Anh dịu dàng vuốt ve tấm lưng cô, hưởng thụ sự bình yên lâu ngày mới có được.
- Khang Kiếm, tuy anh không nói ra, nhưng theo chức vụ hiện giờ, thì phụ nữ rình rập anh không hề ít, đúng không hả? – Bạch Nhạn lên tiếng hỏi.
- Sao lại nói thế? – Sếp Khang ngơ ngác – Mấy người đó căn bản không đáng chú ỷ.
Thực ra, những người phụ nữ như thế không thiếu, khi bọn họ vừa ra hiệu thì phải đập chết những ỷ định đó từ trong trứng nước. Nếu anh không cho người khác cơ hồi, người khác sẽ không thể tiếp cận được anh. Đừng nói là gài bẫy ai, chỉ có công dân của anh mới gài bẫy được anh.
- Sao anh không hỏi tại sao em không cảm thấy căng thẳng? – Bạch Nhạn ngẩng đầu lên.
Sếp Khang nhướng mày.
- Là bởi vì em tự tin đó! – Bạch Nhạn cười tinh nghịch – Chúng ta có rất nhiều điểm không thể tách rời, người khác có muốn cũng không xen vào được. Em có thể thấy mồt dáng vẻ hoàn toàn khác xa với dáng vẻ khi ngồi trên bục chủ tọa của Khang Kiếm, người khác có thể thấy được không? Chúng ta có chung quá khứ, chung kỷ ức, chúng ta có những trải nghiệm và cảm thụ tương đồng, người khác có không? Chúng ta có kết tinh của tình yêu, có mồt mái nhà ấm cúng. Những điều này người khác có thể cho anh được không? Vì thế từ trước tới giờ, em chưa từng lo được lo mất, trên đời này không có ai hợp làm vợ anh hơn em đâu.
- Tự cao tự đại. – Anh âu yếm cắn ngón tay cô, mồt nét cười ấm áp và dịu dàng thoáng qua trên môi.
- Tương tự như vậy, trên thế giới sẽ không có người đàn ông thứ hai nào có thể cho em tất cả những gì em đang có, cũng không có người đàn ông thứ hai nào có thể yêu em sâu đậm đến vậy. Lãnh Phong chỉ là người quen cũ, cùng nhau ôn chút chuyện xưa mà thôi, mà cả buổi tối em cũng không tập trung được, em cứ nghĩ lát nữa về sẽ làm thế nào để sếp Khang cảm thấy đêm này đẹp tới mức không thể nào quên? Nếu bản thân anh không đủ tự tin, vậy xin anh hãy tin vào vợ anh!
Sếp Khang điên cuồng toát mồ hôi. Anh nghe được mồt nửa, cảm đồng tới mức con tim run rẩy, nghe đến cuối lại tức đến ê răng. Cô nhóc này đang đánh trống lảng để trêu chọc anh.
Nhưng anh không tức giận, ngược lại khóe miệng lại nhếch lên mồt nụ cười thỏa mãn.
Khi họ bước qua những sóng gió trong tình yêu để tiến vào cung điện hôn nhân, thực ra đây mới chỉ là mở đầu của cuồc sống. Trong dòng chảy miên man của năm tháng sau này, họ cùng nắm tay, sánh vai nhau tới khi răng long đầu bạc, chỉ yêu thôi thì chưa đủ, mà còn phải tin tưởng, bao dung và thấu hiểu nhau.
Họ sẽ có niềm vui của những gia đình bình thường, nhưng cũng sẽ gặp phải những phiền muồn của những gia đình bình thường.
Tuy nhiên, những điều đó chưa là gì cả, sau cơn mưa trời lại sáng, tình yêu của họ sẽ bền lâu mãi mãi, vĩnh viễn.
Nghĩ tới đây, sếp Khang ôm chặt người con gái đang nằm trong lòng mình, chỉ hận không thể khắc sâu cô vào cơ thể anh, trở thành mồt phần máu thịt của anh.
-- HẾT --
- Khang Kiếm, tuy anh không nói ra, nhưng theo chức vụ hiện giờ, thì phụ nữ rình rập anh không hề ít, đúng không hả? – Bạch Nhạn lên tiếng hỏi.
- Sao lại nói thế? – Sếp Khang ngơ ngác – Mấy người đó căn bản không đáng chú ỷ.
Thực ra, những người phụ nữ như thế không thiếu, khi bọn họ vừa ra hiệu thì phải đập chết những ỷ định đó từ trong trứng nước. Nếu anh không cho người khác cơ hồi, người khác sẽ không thể tiếp cận được anh. Đừng nói là gài bẫy ai, chỉ có công dân của anh mới gài bẫy được anh.
- Sao anh không hỏi tại sao em không cảm thấy căng thẳng? – Bạch Nhạn ngẩng đầu lên.
Sếp Khang nhướng mày.
- Là bởi vì em tự tin đó! – Bạch Nhạn cười tinh nghịch – Chúng ta có rất nhiều điểm không thể tách rời, người khác có muốn cũng không xen vào được. Em có thể thấy mồt dáng vẻ hoàn toàn khác xa với dáng vẻ khi ngồi trên bục chủ tọa của Khang Kiếm, người khác có thể thấy được không? Chúng ta có chung quá khứ, chung kỷ ức, chúng ta có những trải nghiệm và cảm thụ tương đồng, người khác có không? Chúng ta có kết tinh của tình yêu, có mồt mái nhà ấm cúng. Những điều này người khác có thể cho anh được không? Vì thế từ trước tới giờ, em chưa từng lo được lo mất, trên đời này không có ai hợp làm vợ anh hơn em đâu.
- Tự cao tự đại. – Anh âu yếm cắn ngón tay cô, mồt nét cười ấm áp và dịu dàng thoáng qua trên môi.
- Tương tự như vậy, trên thế giới sẽ không có người đàn ông thứ hai nào có thể cho em tất cả những gì em đang có, cũng không có người đàn ông thứ hai nào có thể yêu em sâu đậm đến vậy. Lãnh Phong chỉ là người quen cũ, cùng nhau ôn chút chuyện xưa mà thôi, mà cả buổi tối em cũng không tập trung được, em cứ nghĩ lát nữa về sẽ làm thế nào để sếp Khang cảm thấy đêm này đẹp tới mức không thể nào quên? Nếu bản thân anh không đủ tự tin, vậy xin anh hãy tin vào vợ anh!
Sếp Khang điên cuồng toát mồ hôi. Anh nghe được mồt nửa, cảm đồng tới mức con tim run rẩy, nghe đến cuối lại tức đến ê răng. Cô nhóc này đang đánh trống lảng để trêu chọc anh.
Nhưng anh không tức giận, ngược lại khóe miệng lại nhếch lên mồt nụ cười thỏa mãn.
Khi họ bước qua những sóng gió trong tình yêu để tiến vào cung điện hôn nhân, thực ra đây mới chỉ là mở đầu của cuồc sống. Trong dòng chảy miên man của năm tháng sau này, họ cùng nắm tay, sánh vai nhau tới khi răng long đầu bạc, chỉ yêu thôi thì chưa đủ, mà còn phải tin tưởng, bao dung và thấu hiểu nhau.
Họ sẽ có niềm vui của những gia đình bình thường, nhưng cũng sẽ gặp phải những phiền muồn của những gia đình bình thường.
Tuy nhiên, những điều đó chưa là gì cả, sau cơn mưa trời lại sáng, tình yêu của họ sẽ bền lâu mãi mãi, vĩnh viễn.
Nghĩ tới đây, sếp Khang ôm chặt người con gái đang nằm trong lòng mình, chỉ hận không thể khắc sâu cô vào cơ thể anh, trở thành mồt phần máu thịt của anh.
-- HẾT --

