"Ừ, kết quả là phòng phẫu thuật phải quét dọn lại một lượt".
"Ai chà, đội cả lên đầu cơ đấy, ha ha!". Tôi càng nghĩ càng buồn cười, không nhịn nổi cứ cười ha hả mãi.
Tự nhiên nghe thấy tiếng xe cộ qua lại ầm ầm, xe bus nhả một đám khói dài đằng sau vượt qua ngã tư, một đứa trẻ lật đật chạy qua, cửa hàn Mc'Donald người xếp hàng dài. Cố Tống Kỳ thì đứng dưới gốc cây ngô đồng cạnh phòng bảo vệ ngay cổng bệnh viện. Những chiếc lá vàng khô treo đầu cành, gió thổi kêu xào xạc xào xạc, hai chiếc lá xoay vòng vòng trên không trung rồi rơi xuống đất.
Anh đưa tay vẫy vẫy tôi, mắt khẽ liếc nhìn tôi, tình cảm ấm áp.
Lòng tôi bỗng mềm mại như đất ẩm ướt đầy khí xuân, anh là ngọn gió mùa xuân, bàn tay diệu kỳ lướt qua, hạt mầm yêu quý trong lòng tôi bỗng nhiên nảy chồi đâm lộc, nhú lên khỏi mặt đất, nở ra những bông hoa rực rỡ sắc màu.
Nhưng, sao những bông hoa ấy lại là hoa hướng dương chứ? Thật kỳ lạ.
Điện thoại vân nắm chặt trong tay, giọng anh xen lẫn tiếng cười: "Được rồi, giờ không sợ nữa rồi chứ?".
Giây phút đó tôi cảm nhận rõ ràng rằng, những bông hoa hướng dương kia biến thành hạt dưa thơm phức, trên mỗi khuôn mặt mỉm cười ấy là một câu: Mau tới ăn tôi đi, tới cắn tôi đi.
Anh đưa tôi tới một quán ăn gần bệnh viện, vừa nhìn thấy tấm biển tôi đã phản xạ có điều kiện nói: "Ôi, món miến niêu thịt bò thân yêu của ta".
"Ừ, cửa hàng này nấu ngon lắm, mỗi khi tan làm anh đều đến đây bổ sung dinh dưỡng".
Tôi gãi đầu hỏi: "Em ăn rồi, có thể ăn thêm một ít pudding sữa không?".
Ánh mắt Cố Tống Kỳ nhìn tôi kỳ quặc, nhưng cũng không nói gì, dẫn tôi tới ngồi cạnh cửa sổ, gọi món thịt bò niêu, sủi cảo chiên và pudding và nói với phục vụ: "Phiền em lấy hai đôi đũa và hai cái thìa nhé".
Tôi thấy lạ, đợi phục vụ đi hỏi liền hỏi anh: "Sao mà phải lấy hai đôi? Anh gói mang về à?".
Anh cười đáp: "Dụ Tịch à, em có thể đảm bảo rằng mình tuyệt đối sẽ không chảy nước miếng trước món thịt bò niêu không?".
Được đấy, tôi cũng đã thấy được chút hài hước ở anh rồi.
Đồ ăn vẫn chưa được mang tới thì điện thoại tôi đổ chuông, nhìn đuôi và biết chuyện không hay rồi. Mẹ gọi cho tôi, chắc là vì chuyện cỏn con của Dụ Lộ.
Tôi nhướn mắt lén nhìn Cố Tống Kỳ, trong lòng nghĩ, chuyện nhỏ thôi, hôm nay vì mày mà chị sẽ chịu uất ức chút, hôm nào đó chị sẽ đòi lại sau.
Anh không để ý, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thế nên tôi đành nhấc máy, quả nhiên mẹ tôi hỏi ngay: "Dụ Tịch, sao hôm nay con lại trêu em khóc vậy, nó còn nhỏ mà, con làm chị kiểu gì thế?".
Tôi thở dài thườn thượt hỏi: "Con có trêu nó khóc đâu, chỉ là kể cho nó câu chuyện về bảo vệ động vật hoang dã thôi mà, không tin mẹ bảo Dụ Lộ kể lại cho. Sao con lại thấy ghẹo nó khóc được chứ, chắc là nó cảm động quá đấy, thấy con người săn bắt động vật hoang dã ác độc quá, nên rơi nước mắt cảm thương chăng?".
Tôi lại bảo: "À, con về nhà ăn cơm, chị giúp việc mới này nêm thức ăn mặn quá, mặn chết đi được. Cứ như thế dễ bị bệnh về tim, cao huyết áp, không tốt với bệnh trầm cảm của Dụ Lộ đâu".
Quả nhiên tôi đánh trống lảng thành công. Mẹ tôi thở dài một cái, hình như là tự lẩm bẩm một mình: "Ừ nhỉ, mẹ cũng thấy mặn quá, nấu cơm không ngon cũng không được, ăn nhiều bị bệnh thì biết làm sao".
Sau đó dập điện thoại, tôi cười ranh mãnh.
Và đúng hình ảnh tôi cười tươi hớn hở lọt vào mắt anh, anh có vẻ trầm ngâm, như đang suy nghĩ ngì, tôi mở miệng trước nói: "Có phải là muốn biết vì sao nhà em kỳ thị nặng nề thế không?".
Anh cười cười nói: "Nói chung là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh".
"Khi em ra đời, nhà em xảy ra vài chuyện, em theo bà nội về quê sống. Sau này em hình thành tính thô lỗ, học thì không theo kịp bạn bè, lại hay đánh nhau với các bạn nam, thầy cô năm lần bảy lượt mời bố mẹ lên, sau mẹ em chán nản chẳng quản em nữa. Khi Dụ Lộ được sinh ra, mọi tâm trí đều được bố mẹ đổ dồn lên con bé, một lòng muốn dạy con bé thành một đứa con gái ngoan ngoãn của bố mẹ, nên cũng chẳng thèm để ý gì đến em nữa. Dẫu sao thì bao nhiêu năm như thế, về tiền bạc thì bố mẹ chẳng để em thiếu bao giờ, cũng chẳng cấm đoán em điều gì, em thấy như thế rất tốt, vậy là đủ". Tôi cười cười, nói đùa: "Em chỉ sợ đến lúc đi lấy chồng, phải để bố mẹ nuôi chuẩn bị của hồi môn cho em".
Anh nhìn tôi, mắt trong veo như nước, cười nói: "Em cũng lo của hồi môn cơ à?".
"Sao mà không lo chứ, em sợ chẳng ai thèm rước em đi".
Anh phá lên cười: "Cô ngốc, làm sao mà không có ai thèm rước em chứ?".
Tim tôi đập mạnh, không nghĩ ra câu trả lời cho thích hợp, vừa may lúc đó món thịt bò niêu được mang tới. Trong chiếc nồi nóng hôi hổi, dưới lớp nấm kim chỉ vàng non và giá đỗ xanh mởn, từng miếng thịt bò tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.
Tôi không kiềm chế nổi nữa rồi, hấp dẫn quá đi thôi.
Nhưng tôi vẫn phải mở to mắt, tự nhủ rằng mình đã ăn cơm rồi.
Tôi lại nhớ tới mấy món ăn ấu trĩ lúc trưa, rất dễ gây cao huyết áp, chỉ đành ngẩng mặt lên trời mà trào nước mắt, thế nên tôi thỏ thẻ với Cố Tống Kỳ: "Có thể nếm một chút không anh?".
Anh cười nói: "Tùy em".
"Ai chà, đội cả lên đầu cơ đấy, ha ha!". Tôi càng nghĩ càng buồn cười, không nhịn nổi cứ cười ha hả mãi.
Tự nhiên nghe thấy tiếng xe cộ qua lại ầm ầm, xe bus nhả một đám khói dài đằng sau vượt qua ngã tư, một đứa trẻ lật đật chạy qua, cửa hàn Mc'Donald người xếp hàng dài. Cố Tống Kỳ thì đứng dưới gốc cây ngô đồng cạnh phòng bảo vệ ngay cổng bệnh viện. Những chiếc lá vàng khô treo đầu cành, gió thổi kêu xào xạc xào xạc, hai chiếc lá xoay vòng vòng trên không trung rồi rơi xuống đất.
Anh đưa tay vẫy vẫy tôi, mắt khẽ liếc nhìn tôi, tình cảm ấm áp.
Lòng tôi bỗng mềm mại như đất ẩm ướt đầy khí xuân, anh là ngọn gió mùa xuân, bàn tay diệu kỳ lướt qua, hạt mầm yêu quý trong lòng tôi bỗng nhiên nảy chồi đâm lộc, nhú lên khỏi mặt đất, nở ra những bông hoa rực rỡ sắc màu.
Nhưng, sao những bông hoa ấy lại là hoa hướng dương chứ? Thật kỳ lạ.
Điện thoại vân nắm chặt trong tay, giọng anh xen lẫn tiếng cười: "Được rồi, giờ không sợ nữa rồi chứ?".
Giây phút đó tôi cảm nhận rõ ràng rằng, những bông hoa hướng dương kia biến thành hạt dưa thơm phức, trên mỗi khuôn mặt mỉm cười ấy là một câu: Mau tới ăn tôi đi, tới cắn tôi đi.
Anh đưa tôi tới một quán ăn gần bệnh viện, vừa nhìn thấy tấm biển tôi đã phản xạ có điều kiện nói: "Ôi, món miến niêu thịt bò thân yêu của ta".
"Ừ, cửa hàng này nấu ngon lắm, mỗi khi tan làm anh đều đến đây bổ sung dinh dưỡng".
Tôi gãi đầu hỏi: "Em ăn rồi, có thể ăn thêm một ít pudding sữa không?".
Ánh mắt Cố Tống Kỳ nhìn tôi kỳ quặc, nhưng cũng không nói gì, dẫn tôi tới ngồi cạnh cửa sổ, gọi món thịt bò niêu, sủi cảo chiên và pudding và nói với phục vụ: "Phiền em lấy hai đôi đũa và hai cái thìa nhé".
Tôi thấy lạ, đợi phục vụ đi hỏi liền hỏi anh: "Sao mà phải lấy hai đôi? Anh gói mang về à?".
Anh cười đáp: "Dụ Tịch à, em có thể đảm bảo rằng mình tuyệt đối sẽ không chảy nước miếng trước món thịt bò niêu không?".
Được đấy, tôi cũng đã thấy được chút hài hước ở anh rồi.
Đồ ăn vẫn chưa được mang tới thì điện thoại tôi đổ chuông, nhìn đuôi và biết chuyện không hay rồi. Mẹ gọi cho tôi, chắc là vì chuyện cỏn con của Dụ Lộ.
Tôi nhướn mắt lén nhìn Cố Tống Kỳ, trong lòng nghĩ, chuyện nhỏ thôi, hôm nay vì mày mà chị sẽ chịu uất ức chút, hôm nào đó chị sẽ đòi lại sau.
Anh không để ý, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thế nên tôi đành nhấc máy, quả nhiên mẹ tôi hỏi ngay: "Dụ Tịch, sao hôm nay con lại trêu em khóc vậy, nó còn nhỏ mà, con làm chị kiểu gì thế?".
Tôi thở dài thườn thượt hỏi: "Con có trêu nó khóc đâu, chỉ là kể cho nó câu chuyện về bảo vệ động vật hoang dã thôi mà, không tin mẹ bảo Dụ Lộ kể lại cho. Sao con lại thấy ghẹo nó khóc được chứ, chắc là nó cảm động quá đấy, thấy con người săn bắt động vật hoang dã ác độc quá, nên rơi nước mắt cảm thương chăng?".
Tôi lại bảo: "À, con về nhà ăn cơm, chị giúp việc mới này nêm thức ăn mặn quá, mặn chết đi được. Cứ như thế dễ bị bệnh về tim, cao huyết áp, không tốt với bệnh trầm cảm của Dụ Lộ đâu".
Quả nhiên tôi đánh trống lảng thành công. Mẹ tôi thở dài một cái, hình như là tự lẩm bẩm một mình: "Ừ nhỉ, mẹ cũng thấy mặn quá, nấu cơm không ngon cũng không được, ăn nhiều bị bệnh thì biết làm sao".
Sau đó dập điện thoại, tôi cười ranh mãnh.
Và đúng hình ảnh tôi cười tươi hớn hở lọt vào mắt anh, anh có vẻ trầm ngâm, như đang suy nghĩ ngì, tôi mở miệng trước nói: "Có phải là muốn biết vì sao nhà em kỳ thị nặng nề thế không?".
Anh cười cười nói: "Nói chung là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh".
"Khi em ra đời, nhà em xảy ra vài chuyện, em theo bà nội về quê sống. Sau này em hình thành tính thô lỗ, học thì không theo kịp bạn bè, lại hay đánh nhau với các bạn nam, thầy cô năm lần bảy lượt mời bố mẹ lên, sau mẹ em chán nản chẳng quản em nữa. Khi Dụ Lộ được sinh ra, mọi tâm trí đều được bố mẹ đổ dồn lên con bé, một lòng muốn dạy con bé thành một đứa con gái ngoan ngoãn của bố mẹ, nên cũng chẳng thèm để ý gì đến em nữa. Dẫu sao thì bao nhiêu năm như thế, về tiền bạc thì bố mẹ chẳng để em thiếu bao giờ, cũng chẳng cấm đoán em điều gì, em thấy như thế rất tốt, vậy là đủ". Tôi cười cười, nói đùa: "Em chỉ sợ đến lúc đi lấy chồng, phải để bố mẹ nuôi chuẩn bị của hồi môn cho em".
Anh nhìn tôi, mắt trong veo như nước, cười nói: "Em cũng lo của hồi môn cơ à?".
"Sao mà không lo chứ, em sợ chẳng ai thèm rước em đi".
Anh phá lên cười: "Cô ngốc, làm sao mà không có ai thèm rước em chứ?".
Tim tôi đập mạnh, không nghĩ ra câu trả lời cho thích hợp, vừa may lúc đó món thịt bò niêu được mang tới. Trong chiếc nồi nóng hôi hổi, dưới lớp nấm kim chỉ vàng non và giá đỗ xanh mởn, từng miếng thịt bò tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.
Tôi không kiềm chế nổi nữa rồi, hấp dẫn quá đi thôi.
Nhưng tôi vẫn phải mở to mắt, tự nhủ rằng mình đã ăn cơm rồi.
Tôi lại nhớ tới mấy món ăn ấu trĩ lúc trưa, rất dễ gây cao huyết áp, chỉ đành ngẩng mặt lên trời mà trào nước mắt, thế nên tôi thỏ thẻ với Cố Tống Kỳ: "Có thể nếm một chút không anh?".
Anh cười nói: "Tùy em".

