Lâm Phong gật đầu như bị thôi miên, chẳng thèm hỏi Bạch Nhạn một câu, đi thẳng vào hội trường, chẳng mấy chốc đã mang áo khoác và túi xách của Bạch Nhạn ra ngoài.
Bạch Nhạn vẫn mỉm cười, nhưng ý cười chỉ xa xôi thoảng qua, không đọng vào đáy mắt.
Khang Kiếm đón lấy áo khoác và túi xách của Bạch Nhạn, cảm ơn Lâm Phong thêm lần nữa rồi thảnh thơi đi về phía thang máy.
Giản Đơn và thư ký Ngô đã đợi ở cửa thang máy được một lúc.
- Anh ấy là họ hàng của cậu à?
Lâm Phong tò mò chết đi được, cô nàng đã nhận ra rằng, Khang Kiếm và Bạch Nhạn nói chuyện vô cùng thân thiết.
Bạch Nhạn trừng trừng nhìn theo bóng Khang Kiếm, trợn mắt nói:
- Mình mà có người họ hàng như thế thì đã vênh vang ở bệnh viện từ lâu rồi.
Hàng mi dài thanh tú của Lâm Phong chớp chớp không ngừng:
- Vậy hai người là?
- Quan hệ giữa lãnh đạo và người bị lãnh đạo.
Cửa thang máy mở ra, Lâm Phong đưa mắt dõi theo Bạch Nhạn đi vào thang máy, mái tóc dài đen óng nhẹ nhàng lúc lắc trên vai.
Tài xế đã lái xe tới trước cửa khách sạn, Khang Kiếm hạ giọng nói với Giản Đơn điều gì đó, Giản Đơn liếc Bạch Nhạn, mỉm cười mở cửa xe, thư ký Ngô ngồi đằng trước, anh ta ngồi đằng sau, xe bắt đầu chạy.
- Phía trước là phố đi bộ, có một nhà hàng vịt quay Bắc Kinh chính gốc, chúng ta tới đó ăn.
Khang Kiếm vừa nói vừa sánh vai đi xuống cùng Bạch Nhạn. Ra đến đường, anh vòng qua Bạch Nhạn, đi phía ngoài cô.
- Anh cũng biết loại nhà hàng nhỏ này? – Bạch Nhạn ngạc nhiên hỏi.
- Em cứ tưởng anh không ăn thức ăn phàm trần hay sao?
- Anh ăn cao lương mĩ vị chứ, còn đây là thức ăn của người bình dân mà!
Hình như Khang Kiếm đang rất vui, anh cười cười:
- Con người ta chỉ có phân công công việc khác nhau, chứ không phân chia giàu nghèo. Nếu buổi tối không phải làm thêm, anh cũng thường cùng với mấy cậu thư ký ra ngoài uống rượu.
Có điều, cơ hội như vậy không nhiều.
Trong quán có bàn tròn, cũng có bàn tình nhân ngồi đối diện nhau, Khang Kiếm đi tới một chiếc bàn vuông ở góc trong, Bạch Nhạn kéo tay áo anh:
- Sếp Khang, chúng ta phải ngồi phòng riêng.
- Hai người thì không cần, ngồi ở ngoài ăn là được rồi.
Khang Kiếm tao nhã ngồi xuống, cầm thực đơn lên.
Bạch Nhạn nuốt nước miếng, liếc ngang liếc dọc khắp quán, quả nhiên, gương mặt thường xuất hiện trên truyền hình của Khang Kiếm đã thu hút sự chú ý của những thực khách khác, tiếng xì xào nổi lên khắp bốn phía.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, thôi kệ, anh ta không sợ lời ong tiếng ve ảnh hưởng đến tiền đồ của mình, cô còn sợ cái gì chứ?
Hai người gọi hai món xào, một món canh, nửa con vịt, không gọi rượu mà gọi món chính ra luôn. Vịt quay đúng là rất ngon, nước chấm cũng rất đúng vị, chỉ có hành là hơi hăng một chút.
Khang Kiếm hình như đói ngấu, suốt bữa ăn không nói gì, chỉ chăm chú ăn. Giữa buổi, điện thoại réo hai lần, anh mở ra xem rồi ấn nút tắt. Sau đó điện thoại lại réo, anh tắt máy luôn.
Bạch Nhạn đã ăn một chút ở tiệc cưới, tối ăn nhiều sợ béo, chỉ gắp vài miếng rau, sau đó ôm tách trà nóng cho ấm tay, thỉnh thoảng mới nhấp một ngụm.
Dù là hiền lành ngồi trong một quán ăn nhỏ, lẫn với những người bình dân bình thường, nhưng vẻ nghiêm nghị và sang trọng của Khang Kiếm vẫn khiến người khác không thể coi thường. Rồng vẫn là rồng, sâu bọ vẫn là sâu bọ, Bạch Nhạn than thầm.
Thanh toán xong ra ngoài, đứng ở cửa, gió lạnh thổi qua khiến Bạch Nhạn rét run.
- Sếp Khang, anh có người đến đón hay là bắt xe về?
Ăn xong rồi, đương nhiên là phải cáo từ, cô vẫn còn kinh sợ cái màn "đi dạo trong mưa" lần trước.
Khang Kiếm nhìn đèn đường trong màn đêm:
- Ăn no quá, đi dạo với anh được không?
Cô nói không thì được sao? Tối nay, Bạch Nhạn coi như đã lĩnh giáo tác phong quyết đoán của sếp Khang, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cô nhìn anh cười tủm tỉm:
- Đó là niềm vinh hạnh của em.
Hai người chầm chậm đi dọc con phố đi bộ, rẽ rất nhiều ngã rẽ, dừng lại trước mấy cửa hàng, bình phẩm những mặt hàng bày trong tủ kính, lại đi xuyên qua quảng trường Nhân Dân, ngang qua một cửa hàng bán rau, Bạch Nhạn dừng lại.
- Sếp Khang, anh có biết giá rau tươi và giá thịt cá mùa này không?
Khang Kiếm sững người, cau mày lại theo thói quen.
Gió khá lạnh, Bạch Nhạn dựng cổ áo khoác lên, cười thản nhiên:
- Lúc năm tuổi em đã biết rồi, lại còn biết mặc cả nữa. Sếp Khang, lúc năm tuổi anh biết làm những gì?
Năm tuổi? Đang học quốc họa hay học đàn violon, hay là ông anh họ từ nước ngoài về đang dạy anh giao tiếp tiếng Anh nhỉ? Khang Kiếm đứng dưới ánh đèn vàng vọt trước cửa hàng rau, lặng lẽ ngắm nhìn ánh sáng lấp lánh đầy mê hoặc trong đôi mắt to đang chớp của Bạch Nhạn.
- Anh xem, từ nhỏ chúng ta đã không có chung sở thích rồi. Sếp Khang, thời giờ của anh như ánh dương ấm áp, nên chiếu sáng cho đất trời Tân Giang rộng lớn, tuyệt đối không nên lãng phí vào em, em sẽ cảm thấy tội lỗi lắm. Cảm ơn anh đã mời em ăn cơm, có gì căn dặn cứ bảo anh Giản gọi điện cho em. Để em gọi xe giúp anh.
Nói đoạn cô bèn chạy ra đường, giơ tay vẫy xe.
Cô thật thông minh, nhìn thấu ý đồ của anh, lại một lần nữa tế nhị mà kiên quyết từ chối anh.
Nhưng cô đã nhầm, nếu anh dễ bị đuổi khéo như thế, thì giờ này họ đã chẳng đứng ở đây.
Bạch Nhạn vẫn mỉm cười, nhưng ý cười chỉ xa xôi thoảng qua, không đọng vào đáy mắt.
Khang Kiếm đón lấy áo khoác và túi xách của Bạch Nhạn, cảm ơn Lâm Phong thêm lần nữa rồi thảnh thơi đi về phía thang máy.
Giản Đơn và thư ký Ngô đã đợi ở cửa thang máy được một lúc.
- Anh ấy là họ hàng của cậu à?
Lâm Phong tò mò chết đi được, cô nàng đã nhận ra rằng, Khang Kiếm và Bạch Nhạn nói chuyện vô cùng thân thiết.
Bạch Nhạn trừng trừng nhìn theo bóng Khang Kiếm, trợn mắt nói:
- Mình mà có người họ hàng như thế thì đã vênh vang ở bệnh viện từ lâu rồi.
Hàng mi dài thanh tú của Lâm Phong chớp chớp không ngừng:
- Vậy hai người là?
- Quan hệ giữa lãnh đạo và người bị lãnh đạo.
Cửa thang máy mở ra, Lâm Phong đưa mắt dõi theo Bạch Nhạn đi vào thang máy, mái tóc dài đen óng nhẹ nhàng lúc lắc trên vai.
Tài xế đã lái xe tới trước cửa khách sạn, Khang Kiếm hạ giọng nói với Giản Đơn điều gì đó, Giản Đơn liếc Bạch Nhạn, mỉm cười mở cửa xe, thư ký Ngô ngồi đằng trước, anh ta ngồi đằng sau, xe bắt đầu chạy.
- Phía trước là phố đi bộ, có một nhà hàng vịt quay Bắc Kinh chính gốc, chúng ta tới đó ăn.
Khang Kiếm vừa nói vừa sánh vai đi xuống cùng Bạch Nhạn. Ra đến đường, anh vòng qua Bạch Nhạn, đi phía ngoài cô.
- Anh cũng biết loại nhà hàng nhỏ này? – Bạch Nhạn ngạc nhiên hỏi.
- Em cứ tưởng anh không ăn thức ăn phàm trần hay sao?
- Anh ăn cao lương mĩ vị chứ, còn đây là thức ăn của người bình dân mà!
Hình như Khang Kiếm đang rất vui, anh cười cười:
- Con người ta chỉ có phân công công việc khác nhau, chứ không phân chia giàu nghèo. Nếu buổi tối không phải làm thêm, anh cũng thường cùng với mấy cậu thư ký ra ngoài uống rượu.
Có điều, cơ hội như vậy không nhiều.
Trong quán có bàn tròn, cũng có bàn tình nhân ngồi đối diện nhau, Khang Kiếm đi tới một chiếc bàn vuông ở góc trong, Bạch Nhạn kéo tay áo anh:
- Sếp Khang, chúng ta phải ngồi phòng riêng.
- Hai người thì không cần, ngồi ở ngoài ăn là được rồi.
Khang Kiếm tao nhã ngồi xuống, cầm thực đơn lên.
Bạch Nhạn nuốt nước miếng, liếc ngang liếc dọc khắp quán, quả nhiên, gương mặt thường xuất hiện trên truyền hình của Khang Kiếm đã thu hút sự chú ý của những thực khách khác, tiếng xì xào nổi lên khắp bốn phía.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, thôi kệ, anh ta không sợ lời ong tiếng ve ảnh hưởng đến tiền đồ của mình, cô còn sợ cái gì chứ?
Hai người gọi hai món xào, một món canh, nửa con vịt, không gọi rượu mà gọi món chính ra luôn. Vịt quay đúng là rất ngon, nước chấm cũng rất đúng vị, chỉ có hành là hơi hăng một chút.
Khang Kiếm hình như đói ngấu, suốt bữa ăn không nói gì, chỉ chăm chú ăn. Giữa buổi, điện thoại réo hai lần, anh mở ra xem rồi ấn nút tắt. Sau đó điện thoại lại réo, anh tắt máy luôn.
Bạch Nhạn đã ăn một chút ở tiệc cưới, tối ăn nhiều sợ béo, chỉ gắp vài miếng rau, sau đó ôm tách trà nóng cho ấm tay, thỉnh thoảng mới nhấp một ngụm.
Dù là hiền lành ngồi trong một quán ăn nhỏ, lẫn với những người bình dân bình thường, nhưng vẻ nghiêm nghị và sang trọng của Khang Kiếm vẫn khiến người khác không thể coi thường. Rồng vẫn là rồng, sâu bọ vẫn là sâu bọ, Bạch Nhạn than thầm.
Thanh toán xong ra ngoài, đứng ở cửa, gió lạnh thổi qua khiến Bạch Nhạn rét run.
- Sếp Khang, anh có người đến đón hay là bắt xe về?
Ăn xong rồi, đương nhiên là phải cáo từ, cô vẫn còn kinh sợ cái màn "đi dạo trong mưa" lần trước.
Khang Kiếm nhìn đèn đường trong màn đêm:
- Ăn no quá, đi dạo với anh được không?
Cô nói không thì được sao? Tối nay, Bạch Nhạn coi như đã lĩnh giáo tác phong quyết đoán của sếp Khang, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cô nhìn anh cười tủm tỉm:
- Đó là niềm vinh hạnh của em.
Hai người chầm chậm đi dọc con phố đi bộ, rẽ rất nhiều ngã rẽ, dừng lại trước mấy cửa hàng, bình phẩm những mặt hàng bày trong tủ kính, lại đi xuyên qua quảng trường Nhân Dân, ngang qua một cửa hàng bán rau, Bạch Nhạn dừng lại.
- Sếp Khang, anh có biết giá rau tươi và giá thịt cá mùa này không?
Khang Kiếm sững người, cau mày lại theo thói quen.
Gió khá lạnh, Bạch Nhạn dựng cổ áo khoác lên, cười thản nhiên:
- Lúc năm tuổi em đã biết rồi, lại còn biết mặc cả nữa. Sếp Khang, lúc năm tuổi anh biết làm những gì?
Năm tuổi? Đang học quốc họa hay học đàn violon, hay là ông anh họ từ nước ngoài về đang dạy anh giao tiếp tiếng Anh nhỉ? Khang Kiếm đứng dưới ánh đèn vàng vọt trước cửa hàng rau, lặng lẽ ngắm nhìn ánh sáng lấp lánh đầy mê hoặc trong đôi mắt to đang chớp của Bạch Nhạn.
- Anh xem, từ nhỏ chúng ta đã không có chung sở thích rồi. Sếp Khang, thời giờ của anh như ánh dương ấm áp, nên chiếu sáng cho đất trời Tân Giang rộng lớn, tuyệt đối không nên lãng phí vào em, em sẽ cảm thấy tội lỗi lắm. Cảm ơn anh đã mời em ăn cơm, có gì căn dặn cứ bảo anh Giản gọi điện cho em. Để em gọi xe giúp anh.
Nói đoạn cô bèn chạy ra đường, giơ tay vẫy xe.
Cô thật thông minh, nhìn thấu ý đồ của anh, lại một lần nữa tế nhị mà kiên quyết từ chối anh.
Nhưng cô đã nhầm, nếu anh dễ bị đuổi khéo như thế, thì giờ này họ đã chẳng đứng ở đây.

