Old school Easter eggs.
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2728
- Tình trạng: Hoàn thành
[5> Người Trung Quốc có cách nói "làm bóng đèn"- ám chỉ mình có mặt trong cuộc nói chuyện, hẹn hò của một đôi trai gái, rất vô duyên.

Bạch Nhạn bật cười:

- Vậy thì chúng ta ngồi thôi!

Cô vui vẻ nói với Lãnh Phong.

Lãnh Phong cụp mắt xuống, giấu đi sự bất lực trong đáy mắt.

Sau khi tổ chuyên án của Ủy ban Kỷ luật đi rồi, chính quyền Tân Giang lại quay về với sự yên ổn thường ngày. Lại tới dịp cuối năm, phòng ban nào cũng bận rộn, người nào người nấy đi ra đi vào vô cùng tất bật, họp hành hội nghị liên miên.

Lễ Giáng sinh, xử lý công việc xong, Khang Kiếm hỏi Giản Đơn buổi chiều có cuộc hẹn nào không, Giản Đơn nói không có.

Anh bảo Giản Đơn đưa chìa khóa xe cho mình, nói ra ngoài có chút chuyện.

Ra khỏi Ủy ban, anh mới gọi điện cho Hoa Hưng. Anh không tới khách sạn Hoa Hưng, mà tới một nhà thi đấu ở ngoại ô, ở đó có hồ bơi nước nóng, anh muốn bơi một trận cho sảng khoái rồi sẽ nói chuyện với Hoa Hưng.

Thực ra hồ bơi này cũng là sản nghiệp của Hoa Hưng, nhưng lại do một người họ hàng của Hoa Hưng đứng tên chủ đầu tư. Hoa Hưng sợ cây to đón gió lớn nên làm việc rất thận trọng.

Hai người họ lần lượt đi vào hồ bơi nước nóng.

Cơ thể Hoa Hưng đã rệu rã từ lâu, bơi xong một vòng là leo lên bờ thở không ra hơi, Khang Kiếm bơi 2000m mới dừng lại uống nước, rồi họ cùng đi vào một gian phòng kín.

- Sếp Khang, tôi được tổ trưởng Nghiêm kia đích thân tra hỏi, cũng không bị giày vò gì. Đầu tiên hỏi tôi có phải đã từng hối lộ giám đốc Tống và Trưởng ban Đấu thầu hay không, tôi nói chỉ ăn một bữa cơm, tặng hai tút thuốc với mấy lạng trà thôi, không thể coi là hối lộ được. Ông ta nói hai người kia đã khai ra hết rồi, giám đốc Tống bao nhiêu, trưởng ban bao nhiêu. Nghe thấy con số đó, tôi nghĩ dù sao đưa hối lộ cũng không phải là phạm pháp, hai người họ ngã ngựa thì tôi phải tự bảo vệ mình chứ! Nên tôi ký tên lên biên bản hỏi cung. – Hoa Hưng nói.

- Ngoài ra không hỏi gì thêm sao? – Khang Kiếm chậm rãi uống một ngụm trà.

- Ông ta nói có người tố cáo tôi và anh qua lại với nhau nhiều, tôi nói ai mà chẳng có bạn bè! Ông ta nói anh là cán bộ trẻ tuổi được Tỉnh ủy ưu tiên đào tạo, bảo tôi tránh xa anh ra, đừng có kéo anh nhúng chàm. Sếp Khang, tôi đoán bọn họ chỉ dọa dẫm vu vơ chứ thực ra không có bằng chứng. Trong số những cán bộ của thành phố, anh là người liêm khiết nhất, tôi nói anh nghe, tay họ còn nhuốm chàm hơn anh, chẳng qua tôi mặc kệ họ thôi.

Khang Kiếm trầm ngâm một lúc, châm một điếu thuốc rồi đứng dậy đi tới trước cửa sổ, quay lưng về phía Hoa Hưng, khói thuốc xanh bay bảng lảng.

Hoa Hưng chớp mắt, đợi anh lên tiếng.

- Ông không giấu tôi chuyện gì khác chứ? – Khang Kiếm hỏi.

Hoa Hưng gãi đầu, đôi mắt nhỏ tí đảo mấy vòng, rồi bỗng cười hềnh hệch:

- Sếp Khang, anh không tin tôi?

Khang Kiếm cười nhạt:

- Tôi chỉ hỏi thế thôi.

- Sếp Khang, anh yên tâm. Con người tôi sẵn sàng vì bạn bè mà chịu dao đâm, tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với anh em, huống hồ lại là sếp Khang mà tôi rất biết ơn. – Hoa Hưng vỗ ngực, giọng quả quyết.

Khang Kiếm gật đầu:

- Ra ngoài bơi thêm rồi về sớm.

- Không cùng ăn cơm sao?

Hoa Hưng rất ngạc nhiên, tối nay ở khách sạn Hoa Hưng có tiệc buffet, mời đủ các nhân vật trên mọi lĩnh vực ở Tân Giang, có cả biểu diễn ca nhạc và ảo thuật.

- Lần sau đi! – Khang Kiếm giơ tay nhìn đồng hồ treo tường – Tôi còn phải đi mua vịt quay Bắc Kinh.

Hoa Hưng trợn tròn mắt, ngoáy lỗ tai, ông ta không nghe nhầm đấy chứ!

Khang Kiếm tháo khăn tắm rồi nhảy ùm xuống hồ.

Điện thoại của Hoa Hưng đổ chuông, là số máy của nhân viên quản lý thi công ở công trường trung tâm thương mại gọi tới, ông ta bèn quay vào phòng.

- Cái gì? Khất nợ tiền công của công nhân? Mẹ kiếp, mấy hôm trước mới phát xong còn gì? Chê ít? Khốn kiếp! Ông Đường, ông nghe đây, thằng nào dám thò tay đòi tiền, ông cứ lấy dao chặt đứt tay nó cho tôi. Con bà nó chứ, tôi không tin không trị được mấy thằng khố rách ấy. Có phải ăn quỵt đâu, mà là bây giờ kinh tế khó khăn, năm sau trả không được à! Còn nữa, bây giờ mà tôi trả hết cho bọn chúng, năm sau bọn chúng không đến làm thì làm thế nào, bây giờ tình hình công nhân xây dựng rất căng thẳng.

Hoa Hưng tái mặt, lầm bầm cúp máy, hung hăng nhổ một bãi nước bọt rồi mới đi ra ngoài.

Khang Kiếm đã bơi xong vòng thứ tư, đang chuẩn bị lên bờ mặc quần áo.

Vạn sự khởi đầu nan, sau đó thì dễ dàng hơn nhiều.

Từ sau lần ở chung hôm đó, sếp Khang lục tục chuyển quần áo của mình tới nhà Bạch Nhạn, tiện thể cũng chuyển cả bản thân mình tới luôn.

Mới đầu chỉ là thỉnh thoảng tới ăn chực bữa cơm, ăn xong thì về nhà khách; sau đó biến thành hễ không phải đi tiếp khách thì tan sở xong sẽ tới ăn tối. Bạch Nhạn đi trực đêm, anh vẫn tới, buổi tối tiện thể ngủ luôn tại đó. Nếu Bạch Nhạn không đi trực đêm, thỉnh thoảng anh cũng ở lại ngủ trên sofa; sau đó nữa thì biến thành thường xuyên ở lại ngủ sofa, thỉnh thoảng xem tài liệu xong lại vào phòng ngủ hưởng tí hơi ấm điều hòa và xem tivi, thỉnh thoảng hôn trộm hay ôm trộm một cái, rình thời cơ cho lửa bén rơm.

Prev 1 ... 209 210 211 212 213 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000011s. Total load: 0.001693