Thư ký của ông Tùng Trọng Sơn bảo anh đợi một lúc, bí thư Tùng và bí thư Lục đang nói chuyện ở trong! Chưa dứt lời thì cửa phòng bật mở, Lục Địch Phi từ bên trong đi ra, nhìn thấy Khang Kiếm thì vội tới bên cạnh anh.
- Khang Kiếm, cậu có biết Giám đốc Tống của Sở Xây dựng thành phố đã bị Ủy ban Kỷ luật tiến hành song quy chưa?
- Cuối tuần tôi ở tỉnh trên nên không biết.
- Chuyện mới xảy ra trưa nay, tạm thời nhốt ở một trụ sở ở ngoại thành, không biết tình hình thế nào rồi. – Lục Địch Phi nhíu mày.
- Có phải đồng chí Khang Kiếm đang ở bên ngoài không? – Ông Tùng Trọng Sơn từ bên trong hỏi vọng ra.
Khang Kiếm bình thản gật đầu với Lục Địch Phi rồi đi vào bên trong.
- Trợ lý Khang à – Không đợi Khang Kiếm lên tiếng, ông Tùng Trọng Sơn đã đứng dậy trước, cười cười vỗ vai anh rồi kéo anh ngồi xuống sofa cùng ông ta – Tôi còn chưa nói cảm ơn với cậu, hôm đó Tùng Lâm gây họa, nó đã làm kiểm điểm với tôi rồi, còn nhờ tôi xin lỗi cậu nữa. Xét cho cùng là do trình độ văn hóa không cao nên không biết nặng nhẹ. Nếu lúc ấy cậu không có mặt thì chắc chắn đã đắc tội với công ty đó rồi. À, công ty nước ngoài đó là tôi dựa vào quan hệ bạn bè đích thân kêu gọi về đây đấy.
- Vâng, khi đó tôi cũng sợ ảnh hưởng tới bí thư Tùng, cho nên thái độ mới nghiêm khắc như vậy.
- Cậu làm rất đúng. Giờ tôi đã điều Tùng Lâm đi khỏi trạm thu phí đó, cho nó đến trường dạy lái xe trực thuộc Sở Giao thông công tác rồi.
Khang Kiếm sững người, thầm thở dài trong lòng, không nói gì thêm.
Ông Tùng Trọng Sơn lại vòng vo hỏi han mấy chuyện liên quan đến công việc. Điện thoại reo, ông ta bèn đứng dậy nghe. Điện thoại vừa kết nối, ông ta không nói ngay mà cười với Khang Kiếm trước.
Khang Kiếm biết ý cáo từ.
Đi tới cửa, anh ngoảnh đầu lại nhìn ông Tùng Trọng Sơn. Anh phụ trách công tác xây dựng thành phố, giám đốc Sở Xây dựng bị song quy, Giản Đơn bị gọi ra nói chuyện, nhiều chuyện như vậy nhưng ông Tùng Trọng Sơn lại không đề cập với anh nửa câu, chẳng kỳ lạ sao?
Trong lòng anh rất bực bội, về đến văn phòng muốn hút điếu thuốc, lại nghe thấy Tiểu Ngô ở phòng bên đang ba hoa chích chòe với Giản Đơn về chuyện nữ hiệp đối đầu với tên vô lại, nửa ngày trời Giản Đơn mới ừ lại một tiếng. Tiểu Ngô mất hứng không thèm nói nữa.
Ngày đầu đông, sau năm rưỡi chiều, trời đã tối.
Đúng sáu giờ, Khang Kiếm tan sở, không nghĩ ngợi nhiều, anh đi thẳng tới nhà Bạch Nhạn. Anh biết Bạch Nhạn không trực đêm, có lẽ bây giờ cô đã về tới nhà rồi.
Bước vào tiểu khu, anh phát hiệu ở cổng mới đặt một trạm gác, có hai nhân viên bảo vệ ngồi bên trong, họ chặn xe anh lại để ghi biển số xe, ngoài ra không nói gì hết.
Anh mở cửa xe, quay xuống ngẩn ngơ nhìn cái hộp giấy đặt ở băng ghế sau, rồi cúi người cầm nó lên.
Không thể nào ngờ được, Bạch Nhạn lại là nữ anh hùng nức tiếng khắp Tân Giang.
Khang Kiếm không dám tự hào về điều đó, chỉ cảm thấy trái tim như một con diều đứt dây, chao đảo rớt xuống đáy vực.
Khi cô cần anh nhất, anh ở cách xa cô mấy trăm kilômét.
Ngay chính thời điểm này lại xảy ra một việc như vậy. Đây là ý trời sao?
Nhìn Khang Kiếm tự trách móc mà trừng phạt bản thân, linh cảm thấy một cơn giông tố sắp tới, Liễu Tinh bèn sờ lên mũi, dè dặt trốn vào phòng ngủ rồi khép cửa lại, nhưng vẫn để hé một khe nhỏ, đề phòng Bạch Nhạn gặp chuyện gì không ổn thì cô sẽ xông ra.
Bạch Nhạn mím môi, quay đầu sang chỗ khác, cố tỏ vẻ tự nhiên:
- Anh đến lấy quần áo mùa đông hả?
Khang Kiếm không đáp, bước tới ấn cô ngồi xuống ghế, tháo băng ra rồi sờ vào vết thương. Anh cắn môi mình đến bật máu.
- Sếp Khang... – Bạch Nhạn bỗng cảm thấy mình rất yếu đuối, vô duyên vô cớ mắt đỏ hoe.
- Vừa mới ngủ dậy, chưa rửa mặt à? – Khang Kiếm hỏi khẽ.
- Ừm. – Bạch Nhạn cúi đầu.
Anh quay người đi vào nhà vệ sinh rồi cầm một chiếc khăn mặt nóng đi ra, lau mặt lau tay cho cô, sau đó rót một tách trà, thấy chỉ còn âm ấm mới đưa cho cô.
- Bây giờ em có muốn ăn cháo không? – Người vừa ngủ dậy, chưa chắc đã muốn ăn.
- Buổi trưa ăn nhiều quá, bây giờ không muốn ăn lắm.
Ngồi gần nhau như vậy, Bạch Nhạn nhìn thấy khóe mắt sếp Khang đã có thêm vài nếp nhăn.
- Ừ, vậy lát nữa ăn cùng với Liễu Tinh nhé! Hai ngày nay cô ấy đều ở đây phải không?
- Vâng.
- Bạch Nhạn, hôm nay anh sẽ mang hết quần áo về.
Khang Kiếm thở dài, vuốt ve bàn tay lành lạnh của Bạch Nhạn.
- Vâng! Sếp Khang, anh cũng rất tự giác đấy. – Bạch Nhạn dẩu môi cười, lúm đồng tiền lại lộ ra lấp ló.
Khang Kiếm xiết tay cô thật mạnh rồi buông ra, đứng dậy đi tới đẩy cửa phòng ngủ.
Liễu Tinh há hốc mồm nhìn anh mở tủ quần áo, xếp từng chồng quần áo cho vào vali, sau đó xách hai chiếc vali to xuống lầu. Đây chẳng phải là tủ quần áo của Nhạn sao, sao lại để quần áo của sếp Khang?
Bạch Nhạn một tay bưng tách trà, nhấp từng ngụm nhỏ, hờ hững theo anh đi ra đi vào.
- Bạch Nhạn, em tiễn anh.
Xách hành lý xuống dưới lầu xong, Khang Kiếm bỗng đi lên tay không, đứng ở cửa nói.
- Anh không biết phải đi mấy bậc một lúc hay là đèn ở cầu thang lại hỏng rồi? – Bạch Nhạn nhíu mày hỏi.
- Anh muốn em tiễn anh xuống dưới. – Không để cô nói thêm, anh kéo cô đi xuống.
- Em tiễn anh xuống dưới rồi, anh cam đoan sẽ không tới làm phiền em nữa? – Bạch Nhạn ra điều kiện.
- Khang Kiếm, cậu có biết Giám đốc Tống của Sở Xây dựng thành phố đã bị Ủy ban Kỷ luật tiến hành song quy chưa?
- Cuối tuần tôi ở tỉnh trên nên không biết.
- Chuyện mới xảy ra trưa nay, tạm thời nhốt ở một trụ sở ở ngoại thành, không biết tình hình thế nào rồi. – Lục Địch Phi nhíu mày.
- Có phải đồng chí Khang Kiếm đang ở bên ngoài không? – Ông Tùng Trọng Sơn từ bên trong hỏi vọng ra.
Khang Kiếm bình thản gật đầu với Lục Địch Phi rồi đi vào bên trong.
- Trợ lý Khang à – Không đợi Khang Kiếm lên tiếng, ông Tùng Trọng Sơn đã đứng dậy trước, cười cười vỗ vai anh rồi kéo anh ngồi xuống sofa cùng ông ta – Tôi còn chưa nói cảm ơn với cậu, hôm đó Tùng Lâm gây họa, nó đã làm kiểm điểm với tôi rồi, còn nhờ tôi xin lỗi cậu nữa. Xét cho cùng là do trình độ văn hóa không cao nên không biết nặng nhẹ. Nếu lúc ấy cậu không có mặt thì chắc chắn đã đắc tội với công ty đó rồi. À, công ty nước ngoài đó là tôi dựa vào quan hệ bạn bè đích thân kêu gọi về đây đấy.
- Vâng, khi đó tôi cũng sợ ảnh hưởng tới bí thư Tùng, cho nên thái độ mới nghiêm khắc như vậy.
- Cậu làm rất đúng. Giờ tôi đã điều Tùng Lâm đi khỏi trạm thu phí đó, cho nó đến trường dạy lái xe trực thuộc Sở Giao thông công tác rồi.
Khang Kiếm sững người, thầm thở dài trong lòng, không nói gì thêm.
Ông Tùng Trọng Sơn lại vòng vo hỏi han mấy chuyện liên quan đến công việc. Điện thoại reo, ông ta bèn đứng dậy nghe. Điện thoại vừa kết nối, ông ta không nói ngay mà cười với Khang Kiếm trước.
Khang Kiếm biết ý cáo từ.
Đi tới cửa, anh ngoảnh đầu lại nhìn ông Tùng Trọng Sơn. Anh phụ trách công tác xây dựng thành phố, giám đốc Sở Xây dựng bị song quy, Giản Đơn bị gọi ra nói chuyện, nhiều chuyện như vậy nhưng ông Tùng Trọng Sơn lại không đề cập với anh nửa câu, chẳng kỳ lạ sao?
Trong lòng anh rất bực bội, về đến văn phòng muốn hút điếu thuốc, lại nghe thấy Tiểu Ngô ở phòng bên đang ba hoa chích chòe với Giản Đơn về chuyện nữ hiệp đối đầu với tên vô lại, nửa ngày trời Giản Đơn mới ừ lại một tiếng. Tiểu Ngô mất hứng không thèm nói nữa.
Ngày đầu đông, sau năm rưỡi chiều, trời đã tối.
Đúng sáu giờ, Khang Kiếm tan sở, không nghĩ ngợi nhiều, anh đi thẳng tới nhà Bạch Nhạn. Anh biết Bạch Nhạn không trực đêm, có lẽ bây giờ cô đã về tới nhà rồi.
Bước vào tiểu khu, anh phát hiệu ở cổng mới đặt một trạm gác, có hai nhân viên bảo vệ ngồi bên trong, họ chặn xe anh lại để ghi biển số xe, ngoài ra không nói gì hết.
Anh mở cửa xe, quay xuống ngẩn ngơ nhìn cái hộp giấy đặt ở băng ghế sau, rồi cúi người cầm nó lên.
Không thể nào ngờ được, Bạch Nhạn lại là nữ anh hùng nức tiếng khắp Tân Giang.
Khang Kiếm không dám tự hào về điều đó, chỉ cảm thấy trái tim như một con diều đứt dây, chao đảo rớt xuống đáy vực.
Khi cô cần anh nhất, anh ở cách xa cô mấy trăm kilômét.
Ngay chính thời điểm này lại xảy ra một việc như vậy. Đây là ý trời sao?
Nhìn Khang Kiếm tự trách móc mà trừng phạt bản thân, linh cảm thấy một cơn giông tố sắp tới, Liễu Tinh bèn sờ lên mũi, dè dặt trốn vào phòng ngủ rồi khép cửa lại, nhưng vẫn để hé một khe nhỏ, đề phòng Bạch Nhạn gặp chuyện gì không ổn thì cô sẽ xông ra.
Bạch Nhạn mím môi, quay đầu sang chỗ khác, cố tỏ vẻ tự nhiên:
- Anh đến lấy quần áo mùa đông hả?
Khang Kiếm không đáp, bước tới ấn cô ngồi xuống ghế, tháo băng ra rồi sờ vào vết thương. Anh cắn môi mình đến bật máu.
- Sếp Khang... – Bạch Nhạn bỗng cảm thấy mình rất yếu đuối, vô duyên vô cớ mắt đỏ hoe.
- Vừa mới ngủ dậy, chưa rửa mặt à? – Khang Kiếm hỏi khẽ.
- Ừm. – Bạch Nhạn cúi đầu.
Anh quay người đi vào nhà vệ sinh rồi cầm một chiếc khăn mặt nóng đi ra, lau mặt lau tay cho cô, sau đó rót một tách trà, thấy chỉ còn âm ấm mới đưa cho cô.
- Bây giờ em có muốn ăn cháo không? – Người vừa ngủ dậy, chưa chắc đã muốn ăn.
- Buổi trưa ăn nhiều quá, bây giờ không muốn ăn lắm.
Ngồi gần nhau như vậy, Bạch Nhạn nhìn thấy khóe mắt sếp Khang đã có thêm vài nếp nhăn.
- Ừ, vậy lát nữa ăn cùng với Liễu Tinh nhé! Hai ngày nay cô ấy đều ở đây phải không?
- Vâng.
- Bạch Nhạn, hôm nay anh sẽ mang hết quần áo về.
Khang Kiếm thở dài, vuốt ve bàn tay lành lạnh của Bạch Nhạn.
- Vâng! Sếp Khang, anh cũng rất tự giác đấy. – Bạch Nhạn dẩu môi cười, lúm đồng tiền lại lộ ra lấp ló.
Khang Kiếm xiết tay cô thật mạnh rồi buông ra, đứng dậy đi tới đẩy cửa phòng ngủ.
Liễu Tinh há hốc mồm nhìn anh mở tủ quần áo, xếp từng chồng quần áo cho vào vali, sau đó xách hai chiếc vali to xuống lầu. Đây chẳng phải là tủ quần áo của Nhạn sao, sao lại để quần áo của sếp Khang?
Bạch Nhạn một tay bưng tách trà, nhấp từng ngụm nhỏ, hờ hững theo anh đi ra đi vào.
- Bạch Nhạn, em tiễn anh.
Xách hành lý xuống dưới lầu xong, Khang Kiếm bỗng đi lên tay không, đứng ở cửa nói.
- Anh không biết phải đi mấy bậc một lúc hay là đèn ở cầu thang lại hỏng rồi? – Bạch Nhạn nhíu mày hỏi.
- Anh muốn em tiễn anh xuống dưới. – Không để cô nói thêm, anh kéo cô đi xuống.
- Em tiễn anh xuống dưới rồi, anh cam đoan sẽ không tới làm phiền em nữa? – Bạch Nhạn ra điều kiện.


