trở nên trầm mặc. Anh ta không lên tiếng, Lục Vi cũng không biết phải nói gì, chỉ ngây ngốc đứng bên cạnh. Hồi lâu sau, cô lặng nhìn yết hầu của Nam Huyền đang khẽ cử động, anh ta nhẹ nhàng thốt lên: “Vi Vi, chúng ta lên núi Bất Thanh đi!”
“Hả?”
“Đến núi Bất Thanh.” Nam Huyền quay đầu nhìn thẳng vào Lục Vi, trịnh trọng thành thật nói: “Tôi muốn cùng cô đến núi Bất Thanh.” Có một số việc, thực sự nên để nó kết thúc.
_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách biến hóa kỳ lạ_ _ _ _ _
“Núi Bất Thanh, đúng như tên gọi của nó, là một nơi không hề có vẻ non xanh nước biếc, đó chỉ là một ngọn núi vô cùng kỳ quái. Theo truyền thuyết, nhiều năm về trước, ngọn núi này không có nổi một ngọn cỏ hay một gốc cây, khắp ngọn núi đâu đâu cũng có nước. Mấy năm sau, nước hoàn toàn biến mất, tạo thành một ngọn núi băng. Nó chỉ cao hơn mặt nước biển mấy trăm mét, phóng tầm mắt nhìn ra xa chỉ thấy một màu trắng xóa. Khi đến đây, cô nên mang theo nhiều nước suối để uống, nước trong tủ lạnh chẳng mấy chốc sẽ đóng băng cho mà xem.”
Tại cửa hàng thú cưng, Tùng Dung đang thao thao bất tuyệt miêu tả về núi Bất Thanh qua trải nghiệm thực tế và cả những tài liệu cô ta đọc được. Hai tay cô ta chống nạnh vẻ rất hài lòng, nhìn Lục Vi đang vểnh tai nghe một cách chăm chú, rồi mới giả bộ ho khan mấy tiếng, hạ thấp giọng nói với vẻ thần bí: “Còn nữa, truyền thuyết kể rằng... ở đó có con cáo chín đuôi...”
Nhạc Linh xua tay ngắt lời Tùng Dung: “Tôi dám cam đoan, truyền thuyết đó là sai hoàn toàn. Núi Bất Thanh tuyệt đối, tuyệt đối không có cáo chín đuôi.”
Nghĩ đến Nhạc Linh cũng là một loài cáo, Vi Vi trừng mắt nhìn, tò mò hỏi: “Vì sao?”
Nhạc Linh nhìn trời nghĩ ngợi, lát sau mới nói: “Ở đó ẩm ướt như thế, nếu cáo chín đuôi ở lâu sẽ mắc bệnh phong thấp mà chết hết thôi!”
Tùng Dung và Vi Vi cùng ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Từ lúc Nam Huyền nói muốn lên núi Bất Thanh, Lục Vi và Dạ Ly hẹn nhau Chủ nhật tuần này tập trung ở của hàng thú cưng, rồi cùng đi tới núi Bất Thanh nổi tiếng kỳ quái đó. Nhưng đã hẹn rõ ràng là chín giờ có mặt, mà bây giờ đã chín rưỡi rồi vẫn không thấy anh ta đâu.
Trong lúc chờ đợi, tên “thú cưng” ngốc nghếch lại cuộn tròn trên sofa ngủ gà ngủ gật, còn ba cô gái Lục Vi, Tùng Dung, Nhạc Linh thì ngồi quây quần tán ngẫu về những vấn đề khoa học. Có điều, trong số đó chỉ có duy nhất Lục Vi là vẫn cảm thấy hoang mang. Cô chống má nhìn Nhạc Linh, hỏi: “Nghe Tùng Dung nói, lần này cô không cùng chúng tôi đến núi Bất Thanh đúng không?”
“Ừ!” Nhạc Linh cười hi hi, gật đầu. “Với thân phận là thần Thổ địa, tôi không được phép rời khỏi khu vực mình cai quản, vả lại vẫn chưa có tin tức gì về Thiên Đầu Phật, không biết là đã bị ai đó bắt được hay vẫn đang ẩn dật ở đâu, cho nên trách nhiệm của tôi là giữ vững trận địa.”
Tùng Dung nghe vậy thì khẽ “hừ hừ” hai tiếng, khoanh hai tay trước ngực đi sửa soạn hành lý. Cô ta thực sự rất hứng thú với chuyến đi lần này, nói không chừng còn tìm được cơ hội thoát khỏi Dạ ma vương để về nhà cũng nên.
Nhạc Linh thấy Tùng Dung đã đi khỏi, nhân cơ hội ngồi sát lại gần Lục Vi, lặng lẽ nhét vào tay cô một vật gì đó.
“Hả ? Đây là...” Thấy Lục Vi lên tiếng, Nhạc Linh vội vàng đưa ngón tay lên miệng, “suỵt” một tiếng rồi khẽ nói : “Không được nói cho Boss biết, có lẽ... đến núi Bất Thanh sẽ phải dùng đến thứ này. Cũng coi như tôi vì... chuyện cô đã che giấu thân phận thật của tôi mà bồi thường cho cô vậy.”
Nghe thấy những lời này, Lục Vi càng lúc càng cảm thấy hoài nghi, mở to mắt nhìn Nhạc Linh chằm chằm. Đối phương lại khôi phục dáng vẻ yểu điệu như lúc trước, mỉm cười ngọt ngào, nói: “Nhớ là đến bước đường cùng mới được mở ra, trong trường hợp còn có thể cứu vãn được thì không nên dùng.”
Những lời này đã minh chứng một cách rõ ràng rằng đây là một cạm bẫy, giống như chiếc hộp Pandora1, càng nhắc nhở mọi người không nên mở thì mọi người lại càng không kìm nén nổi sự cám dỗ, muốn xem rốt cuộc sau khi mở chiếc hộp thì sẽ có điều gì xảy ra. Nhưng nhìn thái độ khẩn khoản và căng thẳng của Nhạc Linh, Vi Vi liền im lặng, đút chiếc túi nhỏ thêu kiểu chữ thập đó vào ba lô.
“Mẹ ơi, đây là cái gì?” Tùng Dung đang thu xếp hành lý, đột nhiên nhảy dựng lên, nhìn chằm chằm vào chiếc túi xách bên cạnh, há mồm trợn mắt kinh hãi.
Lục Vi, rốt cuộc trong lòng mày đang muốn gì?
“Nam Huyền... tôi... Anh đột nhiên nói điều này, cái đó... Anh là con của Thần Long, tôi là một người bình thường, tôi... xin lỗi, lúc này tôi rất bối rối, tôi không biết phải trả lời ra sao...”
Vi Vi vừa trả lời lộn xộn vừa chăm chú nhìn vào cặp mắt trong sáng, rạng ngời đang từ từ cụp xuống đến ủ rũ, ảm đạm của Nam Huyền. Rốt cuộc mình đang làm cái gì, nói cái gì vậy? Hít một hơi thật sâu, Lục Vi còn muốn nói điều gì đó nhưng trên quảng trường đột nhiên vọng đến tiếng nhạc dịu êm. Trên màn hình LED thật lớn lại một lần nữa xuất hiện khuôn mặt xinh đẹp, rạng ngời của Tương Ảnh. Cô ta bật cười khanh khách và đưa ra lời tuyên bố: “Núi Bất Thanh, tôi đến đây!”
Nam Huyền nghiêng đầu nhìn lên màn hình lớn, trong chốc lát trở nên trầm mặc. Anh ta không lên tiếng, Lục Vi cũng không biết phải nói gì, chỉ ngây ngốc đứng bên cạnh. Hồi lâu sau, cô lặng nhìn yết hầu của Nam Huyền đang khẽ cử động, anh ta nhẹ nhàng thốt lên: “Vi Vi, chúng ta lên núi Bất Thanh đi!”
“Hả?”
“Đến núi Bất Thanh.” Nam Huyền quay đầu nhìn thẳng vào Lục Vi, trịnh trọng thành thật nói: “Tôi muốn cùng cô đến núi Bất Thanh.” Có một số việc, thực sự nên để nó kết thúc.
_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách biến hóa kỳ lạ_ _ _ _ _
“Núi Bất Thanh, đúng như tên gọi của nó, là một nơi không hề có vẻ non xanh nước biếc, đó chỉ là một ngọn núi vô cùng kỳ quái. Theo truyền thuyết, nhiều năm về trước, ngọn núi này không có nổi một ngọn cỏ hay một gốc cây, khắp ngọn núi đâu đâu cũng có nước. Mấy năm sau, nước hoàn toàn biến mất, tạo thành một ngọn núi băng. Nó chỉ cao hơn mặt nước biển mấy trăm mét, phóng tầm mắt nhìn ra xa chỉ thấy một màu trắng xóa. Khi đến đây, cô nên mang theo nhiều nước suối để uống, nước trong tủ lạnh chẳng mấy chốc sẽ đóng băng cho mà xem.”
Tại cửa hàng thú cưng, Tùng Dung đang thao thao bất tuyệt miêu tả về núi Bất Thanh qua trải nghiệm thực tế và cả những tài liệu cô ta đọc được. Hai tay cô ta chống nạnh vẻ rất hài lòng, nhìn Lục Vi đang vểnh tai nghe một cách chăm chú, rồi mới giả bộ ho khan mấy tiếng, hạ thấp giọng nói với vẻ thần bí: “Còn nữa, truyền thuyết kể rằng... ở đó có con cáo chín đuôi...”
Nhạc Linh xua tay ngắt lời Tùng Dung: “Tôi dám cam đoan, truyền thuyết đó là sai hoàn toàn. Núi Bất Thanh tuyệt đối, tuyệt đối không có cáo chín đuôi.”
Nghĩ đến Nhạc Linh cũng là một loài cáo, Vi Vi trừng mắt nhìn, tò mò hỏi: “Vì sao?”
Nhạc Linh nhìn trời nghĩ ngợi, lát sau mới nói: “Ở đó ẩm ướt như thế, nếu cáo chín đuôi ở lâu sẽ mắc bệnh phong thấp mà chết hết thôi!”
Tùng Dung và Vi Vi cùng ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Từ lúc Nam Huyền nói muốn lên núi Bất Thanh, Lục Vi và Dạ Ly hẹn nhau Chủ nhật tuần này tập trung ở của hàng thú cưng, rồi cùng đi tới núi Bất Thanh nổi tiếng kỳ quái đó. Nhưng đã hẹn rõ ràng là chín giờ có mặt, mà bây giờ đã chín rưỡi rồi vẫn không thấy anh ta đâu.
Trong lúc chờ đợi, tên “thú cưng” ngốc nghếch lại cuộn tròn trên sofa ngủ gà ngủ gật, còn ba cô gái Lục Vi, Tùng Dung, Nhạc Linh thì ngồi quây quần tán ngẫu về những vấn đề khoa học. Có điều, trong số đó chỉ có duy nhất Lục Vi là vẫn cảm thấy hoang mang. Cô chống má nhìn Nhạc Linh, hỏi: “Nghe Tùng Dung nói, lần này cô không cùng chúng tôi đến núi Bất Thanh đúng không?”
“Ừ!” Nhạc Linh cười hi hi, gật đầu. “Với thân phận là thần Thổ địa, tôi không được phép rời khỏi khu vực mình cai quản, vả lại vẫn chưa có tin tức gì về Thiên Đầu Phật, không biết là đã bị ai đó bắt được hay vẫn đang ẩn dật ở đâu, cho nên trách nhiệm của tôi là giữ vững trận địa.”
Tùng Dung nghe vậy thì khẽ “hừ hừ” hai tiếng, khoanh hai tay trước ngực đi sửa soạn hành lý. Cô ta thực sự rất hứng thú với chuyến đi lần này, nói không chừng còn tìm được cơ hội thoát khỏi Dạ ma vương để về nhà cũng nên.
Nhạc Linh thấy Tùng Dung đã đi khỏi, nhân cơ hội ngồi sát lại gần Lục Vi, lặng lẽ nhét vào tay cô một vật gì đó.
“Hả ? Đây là...” Thấy Lục Vi lên tiếng, Nhạc Linh vội vàng đưa ngón tay lên miệng, “suỵt” một tiếng rồi khẽ nói : “Không được nói cho Boss biết, có lẽ... đến núi Bất Thanh sẽ phải dùng đến thứ này. Cũng coi như tôi vì... chuyện cô đã che giấu thân phận thật của tôi mà bồi thường cho cô vậy.”
Nghe thấy những lời này, Lục Vi càng lúc càng cảm thấy hoài nghi, mở to mắt nhìn Nhạc Linh chằm chằm. Đối phương lại khôi phục dáng vẻ yểu điệu như lúc trước, mỉm cười ngọt ngào, nói: “Nhớ là đến bước đường cùng mới được mở ra, trong trường hợp còn có thể cứu vãn được thì không nên dùng.”
Những lời này đã minh chứng một cách rõ ràng rằng đây là một cạm bẫy, giống như chiếc hộp Pandora1, càng nhắc nhở mọi người không nên mở thì mọi người lại càng không kìm nén nổi sự cám dỗ, muốn xem rốt cuộc sau khi mở chiếc hộp thì sẽ có điều gì xảy ra. Nhưng nhìn thái độ khẩn khoản và căng thẳng của Nhạc Linh, Vi Vi liền im lặng, đút chiếc túi nhỏ thêu kiểu chữ thập đó vào ba lô.
“Mẹ ơi, đây là cái gì?” Tùng Dung đang thu xếp hành lý, đột nhiên nhảy dựng lên, nhìn chằm chằm vào chiếc túi xách bên cạnh, há mồm trợn mắt kinh hãi.

