Lý Trạch Hạo bị Y Đồng Đồng nhìn tới mức lông tơ dựng đứng lên, lúc này, căn phòng bỗng im bặt, những người đang uống rượu dồn toàn bộ sự chú ý lên người bọn họ, anh cảm thấy Y Đồng Đồng làm mất mặt anh. Trên đời này cóc ba chân thì hiếm, chứ phụ nữ thì đầy ra, ai sợ ai? Nghĩ vậy, máu bèn dồn lên đầu.
- Được, vậy chúng ta ra ngoài nói.
Anh thô bạo kéo Y Đồng Đồng ra ngoài, thầm nghĩ chỉ cần Y Đồng Đồng dám tức giận với anh, anh sẽ lập tức nói chia tay. Quả quyết như đinh đóng cột, không chừa một đường lùi. Mặt mày anh sưng sỉa, nhưng trong lòng lại cuộn sóng.
- Anh nói thật cho tôi, người anh yêu rốt cuộc là tôi, hay là cái con bạn gái cũ nhà quê trông nhưng con dở người của anh?
Câu nói này, Y Đồng Đồng đã nhượng bộ mấy phần, không hề làm khó Lý Trạch Hạo, chỉ cần anh ta chịu xuống nước dỗ dành cô, mọi việc sẽ ổn.
Nhưng câu nói "con bạn gái cũ nhà quê trông như con dở người"của Y Đồng Đồng đã động vào nỗi ấm ức kéo dài suốt ngày hôm nay của Lý Trạch Hạo. Mắt anh nảy lửa, giọng khàn đặc, nhưng rất rành mạch:
- Xin lỗi, anh không quên được cô ấy.
Y Đồng Đồng nhìn Lý Trạch Hạo chằm chằm, nét mặt vô cảm, cũng không ngắt lời anh ta.
Đợi anh ta nói xong, sau một hồi trầm mặc, cô ta đột nhiên hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu, vung tay giáng một cái tát nảy lửa lên mặt Lý Trạch Hạo.
- Có câu này, tôi luôn muốn nói với anh. Thật ra khi ở bên cạnh anh, tôi luôn tự thôi miên chính mình, coi anh là bạn trai cũ của tôi. Anh xem, khi lên giường, tôi đều nhắm mắt đấy. – Y Đồng Đồng điềm tĩnh một cách kỳ lạ, không giống như đang phát điên.
- Chát, chát!
Mọi việc chỉ xảy ra trong vòng vài giây, cô vừa dứt lời, chưa kịp chớp mắt, Lý Trạch Hạo vung tay lên, bên trái bên phải, cũng tặng cho cô hai bạt tai, còn vang giòn khô khốc hơn cái bạt tai của cô.
Khuôn mặt trắng trẻo của Y Đồng Đồng phút chốc sưng phù như một chiếc bánh bao bị lên men. Cô ta đứng im như ngây dại, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào người đàn ông thường ngày vẫn vâng vâng dạ dạ với mình bằng vẻ mặt không dám tin.
Lý Trạch Hạo thu tay về, nhắm mắt lại:
- Tôi còn muốn chơi thêm một lúc nữa, cô về trước đi!
Anh ta không nhìn cô, đẩy cửa bước vào phòng rồi tức tối sập cửa lại.
Y Đồng Đồng đứng sững như trời trồng, không nghĩ được gì.
Cô ta thẫn thờ quay người lại đi về phía cửa lới. Gần đó có mấy người phục vụ đang xì xào bàn tán, nhìn cô với ánh mắt thương hại.
Cô đi theo bản năng, mặt đau rát. Cô đi tới bên đường, giơ tay vẫy xe, máy móc nói địa chỉ.
Tóc dính vài giọt mưa, hắt xuống mặt, rất lạnh.
Xe dừng lại trước cửa nhà khách Thành ủy, cô đờ đẫn dựa vào một cây cột điện.
Đã là mười giờ đêm, bốn bề vắng vẻ tĩnh mịch, các dãy phòng trong nhà khách đều sáng đèn, phía trong vọng ra tiếng tivi.
Cô cầm điện thoại lên, bấm số. Cứ kết nối là bị tắt đi, nhưng cô không bỏ cuộc, tiếp tục bấm. Khi cô bấm tới lần thứ sáu, đối phương tắt máy.
Y Đồng Đồng cười khổ, lau nước mưa trên mặt. Bỗng, cô nghe thấy tiếng xe.
Trong màn mưa, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa nhà khách, cửa xe bật mở, Khang Kiếm cầm ô bước ra, chiếc xe lại quay đầu chạy đi.
- Khang Kiếm... – Y Đồng Đồng chạy tới.
Khang Kiếm giật mình, quay đầu lại nhìn. Y Đồng Đồng mặt đỏ khác thường, rõ ràng là bị sưng, toàn thân ướt như chuột lột, đứng không vững, đầu cuối gằm, níu chặt tay anh, miệng lí nhí không ngừng gọi tên annh.
- Có chuyện gì? Em bị ai đánh?
Y Đồng Đồng không nói gì, chỉ nức nở không ngừng.
Khang Kiếm cau mày nhìn ông bảo vệ đang nhoài người ra rồi kéo Y Đồng Đồng vào dưới ô, khựng lại một lúc rồi vẫy một chiếc taxi.
- Tới chung cư Hoa Hưng – Anh nói với tài xế.
Anh chưa bao giờ thấy Y Đồng Đồng với bộ dạng như vậy, không tiện đưa cô ta vào nhà khách nhưng cũng không thể để mặc cô ta trong mưa, nghĩ đi nghĩ lại đành đưa cô ta về chung cư.
Anh lại bật điện thoại lên. Đang đi đường thì thấy Y Đồng Đồng gọi điện tới, anh cho rằng cô ta chưa bỏ cuộc mà vẫn hy vọng quay lại với anh, nên anh bực bội tắt máy đi.
- Bạn trai em đâu? Anh sẽ giúp em gọi điện bảo anh ta đến với em.
Màn hình điện thoại nhấp nháy báo hiệu sắp hết pin. Khang Kiếm mím môi nghĩ tới việc Bạch Nhạn ra ngoài ăn cơm với Lãnh Phong sẽ về gọi điện cho anh, anh không khỏi cảm thấy sốt ruột.
- Đừng nhắc tới anh ta, đừng nhắc tới anh ta. – Y Đồng Đồng càng khóc dữ dội hơn, đến nỗi tài xế phải quay đầu lại, hỏi xem cần dừng xe không?
Khang Kiếm bất đắc dĩ xua tay:
- Không cần đâu, chạy mau lên.
Điện thoại bỗng reo lên, là Bạch Nhạn.
Khang Kiếm miết chặc điện thoại, do dự một lúc rồi bấm nút nghe.
- Sếp vừa mới tắt máy à? – Miệng Bạch Nhạn đang nhai quả gì đó giòn rụm, nghe chừng rất mọng nước.
- Chắc anh không cẩn thận chạm vào nút tắt máy.
- À, em về nhà rồi. Ui, tay tê quá, một tay đúng là bất tiện.
- Cơm ngon không? – Khang Kiếm quay người đi, cố tránh xa Y Đồng Đồng một chút.
- Tiếng sếp bé quá, em nghe không rõ.
Y Đồng Đồng bỗng òa khóa, khóc hết tẩ cả những ấm ức và không cam tâm, khóc hết sự đau thương, buồn bã của cô ta...
- Sếp ơi, ai đang khóc bên cạnh anh thế? – Lần này Bạch Nhạn nghe rất rõ ràng.
- Cậu ơi, cậu muốn tới tòa nhà số mấy của chung cư Hoa Hưng? – Đúng lúc này, bác tài rẽ vào cổng tiểu khu.
- Số 16! – Y Đồng Đồng nghẹn ngào trả lời.
Tim Khang Kiếm vọt lên cổ. Ở đầu dây bên kia, Bạch Nhạn im lặng.
- Được, vậy chúng ta ra ngoài nói.
Anh thô bạo kéo Y Đồng Đồng ra ngoài, thầm nghĩ chỉ cần Y Đồng Đồng dám tức giận với anh, anh sẽ lập tức nói chia tay. Quả quyết như đinh đóng cột, không chừa một đường lùi. Mặt mày anh sưng sỉa, nhưng trong lòng lại cuộn sóng.
- Anh nói thật cho tôi, người anh yêu rốt cuộc là tôi, hay là cái con bạn gái cũ nhà quê trông nhưng con dở người của anh?
Câu nói này, Y Đồng Đồng đã nhượng bộ mấy phần, không hề làm khó Lý Trạch Hạo, chỉ cần anh ta chịu xuống nước dỗ dành cô, mọi việc sẽ ổn.
Nhưng câu nói "con bạn gái cũ nhà quê trông như con dở người"của Y Đồng Đồng đã động vào nỗi ấm ức kéo dài suốt ngày hôm nay của Lý Trạch Hạo. Mắt anh nảy lửa, giọng khàn đặc, nhưng rất rành mạch:
- Xin lỗi, anh không quên được cô ấy.
Y Đồng Đồng nhìn Lý Trạch Hạo chằm chằm, nét mặt vô cảm, cũng không ngắt lời anh ta.
Đợi anh ta nói xong, sau một hồi trầm mặc, cô ta đột nhiên hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu, vung tay giáng một cái tát nảy lửa lên mặt Lý Trạch Hạo.
- Có câu này, tôi luôn muốn nói với anh. Thật ra khi ở bên cạnh anh, tôi luôn tự thôi miên chính mình, coi anh là bạn trai cũ của tôi. Anh xem, khi lên giường, tôi đều nhắm mắt đấy. – Y Đồng Đồng điềm tĩnh một cách kỳ lạ, không giống như đang phát điên.
- Chát, chát!
Mọi việc chỉ xảy ra trong vòng vài giây, cô vừa dứt lời, chưa kịp chớp mắt, Lý Trạch Hạo vung tay lên, bên trái bên phải, cũng tặng cho cô hai bạt tai, còn vang giòn khô khốc hơn cái bạt tai của cô.
Khuôn mặt trắng trẻo của Y Đồng Đồng phút chốc sưng phù như một chiếc bánh bao bị lên men. Cô ta đứng im như ngây dại, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào người đàn ông thường ngày vẫn vâng vâng dạ dạ với mình bằng vẻ mặt không dám tin.
Lý Trạch Hạo thu tay về, nhắm mắt lại:
- Tôi còn muốn chơi thêm một lúc nữa, cô về trước đi!
Anh ta không nhìn cô, đẩy cửa bước vào phòng rồi tức tối sập cửa lại.
Y Đồng Đồng đứng sững như trời trồng, không nghĩ được gì.
Cô ta thẫn thờ quay người lại đi về phía cửa lới. Gần đó có mấy người phục vụ đang xì xào bàn tán, nhìn cô với ánh mắt thương hại.
Cô đi theo bản năng, mặt đau rát. Cô đi tới bên đường, giơ tay vẫy xe, máy móc nói địa chỉ.
Tóc dính vài giọt mưa, hắt xuống mặt, rất lạnh.
Xe dừng lại trước cửa nhà khách Thành ủy, cô đờ đẫn dựa vào một cây cột điện.
Đã là mười giờ đêm, bốn bề vắng vẻ tĩnh mịch, các dãy phòng trong nhà khách đều sáng đèn, phía trong vọng ra tiếng tivi.
Cô cầm điện thoại lên, bấm số. Cứ kết nối là bị tắt đi, nhưng cô không bỏ cuộc, tiếp tục bấm. Khi cô bấm tới lần thứ sáu, đối phương tắt máy.
Y Đồng Đồng cười khổ, lau nước mưa trên mặt. Bỗng, cô nghe thấy tiếng xe.
Trong màn mưa, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa nhà khách, cửa xe bật mở, Khang Kiếm cầm ô bước ra, chiếc xe lại quay đầu chạy đi.
- Khang Kiếm... – Y Đồng Đồng chạy tới.
Khang Kiếm giật mình, quay đầu lại nhìn. Y Đồng Đồng mặt đỏ khác thường, rõ ràng là bị sưng, toàn thân ướt như chuột lột, đứng không vững, đầu cuối gằm, níu chặt tay anh, miệng lí nhí không ngừng gọi tên annh.
- Có chuyện gì? Em bị ai đánh?
Y Đồng Đồng không nói gì, chỉ nức nở không ngừng.
Khang Kiếm cau mày nhìn ông bảo vệ đang nhoài người ra rồi kéo Y Đồng Đồng vào dưới ô, khựng lại một lúc rồi vẫy một chiếc taxi.
- Tới chung cư Hoa Hưng – Anh nói với tài xế.
Anh chưa bao giờ thấy Y Đồng Đồng với bộ dạng như vậy, không tiện đưa cô ta vào nhà khách nhưng cũng không thể để mặc cô ta trong mưa, nghĩ đi nghĩ lại đành đưa cô ta về chung cư.
Anh lại bật điện thoại lên. Đang đi đường thì thấy Y Đồng Đồng gọi điện tới, anh cho rằng cô ta chưa bỏ cuộc mà vẫn hy vọng quay lại với anh, nên anh bực bội tắt máy đi.
- Bạn trai em đâu? Anh sẽ giúp em gọi điện bảo anh ta đến với em.
Màn hình điện thoại nhấp nháy báo hiệu sắp hết pin. Khang Kiếm mím môi nghĩ tới việc Bạch Nhạn ra ngoài ăn cơm với Lãnh Phong sẽ về gọi điện cho anh, anh không khỏi cảm thấy sốt ruột.
- Đừng nhắc tới anh ta, đừng nhắc tới anh ta. – Y Đồng Đồng càng khóc dữ dội hơn, đến nỗi tài xế phải quay đầu lại, hỏi xem cần dừng xe không?
Khang Kiếm bất đắc dĩ xua tay:
- Không cần đâu, chạy mau lên.
Điện thoại bỗng reo lên, là Bạch Nhạn.
Khang Kiếm miết chặc điện thoại, do dự một lúc rồi bấm nút nghe.
- Sếp vừa mới tắt máy à? – Miệng Bạch Nhạn đang nhai quả gì đó giòn rụm, nghe chừng rất mọng nước.
- Chắc anh không cẩn thận chạm vào nút tắt máy.
- À, em về nhà rồi. Ui, tay tê quá, một tay đúng là bất tiện.
- Cơm ngon không? – Khang Kiếm quay người đi, cố tránh xa Y Đồng Đồng một chút.
- Tiếng sếp bé quá, em nghe không rõ.
Y Đồng Đồng bỗng òa khóa, khóc hết tẩ cả những ấm ức và không cam tâm, khóc hết sự đau thương, buồn bã của cô ta...
- Sếp ơi, ai đang khóc bên cạnh anh thế? – Lần này Bạch Nhạn nghe rất rõ ràng.
- Cậu ơi, cậu muốn tới tòa nhà số mấy của chung cư Hoa Hưng? – Đúng lúc này, bác tài rẽ vào cổng tiểu khu.
- Số 16! – Y Đồng Đồng nghẹn ngào trả lời.
Tim Khang Kiếm vọt lên cổ. Ở đầu dây bên kia, Bạch Nhạn im lặng.

