Nếu là người mẹ bình thường khác, khi biết được anh đã làm tổn thương con gái họ, nhất định sẽ xòe đôi cánh che chở cho con gái, nếu không nghiêm khắc trách mắng anh thì cũng sẽ nhìn anh đầy căm giận.
Bạch Nhạn là cốt nhục của bà ta, bà ta không những không thèm hỏi cô đang đau khổ ra sao, mà còn tỏ thái độ lạnh lùng như đang xem kịch, lại còn nói với anh bằng giọng điệu mờ ám.
Trái tim Khang Kiếm lúc này không phải là tức giận, mà là quặn đau, bao nhiêu năm đó, ở bên một người mẹ như vậy, Bạch Nhạn đã sống thế nào?
Anh cho rằng dù bà Bạch Mộ Mai vô liêm sỉ đến đâu, nhưng hổ dữ không ăn thịt con, chí ít bà ta cũng quan tâm tới Bạch Nhạn như một người mẹ, nhưng một chút cũng không.
Trước đó, ngay trước mặt anh, sự quan tâm thăm hỏi của bà ta với Bạch Nhạn đều là giả dối.
Nhất định là Bạch Nhạn đã đau tới mức không thể chịu đựng được nữa, mới quyết định cắt đứt quan hệ với bà Bạch Mộ Mai?
Khi đó, anh đang ở đâu?
- Trong mắt bà, Bạch Nhạn là cái gì? – Anh trừng mắt nhìn Bạch Mộ Mai, lòng hối hận tới mức thật sự muốn chém chết bản thân mình.
Bà Bạch Mộ Mai liếc xéo Khang Kiếm:
- Không ngờ cậu lại có trái tim thương người như vậy! Tôi sinh nó ra, cho nó ăn, cho nó mặc, cho nó đi học. Nếu không phải vì nó là con gái tôi, nó có lấy được cậu không? Tốt rồi, bây giờ nó cứng cáp rồi, trở mặt không nhận mẹ nữa, tôi cũng chẳng nói gì. Làm mẹ làm đến mức này rồi, còn muốn tôi phải thế nào nữa? Tôi cũng không dại mặt mà chạy đến nhà cậu nhờ nhà cậu nuôi dưỡng, đúng là, lý nào lại thế?
Khang Kiếm cắn môi, cảm thấy nếu ngồi tiếp thì chỉ mất thời gian. Bây giờ anh phải nhanh chóng quay về Tân Giang, tìm được Bạch Nhạn rồi anh phải ôm cô thật chặt. Không liên quan gì đến tình dục, chỉ muốn sưởi ấm cho cô, khiến cô cảm nhận được sự tồn tại của anh.
- Tôi rất vui khi nghe được quyết định của Bạch Nhạn từ chính miệng bà. Tôi tin rằng, cắt đứt sự ràng buộc máu mủ này, cô ấy sẽ sống vui vẻ hơn trước. Làm phiền bà quá! – Khang Kiếm cầm hóa đơn đi tới quầy.
Anh không nói hẹn gặp lại. Anh tin rằng anh và Bạch Nhạn sẽ chẳng còn gặp lại bà Bạch Mộ Mai.
Bà ta xinh đẹp quyến rũ, bà ta nghiêng nước nghiêng thành, bà ta sắc nước hương trời, khiến đàn ông mê mẩn điên đảo, đều là vui thú và niềm tự hào của một mình bà ta, không liên quan đến bọn họ.
Ông Khang Vân Lâm ở tỉnh thành xa xôi, tuổi đã cao, không có gan cũng chẳng có sức để diễn màn kịch vĩ đại vì mỹ nhân từ bỏ giang sơn.
Bạch Mộ Mai – người đàn bà như cái gai độc đã cắm sâu trong tim Khang Kiếm suốt hai mươi tư năm – hôm nay, cuối cùng anh đã nhổ được ra.
Sau này, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn của một mình anh, không còn liên quan gì đến người đàn bà này nữa.
Tâm trạng Khang Kiếm nhẹ nhõm và sáng sủa chưa từng có, lúc tính tiền, anh nở một nụ cười rạng ngời ấm áp với cô thu ngân.
Bà Bạch Mộ Mai đã bao giờ phải chịu sự ghẻ lạnh như thế từ đàn ông, tức đến nỗi khuôn mặt xinh đẹp căng cứng lên, vung tay, không cẩn thận hất đổ ly cà phê, chất lỏng màu nâu men theo cạnh bàn, nhỏ từng giọt tí tách xuống thảm thành một vết bẩn mờ mờ.
Bà trợn mắt, quay phắt sang một bên, không nhìn theo bóng Khang Kiếm. Có điều trong lòng không khỏi bùi ngùi: Gã trai này biết gánh vác hơn cha hắn.
Đêm, đen như mực.
Giản Đơn lái xe suốt một ngày, mệt mỏi gục trên vô lăng ngủ thiếp đi. Khang Kiếm không đánh thức anh ta dậy, khẽ mở cửa xe ngồi vào trong.
Bạch Nhạn vẫn còn ở Tân Giang, không xa anh bao nhiêu, vậy thì tốt. Anh không vội nữa, để Giản Đơn ngủ một giấc tử tế đã. Đảm bảo sự an toàn của bản thân, không để người yêu thương mình lo lắng, đó cũng là một sự báo đáp đối với người thương.
Không cần phải nhờ người khác giúp đỡ nữa, đây là vấn đề của hai người, anh sẽ dốc hết tâm sức để giải quyết. Đối với anh, Bạch Nhạn không phải là hoàn toàn không có tình cảm, là do những chuyện anh làm quá kinh khủng đã dọa cô chạy mất.
Công cuộc theo đuổi bà xã còn trường kỳ, anh sẽ tiếp tục nỗ lực.
Khang Kiếm lấy điện thoại ra, miệng khẽ cười.
"Bà xã, lúc này, đặc biệt nhớ em, em đã ngủ chưa? Nếu ngủ rồi, vậy nhất định phải mơ thấy anh nhé. Anh nghĩ anh cũng sẽ mơ thấy em".
Trên màn hình hiện lên một chú bướm, hai cánh chấp chớp, một tiếng "tinh" vang lên, tin nhắn đã được gửi.
Trăng treo đầu ngọn liễu.
Kết quả kiểm tra của Bạch Nhạn rất tốt, truyền nước xong, thấy trời không còn sớm, mua đồ về căn hộ nấu nướng thì sợ hơi cập rập vì thế cô hẹn với Lãnh Phong, Minh Thiên và Liễu Tinh cùng đi nhà hàng.
Nhà hàng mới khai trương, băng rôn còn treo phất phới, rất nhiều khuyến mại, khách khá đông không khí tựa như "mọi người mau tới đây, ta sẽ cho ăn no".
Ông chủ nhà hàng từng được Lãnh Phong mổ nên đã bố trí cho bốn người vị trí tốt nhất, sát cửa sổ, hai bên là cây cảnh, yên tĩnh giữa chốn ồn ào.
Bữa ăn diễn ra rất nhanh.
Lãnh Phong phải vội về bệnh viện để trực đêm, Thương Minh Thiên tâm sự chất chồng, cả buổi tối lông mày cau tít, căn bản không động đũa. Lúc Bạch Nhạn giới thiệu anh với Liễu Tinh, anh chỉ hơi ngước mắt rồi lại thu lại ngay, khiến Liễu Tinh bị đả kích nặng nề.
Bạch Nhạn là cốt nhục của bà ta, bà ta không những không thèm hỏi cô đang đau khổ ra sao, mà còn tỏ thái độ lạnh lùng như đang xem kịch, lại còn nói với anh bằng giọng điệu mờ ám.
Trái tim Khang Kiếm lúc này không phải là tức giận, mà là quặn đau, bao nhiêu năm đó, ở bên một người mẹ như vậy, Bạch Nhạn đã sống thế nào?
Anh cho rằng dù bà Bạch Mộ Mai vô liêm sỉ đến đâu, nhưng hổ dữ không ăn thịt con, chí ít bà ta cũng quan tâm tới Bạch Nhạn như một người mẹ, nhưng một chút cũng không.
Trước đó, ngay trước mặt anh, sự quan tâm thăm hỏi của bà ta với Bạch Nhạn đều là giả dối.
Nhất định là Bạch Nhạn đã đau tới mức không thể chịu đựng được nữa, mới quyết định cắt đứt quan hệ với bà Bạch Mộ Mai?
Khi đó, anh đang ở đâu?
- Trong mắt bà, Bạch Nhạn là cái gì? – Anh trừng mắt nhìn Bạch Mộ Mai, lòng hối hận tới mức thật sự muốn chém chết bản thân mình.
Bà Bạch Mộ Mai liếc xéo Khang Kiếm:
- Không ngờ cậu lại có trái tim thương người như vậy! Tôi sinh nó ra, cho nó ăn, cho nó mặc, cho nó đi học. Nếu không phải vì nó là con gái tôi, nó có lấy được cậu không? Tốt rồi, bây giờ nó cứng cáp rồi, trở mặt không nhận mẹ nữa, tôi cũng chẳng nói gì. Làm mẹ làm đến mức này rồi, còn muốn tôi phải thế nào nữa? Tôi cũng không dại mặt mà chạy đến nhà cậu nhờ nhà cậu nuôi dưỡng, đúng là, lý nào lại thế?
Khang Kiếm cắn môi, cảm thấy nếu ngồi tiếp thì chỉ mất thời gian. Bây giờ anh phải nhanh chóng quay về Tân Giang, tìm được Bạch Nhạn rồi anh phải ôm cô thật chặt. Không liên quan gì đến tình dục, chỉ muốn sưởi ấm cho cô, khiến cô cảm nhận được sự tồn tại của anh.
- Tôi rất vui khi nghe được quyết định của Bạch Nhạn từ chính miệng bà. Tôi tin rằng, cắt đứt sự ràng buộc máu mủ này, cô ấy sẽ sống vui vẻ hơn trước. Làm phiền bà quá! – Khang Kiếm cầm hóa đơn đi tới quầy.
Anh không nói hẹn gặp lại. Anh tin rằng anh và Bạch Nhạn sẽ chẳng còn gặp lại bà Bạch Mộ Mai.
Bà ta xinh đẹp quyến rũ, bà ta nghiêng nước nghiêng thành, bà ta sắc nước hương trời, khiến đàn ông mê mẩn điên đảo, đều là vui thú và niềm tự hào của một mình bà ta, không liên quan đến bọn họ.
Ông Khang Vân Lâm ở tỉnh thành xa xôi, tuổi đã cao, không có gan cũng chẳng có sức để diễn màn kịch vĩ đại vì mỹ nhân từ bỏ giang sơn.
Bạch Mộ Mai – người đàn bà như cái gai độc đã cắm sâu trong tim Khang Kiếm suốt hai mươi tư năm – hôm nay, cuối cùng anh đã nhổ được ra.
Sau này, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn của một mình anh, không còn liên quan gì đến người đàn bà này nữa.
Tâm trạng Khang Kiếm nhẹ nhõm và sáng sủa chưa từng có, lúc tính tiền, anh nở một nụ cười rạng ngời ấm áp với cô thu ngân.
Bà Bạch Mộ Mai đã bao giờ phải chịu sự ghẻ lạnh như thế từ đàn ông, tức đến nỗi khuôn mặt xinh đẹp căng cứng lên, vung tay, không cẩn thận hất đổ ly cà phê, chất lỏng màu nâu men theo cạnh bàn, nhỏ từng giọt tí tách xuống thảm thành một vết bẩn mờ mờ.
Bà trợn mắt, quay phắt sang một bên, không nhìn theo bóng Khang Kiếm. Có điều trong lòng không khỏi bùi ngùi: Gã trai này biết gánh vác hơn cha hắn.
Đêm, đen như mực.
Giản Đơn lái xe suốt một ngày, mệt mỏi gục trên vô lăng ngủ thiếp đi. Khang Kiếm không đánh thức anh ta dậy, khẽ mở cửa xe ngồi vào trong.
Bạch Nhạn vẫn còn ở Tân Giang, không xa anh bao nhiêu, vậy thì tốt. Anh không vội nữa, để Giản Đơn ngủ một giấc tử tế đã. Đảm bảo sự an toàn của bản thân, không để người yêu thương mình lo lắng, đó cũng là một sự báo đáp đối với người thương.
Không cần phải nhờ người khác giúp đỡ nữa, đây là vấn đề của hai người, anh sẽ dốc hết tâm sức để giải quyết. Đối với anh, Bạch Nhạn không phải là hoàn toàn không có tình cảm, là do những chuyện anh làm quá kinh khủng đã dọa cô chạy mất.
Công cuộc theo đuổi bà xã còn trường kỳ, anh sẽ tiếp tục nỗ lực.
Khang Kiếm lấy điện thoại ra, miệng khẽ cười.
"Bà xã, lúc này, đặc biệt nhớ em, em đã ngủ chưa? Nếu ngủ rồi, vậy nhất định phải mơ thấy anh nhé. Anh nghĩ anh cũng sẽ mơ thấy em".
Trên màn hình hiện lên một chú bướm, hai cánh chấp chớp, một tiếng "tinh" vang lên, tin nhắn đã được gửi.
Trăng treo đầu ngọn liễu.
Kết quả kiểm tra của Bạch Nhạn rất tốt, truyền nước xong, thấy trời không còn sớm, mua đồ về căn hộ nấu nướng thì sợ hơi cập rập vì thế cô hẹn với Lãnh Phong, Minh Thiên và Liễu Tinh cùng đi nhà hàng.
Nhà hàng mới khai trương, băng rôn còn treo phất phới, rất nhiều khuyến mại, khách khá đông không khí tựa như "mọi người mau tới đây, ta sẽ cho ăn no".
Ông chủ nhà hàng từng được Lãnh Phong mổ nên đã bố trí cho bốn người vị trí tốt nhất, sát cửa sổ, hai bên là cây cảnh, yên tĩnh giữa chốn ồn ào.
Bữa ăn diễn ra rất nhanh.
Lãnh Phong phải vội về bệnh viện để trực đêm, Thương Minh Thiên tâm sự chất chồng, cả buổi tối lông mày cau tít, căn bản không động đũa. Lúc Bạch Nhạn giới thiệu anh với Liễu Tinh, anh chỉ hơi ngước mắt rồi lại thu lại ngay, khiến Liễu Tinh bị đả kích nặng nề.

