Trước giờ tôi chưa từng nhớ anh như thế, vì trên người anh đã lưu lại dấu vết của tôi, trái tim anh cũng buộc sợi nhớ của tôi.
Vậy là sự ràng buộc giữa chúng tôi không phải chỉ là nụ hôn của trái tim, mà còn sinh ra vì yêu thương.
Cổ tay bỗng có cảm giác đau đau, tôi rít lên một tiếng rồi hằm hằm nhìn Tần Chí Văn: "Giời ạ, cậu làm gì vậy, chưa đến Tây Tạng mà cậu đã bạo lực với tớ hả?".
"Cậu về ngay cho tớ!".
"Không!".
Cậu ấy nhăn mày nói: "Tịch Tịch, cậu cứng đầu quá đấy, không được, cậu phải về, nói rõ chuyện này với Cố Tông Kỳ".
Tôi bị cậu ấy kéo tay đau quá nên nói to: "Tớ không về đâu, tớ có điên đâu mà về, mất mặt chết đi được, tớ không về, tớ sinh ra vĩ đại thế tớ sẽ không chết một cách xấu xí vậy đâu".
Tần Chí Văn liền cười lớn: "Cũng biết mất mặt rồi hả?".
Tôi cúi xuống gật gật đầu nói: "Ừ, tớ muốn tránh ra, dẫu sao tớ cũng rất loạn, hơn nữa tớ thấy bực anh ta lắm, nếu như bây giờ nhìn thấy Cố Tông Kỳ nhất định tớ sẽ mắng chửi anh ta một trận".
"Vì sao? Rõ ràng là cậu không đúng mà!".
Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Đáng đời anh ta, ai bảo anh ta tới chọc ghẹo tớ, làm thân với người nhà bệnh nhân như tớ, anh ta muốn làm gì chứ, động cơ không trong sáng, nếu như ghét tớ thì cứ nói thẳng, sao còn cho phép tớ vào văn phòng bác sĩ, nghịch máy tính, rồi vào cả phòng phẫu thuật".
"Cậu cũng đã tới phòng phẫu thuật rồi hả?".
"Ờ, tớ rảnh quá mà".
"Anh ta còn trả lại bức tranh Hoa hướng dương cho tớ, làm tớ giờ thấy ghét hoa hướng dương".
"Hoa hướng dương?".
"Ừ, bức Hoa hướng dương của Van Gogh ấy, sắc màu diễm lệ, nét vẽ sắc sảo".
Cậu ấy bỗng phá lên cười, nụ cười của cậu ấy cứ lạnh lùng, ẩn chứa hàm ý gì đó: "Cậu có biết ý nghĩa của hoa hướng dương không?".
"Không biết".
"Ý nghĩa của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng".
Bất chợt tôi chẳng nói nên lời nào, sâu thẳm trong ký ức tôi, có những nỗi nhớ chưa biết, hình như rất quen thuộc mà lại bị lãng quên.
Hơi ấm thổi nhẹ tới đại sảnh, mặt tôi lại nóng bừng, tôi bảo: "Bức Hoa hướng dương ấy là của tớ!".
Cậu ấy cười: "Tớ chỉ nói một kiến thức bình thường vậy thôi, nhìn cậu kìa, hưng phấn đến đỏ cả mặt".
Tôi cãi: "Đâu có".
Nhưng trong lòng lại mềm như biển sâu, sóng chẳng còn sức lực gì nữa, chỉ có nỗi vấn vương đêm khuya ôm ấp bãi cát mịn màng thôi.
"Được rồi, không có thì không có, đúng là không có, tớ thấy giờ chỉ mình cậu đầu nóng thôi, đi nào, chuẩn bị lên máy bay rồi".
Trên máy bay tôi ngủ thiếp đi và mơ một giấc mơ.
Một giấc mơ rất ấm áp, dịu dàng khiến người ta có thể rơi lệ, giấc mơ chân thực như một chuyện hư ảo đến cực điểm, khiến tôi không nỡ thức dậy, cứ chìm đắm trong đó.
Tôi vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết: Một buổi trưa mùa thu, ánh nắng như lớp vải mỏng, mờ mờ ảo ảo, cảm giác một hơi thở nhẹ cũng có thể xuyên qua lớp ánh sáng đó, đẹp tới mê người.
Ngón tay xuyên qua từng trang sách, dừng lại ở mỗi bức tranh, gió nhẹ ấm áp sau trưa, khẽ lay động như đôi cánh chuồn chuồn, tâm trạng tôi cũng bị gió thổi nhàu.
Cằm anh khẽ tựa vào vai tôi, đến thở cũng nhẹ nhàng: "Em có biết ý nghĩa của hoa hướng dương không?".
Ngón tay bị anh nhẹ nhàng nắm chặt, người mềm ra như thân mây, quấn quýt si mê với sự kiên định của anh.
"Ý nghĩa của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng".
Đó là một buổi chiều bình thường nào đó, trong thư viện, tôi bị anh ôm vào lòng, ấm áp đến mức muốn khóc.
Sau khi tôi tỉnh dậy còn có thể nhớ được nhiều như vậy, mơ mà ngỡ như thật, đến mức không muốn tỉnh dậy.
Ánh đèn chói mắt phía trước mặt, rồi giây phút đó biến mất, máy bay chầm chậm hạ cánh, tôi cảm giác mắt mình ươn ướt, tay cậu ấy lạnh cóng, chạm vào hàng mi tôi hỏi: "Sao thế? Mơ ác mộng à?".
Tôi lắc lắc đầu, cười.
Chương 9 - Tình yêu hoa xuân nở mùa thu
Lhasa[1> là một thành phố kỳ lạ.
[1 > Là một thủ đô truyền thống của Tây Tạng, hiện nay là thủ phủ của khu vực tự trị Tây Tạng của cộng hòa nhân dân Trung Hoa.
Thành phố nửa đêm mà cũng có thể là do sắp đến mùa đông nên người Tạng trên đường không nhiều, người qua lại đông đúc trên đường đều là những du khách về muộn, những căn nhà ven đường hắt ra ánh sáng ấm áp, trong gió phảng phất mùi đồ nướng.
Vốn dĩ là một con phố nhưng ngẩng đầu lên có thể thấy không xa là một dãy núi, vây kín lấy thành phố này. Trên đỉnh núi trắng xóa là màn đêm đen kịt, nhưng bóng đêm làm những đám mây trở nên mờ ảo, nhìn lên thấy rất gần, gần đến mức có thể với tay tới nhưng lại như rất xa, xa đến vô tận.
Nơi đây đáng lẽ lên thuộc về trời đất, những kẻ hám lợi khói lửa nên dần bị biến mất.
Tâm trạng háo hức lúc đầu dần bị thay thế bởi phản ứng cao nguyên, đầu có lúc thấy mê man, hai chân có cảm giác tê cứng mà cảm giác này từ trước đến giờ chưa tùng bị, chỉ còn cách nằm trong khách sạn và cố gắng ngủ.
Tần Chi Văn đã đi mua thuốc cho tôi, hai đứa chúng tôi hoàn toàn quên mất có thể bị phản ứng cao nguyên nên chẳng chuẩn bị gì đã vội đi đến đây. Hỏi qua nhân viên khách sạn thì những người bình thường đến đây uống thuốc Trùng thảo hồng cảnh thiên, nước giải khát Hông cảnh thiên, còn phải chuẩn bị một ít thuốc giảm đau tiêu độc.
Vậy là sự ràng buộc giữa chúng tôi không phải chỉ là nụ hôn của trái tim, mà còn sinh ra vì yêu thương.
Cổ tay bỗng có cảm giác đau đau, tôi rít lên một tiếng rồi hằm hằm nhìn Tần Chí Văn: "Giời ạ, cậu làm gì vậy, chưa đến Tây Tạng mà cậu đã bạo lực với tớ hả?".
"Cậu về ngay cho tớ!".
"Không!".
Cậu ấy nhăn mày nói: "Tịch Tịch, cậu cứng đầu quá đấy, không được, cậu phải về, nói rõ chuyện này với Cố Tông Kỳ".
Tôi bị cậu ấy kéo tay đau quá nên nói to: "Tớ không về đâu, tớ có điên đâu mà về, mất mặt chết đi được, tớ không về, tớ sinh ra vĩ đại thế tớ sẽ không chết một cách xấu xí vậy đâu".
Tần Chí Văn liền cười lớn: "Cũng biết mất mặt rồi hả?".
Tôi cúi xuống gật gật đầu nói: "Ừ, tớ muốn tránh ra, dẫu sao tớ cũng rất loạn, hơn nữa tớ thấy bực anh ta lắm, nếu như bây giờ nhìn thấy Cố Tông Kỳ nhất định tớ sẽ mắng chửi anh ta một trận".
"Vì sao? Rõ ràng là cậu không đúng mà!".
Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Đáng đời anh ta, ai bảo anh ta tới chọc ghẹo tớ, làm thân với người nhà bệnh nhân như tớ, anh ta muốn làm gì chứ, động cơ không trong sáng, nếu như ghét tớ thì cứ nói thẳng, sao còn cho phép tớ vào văn phòng bác sĩ, nghịch máy tính, rồi vào cả phòng phẫu thuật".
"Cậu cũng đã tới phòng phẫu thuật rồi hả?".
"Ờ, tớ rảnh quá mà".
"Anh ta còn trả lại bức tranh Hoa hướng dương cho tớ, làm tớ giờ thấy ghét hoa hướng dương".
"Hoa hướng dương?".
"Ừ, bức Hoa hướng dương của Van Gogh ấy, sắc màu diễm lệ, nét vẽ sắc sảo".
Cậu ấy bỗng phá lên cười, nụ cười của cậu ấy cứ lạnh lùng, ẩn chứa hàm ý gì đó: "Cậu có biết ý nghĩa của hoa hướng dương không?".
"Không biết".
"Ý nghĩa của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng".
Bất chợt tôi chẳng nói nên lời nào, sâu thẳm trong ký ức tôi, có những nỗi nhớ chưa biết, hình như rất quen thuộc mà lại bị lãng quên.
Hơi ấm thổi nhẹ tới đại sảnh, mặt tôi lại nóng bừng, tôi bảo: "Bức Hoa hướng dương ấy là của tớ!".
Cậu ấy cười: "Tớ chỉ nói một kiến thức bình thường vậy thôi, nhìn cậu kìa, hưng phấn đến đỏ cả mặt".
Tôi cãi: "Đâu có".
Nhưng trong lòng lại mềm như biển sâu, sóng chẳng còn sức lực gì nữa, chỉ có nỗi vấn vương đêm khuya ôm ấp bãi cát mịn màng thôi.
"Được rồi, không có thì không có, đúng là không có, tớ thấy giờ chỉ mình cậu đầu nóng thôi, đi nào, chuẩn bị lên máy bay rồi".
Trên máy bay tôi ngủ thiếp đi và mơ một giấc mơ.
Một giấc mơ rất ấm áp, dịu dàng khiến người ta có thể rơi lệ, giấc mơ chân thực như một chuyện hư ảo đến cực điểm, khiến tôi không nỡ thức dậy, cứ chìm đắm trong đó.
Tôi vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết: Một buổi trưa mùa thu, ánh nắng như lớp vải mỏng, mờ mờ ảo ảo, cảm giác một hơi thở nhẹ cũng có thể xuyên qua lớp ánh sáng đó, đẹp tới mê người.
Ngón tay xuyên qua từng trang sách, dừng lại ở mỗi bức tranh, gió nhẹ ấm áp sau trưa, khẽ lay động như đôi cánh chuồn chuồn, tâm trạng tôi cũng bị gió thổi nhàu.
Cằm anh khẽ tựa vào vai tôi, đến thở cũng nhẹ nhàng: "Em có biết ý nghĩa của hoa hướng dương không?".
Ngón tay bị anh nhẹ nhàng nắm chặt, người mềm ra như thân mây, quấn quýt si mê với sự kiên định của anh.
"Ý nghĩa của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng".
Đó là một buổi chiều bình thường nào đó, trong thư viện, tôi bị anh ôm vào lòng, ấm áp đến mức muốn khóc.
Sau khi tôi tỉnh dậy còn có thể nhớ được nhiều như vậy, mơ mà ngỡ như thật, đến mức không muốn tỉnh dậy.
Ánh đèn chói mắt phía trước mặt, rồi giây phút đó biến mất, máy bay chầm chậm hạ cánh, tôi cảm giác mắt mình ươn ướt, tay cậu ấy lạnh cóng, chạm vào hàng mi tôi hỏi: "Sao thế? Mơ ác mộng à?".
Tôi lắc lắc đầu, cười.
Chương 9 - Tình yêu hoa xuân nở mùa thu
Lhasa[1> là một thành phố kỳ lạ.
[1 > Là một thủ đô truyền thống của Tây Tạng, hiện nay là thủ phủ của khu vực tự trị Tây Tạng của cộng hòa nhân dân Trung Hoa.
Thành phố nửa đêm mà cũng có thể là do sắp đến mùa đông nên người Tạng trên đường không nhiều, người qua lại đông đúc trên đường đều là những du khách về muộn, những căn nhà ven đường hắt ra ánh sáng ấm áp, trong gió phảng phất mùi đồ nướng.
Vốn dĩ là một con phố nhưng ngẩng đầu lên có thể thấy không xa là một dãy núi, vây kín lấy thành phố này. Trên đỉnh núi trắng xóa là màn đêm đen kịt, nhưng bóng đêm làm những đám mây trở nên mờ ảo, nhìn lên thấy rất gần, gần đến mức có thể với tay tới nhưng lại như rất xa, xa đến vô tận.
Nơi đây đáng lẽ lên thuộc về trời đất, những kẻ hám lợi khói lửa nên dần bị biến mất.
Tâm trạng háo hức lúc đầu dần bị thay thế bởi phản ứng cao nguyên, đầu có lúc thấy mê man, hai chân có cảm giác tê cứng mà cảm giác này từ trước đến giờ chưa tùng bị, chỉ còn cách nằm trong khách sạn và cố gắng ngủ.
Tần Chi Văn đã đi mua thuốc cho tôi, hai đứa chúng tôi hoàn toàn quên mất có thể bị phản ứng cao nguyên nên chẳng chuẩn bị gì đã vội đi đến đây. Hỏi qua nhân viên khách sạn thì những người bình thường đến đây uống thuốc Trùng thảo hồng cảnh thiên, nước giải khát Hông cảnh thiên, còn phải chuẩn bị một ít thuốc giảm đau tiêu độc.

