Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1191
- Tình trạng: Hoàn thành
Có thèm lắm thì tôi cũng không thể tranh đồ ăn với bác sĩ vừa tăng ca vừa đi dạy được, tôi nuốt nước bọt nói: "Em sẽ thử xem, nếu như nóng quá thì em nếm một miếng không phải là không đáng sao".

Khuôn mặt mong chờ nhìn nồi thịt bò, vẫn còn thịt.

Anh cười cười lắc đầu, cẩn thận chọn một miếng nếm: "Vị rất ngon, em ăn nhớ cẩn thận kẻo nóng đấy".

Tôi tiếp tục nhẫn lại nói: "Anh ăn trước đi, em sẽ chờ thêm, chẳng may nóng đến mức cải tử hoàn sinh thì em bị nóng thế cũng không đáng".

Thế là tôi nhìn nồi thịt bò biến mất từng sợi từng miếng một, một mặt tôi thấy thương Cố Tống Kỳ làm việc vất vả, một mặt thương cho đôi mắt, dạ dày của tôi. Hai thứ ấy đồng loạt giày vò tôi.

Tôi định chiều tan học sẽ tới đây ăn, bất kỳ ai hay bất kỳ việc gì cũng không thể ngăn cản bước chân của tôi tới cửa hàng thịt bò niêu. Tôi sẽ gọi thêm thịt, lạp xưởng, thêm mấy xiên thịt nướng, thật nhiều hạt thì là và cả một chai nước trái cây.

Thế là tôi đưa tay ra nói: "Nếm một miếng thôi, chỉ một miếng".

Đôi mắt tuyệt đẹp của anh ngước lên, cười cười: "Dụ Tịch à, có phải cảm giác tranh ăn một nồi với người khác rất thú vị không?".

"Á? Hả?".

"Lần trước thấy em và Tần Chi Văn ngồi ăn cơm với nhau, hai người quây quanh bát cá cay, chụm đầu vào nhau bới xương".

Tôi nấc một tiếng nói: "Tạm thời có thể gọi nó là bản năng thú rừng, đồ ăn mà không tranh giành thì chẳng có vị gì".

Anh cười tít mắt, dưới bọng mắt có một quần thâm nhạt, không biết là vì sao, tôi thấy xót liền hỏi: "Cố Tống Kỳ, mắt anh có chút quầng thâm kìa".

Anh mơ hồ trả lời: "Chắc thế".

Tôi buông đũa, nhìn anh chăm chú nói: "Anh phải ăn nhiều một chút, thật đấy, ngày trước bố nuôi em ăn cơm ở nhà ăn mà cũng phải ăn bốn phần cơm, bốn loại thức ăn, tối về vẫn còn ăn đêm nữa đấy. Anh cứ như thế ăn đã ít, lại chẳng theo giờ giấc gì là không được đâu, em phải giám sát anh mới được".

Tay anh đang gắp thức ăn liền ngưng lại, rồi rụt về, ngẩng đầu nhìn tôi cười cười hỏi: "Giám sát thế nào cơ?".

Đầu óc tôi vặn xoắn vào với nhau, tôi vừa nói cái gì vậy nhỉ?

"Được rồi, mặt đừng có dài như cái bơm nữa đi, anh sẽ ăn uống đúng giờ được chưa? Nhé".

Tiếng "nhé" của anh lẫn chút âm mũi, nghe như cái móc câu đáng yêu vậy, giữa thanh thiên bạch nhật câu nói khiến cho trái tim tôi nhảy nhót tưng bừng.

Nhưng anh lại không biết điều đó, thế nên tôi rất đau khổ.

Rất muốn hỏi anh, nhiều câu hỏi lắm, hoặc là chẳng hỏi gì cả, phút bốc đồng hôn anh một cái, sau đó lau nước mắt trốn đi tận chân trời góc bể, cho anh phải chạy đi kiếm tìm tôi khắp nơi.

Ăn xong, trên đường về bệnh viện, Cố Tống Kỳ hỏi tôi: "Sáng nay em đến viện phải không?".

Tôi ngạc nhiên hỏi: "Sao anh biết?".

"À, vừa nãy trong văn phòng khoa thấy cô y tá kể rằng em nổi cơn tam bành ở cửa khoa cấp cứu, kết quả bị viện trưởng đi qua nghe thấy hết".

Tôi kinh ngạc nói: "Thôi xong, Đồng Nhược Thiên liệu có bị đuổi việc không?".

Anh cười cười: "Em nghĩ ngợi nhiều quá rồi, không sao đâu".

Tôi tranh thủ hỏi: "Cố Tống Kỳ, theo anh thế nào là một danh y?".

Câu hỏi này, tôi đã ấp ủ từ lâu, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy vị bác sĩ ngốc nghếch bảo bệnh nhân đi liên hệ với khoa phẫu thuật chỉnh hình, cho đến tận khi đứng trong phòng phẫu thuật, cẩn thận từng ly từng tý.

Cố Tống Kỳ nhẹ nhàng đan hai tay vào với nhau, ánh mặt trời dịu nhẹ chiếu vào từng móng tay cắt sạch sẽ của anh, phản lại ánh sáng ấm áp dịu dàng, đẹp mà không khoa trương, ấm áp mà không nóng bỏng.

Đôi bàn tay ấy, là bàn tay của bác sĩ ngoại khoa, cũng là sinh mệnh của họ.

"Một danh y trong lòng anh là người coi quá trình và kết quả của sinh mệnh quan trọng như nhau, tỏ lòng tôn trọng và cảm kích trước một sinh mạng".

Tôi cười, tuy hơi ngô nghê, nhưng tràn ngập niềm hoan hỉ.

Chúng tôi chia tay nhau ở cổng bệnh viện, tôi có giờ phân tích cú pháp nhạt nhẽo.

Tự nhiên tôi nhớ tới mùi hương gỗ giáng hương lâu năm ở nhà Cố Tống Kỳ, muốn kiếm nó nên tôi nhấc máy gọi cho Tần Chi Văn: "Kiếm cho tớ gỗ giáng hương đi".

Cậu ấy hơi ngạc nhiên hỏi: "Cậu cần thứ đấy làm gì vậy".

"Để ướp quần áo".

Lấy gỗ giáng hương để ướp quần áo cho thơm, toàn thân sẽ có mùi hương giống như người ấy, đượm nồng trong ký ức, có cảm giác sẽ chẳng bao giờ xa cách nhau.

"Ừ được, để mấy hôm nữa tớ sẽ tìm cho cậu". Nghe giọng cậu ấy có vẻ mệt mỏi. tôi đoán chắc cậu ấy bị cảm rồi.

Nên bảo: "Tớ chưa vội đâu, nhất thời hứng lên vậy thôi".

Bên kia mãi chẳng thấy nói gì, tôi tưởng cậu ấy bận gì rồi, ai dè lại thấy cậu ấy lên tiếng: "Tịch Tịch, dạo này có thời gian ra ngoài chơi không?".

"Hả?".

"Chúng mình đi du lịch được không?".

Tôi thấy là lạ hỏi: "Sao tự nhiên lại muốn đi vậy...?".

"Tịch Tịch, sắp tới tớ sẽ rất bận, không phải cậu vẫn luôn muốn đi Nam-co sao? Chúng mình cùng đi nhé".

Ở đó là một khoảng không gian màu xanh rộng lớn, không phải là lớp tuyết trắng phau trong ký ức.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại, trong phòng học lạnh lẽo ấy, ánh mắt mỗi người cũng đều lạnh lùng như vậy, tôi cẩn thận viết một câu: "Sau này tôi muốn tới một nơi, là Nam-co ở Tây Tạng, những hồ nước ở đó khiến con người ta tình nguyện được nhắm mắt ở đó mãi mãi".

Prev 1 ... 40 41 42 43 44 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000409
XtGem Forum catalog