XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1216
- Tình trạng: Hoàn thành
Dưới ánh đèn sáng trong phòng, trong mùi hương đặc trưng của dân tộc Tạng, tôi cảm nhận được rất rõ hơi thở gấp gáp của mình, tim đập thình thịch, màn đêm tĩnh mịch ở đây dường như xuất hiện niềm tuyệt vọng không nói thành lời.

Giống như cảm giác cô đơn hồi còn ở Đức, tôi cố gắng hít thở, muốn chạy trốn.

Tôi mơ màng đi vào giấc ngủ, toàn thân thấy nóng bừng, thở ra cũng toàn là hơi nóng, trong màn sương trắng xóa nặng nề tôi thấy dường như mình đang bị sốt, bỗng một bàn tay nặng như băng sờ lên trán tôi: "Tịch Tịch, tỉnh dậy đi, uống thuốc nào".

Tôi khó khăn mở mắt ra thấy Tần Chi Văn đang ngồi trước giường, trên sàn nhà để một bịch thuốc và nước giải khát, tôi cố cười: "Tớ không sao, chỉ là muốn ngủ nhưng lại nóng quá, có phải là bị sốt không nhỉ?"

"Cậu không sao đâu, đây là chứng phản ứng cao nguyên thôi".

"Thế sao cậu lại chẳng bị gì thế?"

Cậu ấy mỉm cười, rót cho tôi cốc nước: "Cơ địa mỗi người không giống nhau, cậu thấy tớ khỏe như thế này cơ mà, cậu uống thuốc trước đi đã".

Tôi dựa vào người cậu ấy, người cậu ấy lạnh như băng giống như người tuyết vậy. Nghĩ đến cái lạnh giá ban đêm ở Lhasa tim tôi lại đâp mạnh, đau đầu và lòng hối hận về việc tự làm tự chịu, nên nước mắt trào ra.

Giống như đêm giáng sinh hồi còn ở Đức, tôi gây chuyện một cách cảm tính, Tần Chi Văn đều lặng lẽ giúp tôi thu dọn quầy hàng và an ủi tôi.

"Muỗi à, tớ có bị coi là người bụng làm dạ chịu không, tớ thấy khó chịu quá...".

Tôi nhớ đến cái giường rồi chiếc máy tính ở ký túc xá, cả thứ cơm khó ăn của nhà ăn, nụ cười của Cố Tông Kỷ, tiếng quát của bố nuôi, không khí và màu xanh ngập tràn của vùng đồng bằng Giang Nam, thậm chí cả trung tâm điều trị cao huyết áp của bệnh viện Đông Hoa.

Cậu ấy cười gượng: "Là lỗi của tớ, không nghĩ chu đáo. Đây là túi khí, cậu thử thở xem có khỏe hơn không?".

"Muỗi à, tớ nhớ cái bình dưỡng khí của bệnh viện Đông Hoa rồi, khi thở chắc chắn sẽ rất thích".

"Hay là ngày mai chúng ta về nhé".

Tôi lắc đầu một cách bất lực: "Không cần đâu, ở lại vốn cũng thấy xấu hổ rồi, bây giờ quay về như thế này thì càng xấu hổ, tớ không muốn trở thành trò cười cho mọi người".

"Cậu ấy à đến chết vẫn còn sĩ diện thì sống phải chịu tội, cậu nói cậu và Cố Tông Kỳ...".

"Đừng nhắc đến anh ta nữa, nhắc đến tớ lại thấy chán".

"Được rồi, không nói nữa. Bây giờ cậu thấy khỏe hơn chút nào không?".

"Ừ, khỏe hơn rồi".

Tôi ngồi dậy thấy trong người nhẹ nhõm hơn nhiều. Ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ở phía xa xa trong màn đêm không còn ai trên phố nữa chỉ còn lại thấp thoáng một vài cái bóng dài mơ hồ, lác đác vài đám mây nặng trĩu trên bầu trời, không khí trong lành, ánh trăng sáng soi vào trong phòng. Cậu ấy ngồi bên cửa sổ để tôi dựa vào, bóng cậu in dài trên sàn nhà.

Từng cùng cậu ấy trải qua nhiều vui buồn, một bộ phim cũ tái hiện lại trong tâm trí tôi, trong phút chốc tôi chỉ muốn nếu có thể rời xa trần thế ồn ào này thì tôi sẽ đi đến nơi chân trời góc biển cùng một người.

Mà tôi nghĩ, tôi chắc chắn muốn và hi vọng rằng người đó sẽ là Tần Chi Văn.

Cậu ấy là sinh mệnh thứ hai của tôi, vì tôi không để ý nên tôi luôn kể hết cho cậu ấy những nỗi buồn khổ của tôi để cậu ấy thay tôi đón nhận chúng. Đó là tình thân không giống như tình yêu. Còn Cố Tông Kỳ, anh chính là sinh mệnh của tôi, anh quá hoàn hảo, quá thánh thiện đến mức trước mặt anh tôi luôn phải là một cái tôi tuyệt vời nhất. Mà tôi lại không nhẫn tâm để anh cảm thấy bất kỳ sự đau khổ nào, chỉ muốn anh mãi mãi vui vẻ.

Đây chính là hai kiểu yêu, yêu ích kỉ và yêu vô tư.

Tôi cũng ích kỷ yêu một người như thế, trong màn đêm cái bóng của Tần Chi Văn bị kéo dài ra và khi ánh trăng mờ dần, thì cái bóng đó cũng bị mờ đi.

Tôi miên man chìm vào giấc ngủ.

Ngày thứ hai khi tỉnh dậy thì dường như những phản ứng cao nguyên đã không còn nữa, mà cũng có thể là do tác dụng của thuốc Bố Lạc Phân. Tôi và Tần Chi Văn đi thăm chùa Đại Chiêu và chuẩn bị bắt xe đi hồ Nam-co.

Dưới ánh nắng buổi sớm, tôi đưa tay ra chạm vào những di tích từ ngàn năm, ngẩng đầu lên nhìn trời xanh, từng khoảng trời được chiếu rọi trên mặt đất, trong suốt mà lại rất sâu như có thể đưa tay với tới.

Chùa Đại Chiêu mang một hơi thở kỳ lạ, mùi hương đặc trưng của Tây Tạng đã bị phân tán, giống như lạc vào không gian thời cổ đại xa xưa, những bức tranh tường lẫn tạp sắc và bức tường đen, tôi như đang mộng du trong thành phố bí hiểm tan vỡ của nhân loại nghìn năm.

Tần Chi Văn đứng bên cạnh tôi, tôi để ý những biểu hiện trên khuôn mặt cậu ấy và có lẽ tâm trạng cậu ấy lúc này cũng giống như tôi.

Đi đến đoạn rẽ ít người đi tới, cậu ấy đột nhiên nói: "Tịch Tịch cậu biết không, đã từng có một người khách du lịch hành hương ở cung điện Potala[2> và đã được gặp một vị Lạt Ma, Lạt Ma nói Lạt Ma chính là tiền kiếp của người đó".

[2> Là một viện bảo tàng nằm ở Lhasa, được Unesco công nhận là di sản văn hóa thế giới, chương trình truyền hình Mỹ Good Morning America và báo USA Today gọi Potala là "Bảy kỳ quan mới".

"Sau đó thì sao?".

"Hết rồi. Tớ đang nghĩ, ở chùa Đại Chiêu liệu có thể gặp được tiền kiếp của tớ không nhỉ?".

Prev 1 ... 53 54 55 56 57 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.003406