XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2523
- Tình trạng: Hoàn thành
- Mình khỏe như vâm! – Bạch Nhạn mím môi, nét mặt lơ ngơ.

- Sếp Khang quan tâm ghê, đảo Giang Tâm là điểm du lịch mới khai thác của Tân Giang, nghe nói ở đó có khu nghỉ dưỡng theo chế độ hội viên, không phải ai cũng vào được. Sóng nước mênh mang, ánh trăng đùa giỡn, cơm dẻo rượu thơm, trời rét mướt, đêm khuya cũng đừng lãng mạn quá nhé!

Liễu Tinh chắp hai tay về phía đó, vẻ mặt ngất ngây.

Bạch Nhạn phì cười, những cái khác nghe còn được, nhưng đất trời rét mướt thì hơi rầu lòng.

- Cậu bỏ bớt cái tư tưởng Trư Bát Giới đó đi, sếp Khang không thấp kém như cậu đâu.

Liễu Tinh đang định phản bác thì một chiếc xe hơi màu đen đã đỗ cạnh hai người, Giản Đơn cười tủm tỉm bước ra từ ghế trước, mở cửa sau xe. Khang Kiếm gật đầu với Liễu Tinh rồi ngồi dịch vào bên trong.

- Đi đi, đi đi, chơi cho vui vào.

Liễu Tinh đẩy Bạch Nhạn lên xe, vẫy tay chào.

Hôm nay Giản Đơn làm tài xế, xe chạy êm ru về phía ngoại ô.

Bạch Nhạn vừa ngồi xuống đã ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nồng trên người Khang Kiếm, ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt anh vẫn đầy tia máu, nhưng tinh thần vẫn tốt.

- Sếp Khang, đi đảo Giang Tâm làm gì thế?

- Thư giãn. – Khang Kiếm hơi ngả người trên ghế, nhắm mắt vờ ngủ. – Bạch Nhạn, gọi anh là Khang Kiếm, đừng gọi sếp Khang.

Bạch Nhạn ngồi thẳng, nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa xe.

- Anh là lãnh đạo thật mà!

Khang Kiếm kéo tay cô, bóp nhẹ một cái, mặt hơi hé ra:

- Anh lãnh đạo em cái gì?

- Lãnh đạo em đi theo con đường đã rải sỏi sẵn của anh.

- Sao lại là đường rải sỏi?

- Bởi vì vướng chân.

Đến giờ Khang Kiếm đã quen với cách nói của Bạch Nhạn, nhếch miệng không đáp, nắm chặt tay cô, nhắm mắt lại.

Giản Đơn ngồi trước cười thầm.

Xe chạy một mạch tới bến tàu, một chiếc cano trên sông khẽ bập bềnh theo sóng.

Giản Đơn không đi cùng mà lái xe trở về thành phố, Bạch Nhạn và Khang Kiếm lên cano.

Giang Tâm là một hòn đảo nhỏ nằm giữa Trường Giang và cửa biển Hoàng hải, cano chạy một lát đã tới nơi.

Một chiếc xe điện đã đợi sẵn trên bờ.

Chiếc xe điện rẽ năm bảy ngã, chạy vào một khu resort kiểu lâm viên, chính là "khu nghỉ dưỡng" mà Liễu Tinh nhắc tới. Bạch Nhạn thầm chột dạ.

Vừa xuống xe, Bạch Nhạn phát hiện người trong khu resort này rất đông, trông mặt đều là những nhân vật thường xuất hiện trên bản tin thời sự Tân Giang. Khang Kiếm dắt tay cô, giới thiệu từng người với cô.

Thì ra khu nghỉ dưỡng này chính là trung tâm vui chơi giải trí của Ủy ban thành phố Tân Giang, mỗi tháng có một hai ngày, các vị lãnh đạo đều đưa gia đình tới đây ăn hải sản, đánh bài, tắm hơi.

Giới thiệu xong, Khang Kiếm và Bí thư Thành ủy cùng mấy vị thị trưởng vào trong đánh bài, bỏ mặc Bạch Nhạn lại giữa một đám phu nhân quyền qúy.

Lúc này, Bạch Nhạn cảm thấy sếp Khang chính là một cây cung đã kéo căng hết cỡ, cô là mũi tên trên cung, muốn không cùng đâm lao cũng không được.

Mặc dù Bạch Nhạn lần đầu tiên tới đây, nhưng chẳng có mấy người tỏ ra ngạc nhiên. Các vị phu nhân đã sớm học được từ mấy ông chồng của mình cách che giấu suy nghĩ thật trong lòng.

Mấy vị phu nhân đến quá nhiều lần, không còn hứng thú với mấy trò giải trí trên đảo nữa, vội tụ năm tụ ba đi đánh mạt chược. Bạch Nhạn và một vị phu nhân hơn ba mươi tuổi được nhân viên dẫn đi dạo một vòng.

Cuối tháng Mười một, nhiệt độ rất thấp, gió sông lại lớn, mấy người đi một lúc đã lạnh không chịu nổi, vội vã quay lại.

Phòng tắm của khu nghỉ dưỡng thiết kế rất đẹp, mấy người đi tắm sauna. Lúc đi ra, cơ thể lạnh cóng mới ấm lại. Bàn chơi bài đánh rất hào hứng, bàn mạt chược chiến đấu quyết liệt, còn một lát nữa mới tới giờ ăn tối, mấy vị phu nhân khác đang đứng xem một bên. Bạch Nhạn xem một lúc, nhìn thấy phía trong có một phòng hội nghị nhỏ vọng ra tiếng nhạc, cô liền bước vào.

Thì ra là đang mở tivi.

Bạch Nhạn ngồi xuống chiếc sofa gần cửa lớn, bỗng ngửi thấy mùi thuốc lá, cô nhìn quanh, góc trong cùng của chiếc sofa còn có một người đàn ông đang ngồi. Anh ta trạc ba mươi tuổi, mặc chiếc áo len hoa chìm, quần bò màu ghi, chân rất dài, ngả người tựa vào lưng ghế, ngửa mặt lên nhìn trần nhà, không để tâm đến xung quanh, vừa nhả khói thuốc vừa suy ngẫm chuyện quốc gia đại sự.

Anh ta cũng nhận ra trong phòng còn có người khác, thu ánh mắt lại, nhìn ra phía ngoài.

Nhờ ánh đèn bên ngoài, Bạch Nhạn thấy được người đàn ông này có một khuôn mặt bất cần đời, lúc khóe miệng cong lên, giữa hai hàng lông mày phảng phất chút tà khí.

Vừa liếc thấy Bạch Nhạn, anh ta cười, nhấc đôi chân dài đứng dậy đi về phía cô.

- Nếu tôi đoán không nhầm, thì em chính là cô bạn gái nhỏ bé trong truyền thuyết của Khang Kiếm. Trăm nghe không bằng một thấy, quả là thanh tú, thoát tục.

Bạch Nhạn khẽ mỉm cười, coi như là câu trả lời, trong lòng thầm đoán người này là ai, xem lời nói và cách ăn mặc hình như không cùng một hội với mấy ông trưởng, chánh gì đó mang vẻ quan chức ngoài kia.

Prev 1 ... 16 17 18 19 20 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000869