Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2758
- Tình trạng: Hoàn thành
Chiếc bình giữ nhiệt đã lâu không gặp.

Liễu Tinh không khỏi nhớ lại quãng thời gian đẹp đẽ nhất của cô và Lý Trạch Hạo, anh nấu ăn giỏi hơn cô. Mùa đông, không nỡ để cô phải trực đêm vất vả, hễ có thời gian là anh sẽ nấu chút canh đem tới cho cô. Cô nhận chiếc bình giữ nhiệt, họ cùng ngồi ở đầu cầu thang, anh ngắm nhìn cô vừa cười tít mắt vừa húp canh. Rồi cô bỗng nghiêng mặt sang, họ liền hôn nhau.

Hôm nay, chiếc bình giữ nhiệt này là để đưa cho ai?

Người Liễu Tinh lảo đảo như đứng không vững, cô bất giác túm chặt lấy Giản Đơn, dựa vào lòng anh.

Dựa vào biểu hiện của Liễu Tinh, Giản Đơn đoán ngay được người đàn ông phía đối diện kia là ai. Nghĩ tới việc Liễu Tinh cùng mình uống rượu giải sầu, anh vội giang tay ra ôm eo cô một cách đầy nghĩa khí rồi trừng mắt nhìn Lý Trạch Hạo.

Cuộc sống có những lúc rất kịch, có những lúc rất sến, nhưng đó chính là sự thực. Lý Trạch Hạo thở dài, nở một nụ cười chua chát.

Con người, sợ nhất là sự so sánh, cũng sợ nhất là thời gian.

Có so sánh, mới biết mình đã từng hạnh phúc đến nhường nào.

Trải qua sự giày vò của thời gian, mới khiến anh ta nhìn rõ bản chất thật của một con người.

Mười bốn năm, tình yêu của Liễu Tinh dành cho anh vẫn nguyên vẹn như xưa, hơn nữa lại càng nồng nàn, một điều ông xã hai điều ông xã, gọi tới mức khiến anh cảm thấy mình là người đàn ông ưu tú và đẹp trai nhất trên trái đất này.

Chẳng qua mới chỉ bốn tháng, anh và Y Đồng Đồng đã trở nên xa lạ như người dưng nước lã, có lúc còn không nhìn thẳng vào mắt nhau. Bọn họ không chính thức chia tay, nhưng còn lạnh nhạt hơn cả những cặp đã chia tay.

Trước mặt anh, cô ta luôn đem Khang Kiếm ra so sánh. Điểm này không bằng, điểm kia không xứng. Cuối cùng, cô ta mỉa mai nói với anh rằng, anh còn chẳng bằng một cái móng chân của Khang Kiếm. Bây giờ cô ta là một đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Nghe những lời này của Y Đồng Đồng, anh không tức giận, có lẽ từ "tức giận"không đủ để miêu tả cảm xúc của anh.

Anh trở nên rất trầm lặng, cảm thấy bi thương cho chính mình, cảm thấy tội nghiệp cho Y Đồng Đồng.

Tất cả mọi thứ hiện giờ, đều là quả báo của bọn họ.

Tình yêu, thật sự sẽ không đứng yên chờ đợi.

Lặng lẽ nhìn người đàn ông đang ôm chặt Liễu Tinh, Lý Trạch Hạo giấu chiếc phích ra phía sau lưng, cụp mắt xuống rồi quay người bỏ đi.

- Anh ấy...anh ấy chẳng nói gì cả.

Nước mắt Liễu Tinh lã chã rơi.

- Đó là bởi vì hắn không còn mặt mũi nào để nói. – Giản Đơn hừ giọng, cau mày nhìn Liễu Tinh – Cô khóc cái gì?

- Trông anh ấy rất gầy, rất tiều tụy...

- Cô không đành lòng?

- Không phải – Liễu Tinh lắc đầu – Chỉ hơi thổn thức thôi. Anh nói có phải hôm nay anh ấy tới tìm tôi không?

- Tôi có phải là chiếc guốc đi trong bụng hắn ta đâu. – Giản Đơn cau mày, liếc xéo cô – Rốt cuộc hôm nay cô có đi làm hay không?

- Á, anh hại chết tôi rồi. – Liễu Tinh kêu toáng lên, lau nước mắt rồi giẫm lên những vũng nước, tê tái chạy về phía khu nhà khám bệnh.

Nhìn điệu bộ thảm hại của cô, Giản Đơn không nhịn được bật cười. Cười xong mới ngẩn người, toi rồi, anh còn chưa nói chuyện với cô mà!

Liễu Tinh nghiêng người dựa vào cửa, thở dài nhìn Giản Đơn lúc thì cau mày, lúc thì vò đầu bức tóc bực bội đi tới đi lui. Vừa rồi khi nép vào trong lòng Giản Đơn, mùi hương đặc trưng của đàn ông xộc tới khiến tim cô bỗng loạn nhịp – Cảm giác có một nơi nương tựa, cảm giác được bảo vệ như vậy, thật sự, đã lâu lắm rồi không gặp.

Liễu Tinh vào làm, bệnh nhân đầu tiên là Lâm Phong.

Lâm Phong lại mang bầu, sắc mặt đầy đặn hơn trước rất nhiều, trên mặt toát lên sự thỏa mãn của một phu nhân nhà giàu. Từ sau vụ sảy thai lần trước, cô không trở lại bệnh viện làm việc nữa. Chút tiền lương còm cõi mỗi tháng còn không đủ cho chồng cô ấy uống một bữa trà!

- Thai được 12 tuần, tim thai đập mạnh, tiếng tim đập cũng rất tốt.

Trưởng khoa Phụ sản đích thân kiểm tra cho Lâm Phong, vừa giúp cô kéo áo xuống vừa nói.

Lâm Phong nhờ Liễu Tinh khép cánh cửa bên ngoài lại.

- Chị Lư, chị siêu âm hộ em có được không?

- Bây giờ em đâu cần phải làm siêu âm. – Trưởng khoa Phụ sản không hiểu.

Lâm Phong đỏ mặt:

- Em muốn biết giới tính của thai nhi, không giấu gì mọi người, nếu là con gái thì em không muốn giữ.

- Tại sao? – Liễu Tinh sửng sốt – Con gái thì đã sao, cậu cũng là con gái đấy thôi?

Mắt Lâm Phong đỏ hoe, cô khụt khịt mũi, buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ:

- Chồng mình có bồ nhí ở ngoài, cô ta sinh cho anh ta một đứa con trai. Chỉ có điều cô bồ nhí đó là tiếp viên nhà hàng, nhà ở nông thôn nên mẹ chồng mình chê cô ta, nói là chỉ cần mình sinh được con trai thì cô ta không bao giờ bước được vào cửa, cũng sẽ không được phân chia gia sản. Đến nước này rồi, mình bắt buộc phải sinh con trai thì mới có thể trụ vững.

Phòng khám thai lặng ngắt như tờ.

Rất lâu sau, trưởng khoa Lư mới thở dài:

- Bệnh viện không cho phép siêu âm giới tính thai nhi. Nếu em muốn biết cái thai có mạnh khỏe không, chị sẽ làm giúp em.

- Cảm ơn chị Lư. – Lâm Phong cười rạng rỡ nắm chặt tay bác sĩ Lư.

Prev 1 ... 195 196 197 198 199 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000487
XtGem Forum catalog