Polaroid
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1213
- Tình trạng: Hoàn thành
"Tịch Tịch, em có thấy vui khi sống cuộc sống như bây giờ không?".

Tôi gật gật đầu.

"Thế thì được rồi, nếu cuộc sống của em vui vẻ rồi thì chẳng cần phải đi theo đuổi một việc không tồn tại nữa. Thực tế là cả đời người những điều phiền muộn có thể sẽ rất nhiều mà cũng có thể sẽ ít, chủ yếu do em sống thế nào, sống chẳng phải là để vui hơn, hạnh phúc hơn sao".

Tôi lại trầm ngâm.

Anh kéo tay tôi, nhẹ nhàng siết chặt lại, rồi lại giảng giải: "Có phải em sợ mình mất trí mới có những ảo giác này?".

Tôi mím miệng: "Vâng".

"Cô bé ngốc này, không phải đã nói với em về những biểu hiện của bệnh mất trí sao? Sao vẫn chưa tin nhỉ?".

"Thế là em nghĩ nhiều à? Không thể, không thể nào, Cố Tông Kỳ, em không tin".

Khoảnh khắc đó, tay anh hơi run, có âm thanh khe khẽ phá tan đi bầu không khí im lìm đó bởi tiếng bàn phím phát ra từ văn phòng, và tiếng người ồn ào.

Nỗi đau đó phút chốc cũng từ lòng bàn tay anh truyền sang trái tim tôi.

Anh đứng dậy ra hiệu cho tôi quay về phòng bệnh. Vào trong phòng rồi anh đóng cửa, kéo tôi lại bên giường ngồi, đặt tay tôi vào lòng bàn tay anh một cách tự nhiên.

Đó như là một cách truyền sức mạnh và sự cổ vũ cho tôi.

"Tịch Tịch, không phải là mất trí, đó chỉ là hiện tượng phức tạp hơn một chút thôi, chỉ là, bây giờ chúng mình đang rất tốt, em cũng vui vẻ, tại sao còn phải đi nghĩ một việc khác làm gì nữa?".

"Nhưng đúng là em đã quên rồi đúng không?".

Anh lại cười nhưng không phải nụ cười thoải mái mọi khi mà có phần gượng gạo: "Tịch Tịch, không phải lo lắng, em sẽ nhớ lại, anh đảm bảo đấy, chỉ còn là vấn đề thời gian thôi".

Tôi thấy không xuôi lắm nhưng đưa tay ra chạm vào đôi lông mày đang hơi cong cong lại của anh: "Anh chau mày trông xấu lắm".

Cổ tay bị bóp nhẹ, sau đó người bị kéo vào trong lòng anh ấm áp, khoảnh khắc đó tôi thấy trong mắt anh rất nhiều tâm trạng, rối bời nỗi buồn hay là sự mềm yếu.

Nhưng tôi bắt đầu thấy lòng đau nhói, vòng tay ôm lấy bờ vai anh, hơi ấm cơ thể anh truyền sang tôi như ánh mặt trời mùa đông ấm áp, tôi nói nhỏ vào tai anh: "Bác sĩ Cố, nếu có bệnh nhân bị bệnh không thể cứu chữa được, anh có nói bệnh tình cho họ biết không?".

Anh đứng sững lại, không trả lời.

"Em là bệnh nhân của anh, nếu anh đã không chịu nói cho em biết thế thì anh không cần nói gì cả, em hỏi gì thì anh chỉ cần gật hoặc lắc đầu nhưng không được nói dối em".

"Được".

"Trước đây chúng ta có quen nhau?".

"Ừ".

"Hai chúng ta trước đây là người yêu?".

"Ừ".

Tôi thở dài, áp một bên mặt vào ngực anh, ngước nhìn mắt anh và anh cũng nhìn tôi. Đôi mắt quen thuộc như thế, tôi bỗng nhiên cười lên: "Cố Tông Kỳ, có phải trước đây em đã đối xử với anh không tốt?".

"...". Anh dừng một lúc rồi nói: "Không phải".

"Anh nói dối, nhất định là em không tốt với anh, đúng không? Có phải là em không để ý anh, hay là lấy anh để trêu người khác, hay là dùng anh để trốn một ai đó?".

"Đều không phải".

Tôi ngồi dậy, ngạc nhiên nhìn anh, tóc mái anh khẽ xõa xuống đuôi mắt, đôi mắt anh ngước nhìn về một nơi vô định, một hồi lâu, anh nói: "Tịch Tịch à, trước đây em cho là anh rất phiền phức".

Giọng anh trầm lắng nhẹ nhàng, khẩu khí nhạt nhẽo này giống như đang trong buổi thảo luận về thời tiết hôm nay vậy, như đang đặt mình bên ngoài để nhìn tất cả những hiện thực vô lý và bí mật này.

"Em tắt điện thoại? Không trả lời tin nhắn? Bực bội với anh?".

"Đều không phải".

"Thế thì là sao?".

Anh không nói gì nữa, một lúc sau thở dài: "Sao chúng ta phải nói những chuyện không vui vẻ này chứ? Em đã quên rồi, sao lại phải tự tìm lại những chuyện không vui đó chứ?".

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: "Lẽ nào là em không thích anh?".

Cố Tông Kỳ nhìn tôi vẫn đôi mắt sâu thẳm mơ hồ đó.

"Em không yêu anh mà anh còn yêu em sao? Còn đến chắm sóc em? Em gây phiền hà cho anh, anh còn chịu đựng sao? Ở bên em anh không vui vẻ, tại sao còn chịu đựng em? Tại sao em quên rồi anh không rời xa em đi?".

Không biết sao mà nước mắt tôi lại rơi: "Cố Tông Kỳ, bây giờ anh có thể cười vào mặt em, em thích anh, bây giờ rất rất thích anh. Anh thắng rồi đấy, và có thể đi đi".

Đôi mắt mờ đi, tôi không xứng đáng nhìn thẳng mắt anh, thật ra là tôi không nhìn thấy gì cả chỉ thấy trước mắt mình những thứ mơ hồ đang bay nhảy.

Cảm giác như anh đang ôm lấy tôi, dần chặt hơn, từ tay đến eo, tôi lại đang đấu tranh, dứt bỏ một cách cảm tính: "Anh làm gì hả, em không cần anh thương hại, em có bị bệnh thần kinh cũng không cần anh phải thương hại...".

Một nụ hôn ướt lạnh trên khóe mắt tôi, phút giây đó tôi đã bị tan chảy mất rồi.

"Cô bé ngốc ạ, nếu có một ngày mà em không nói những câu vớ vẩn này thì anh không yên tâm đấy".

Nụ hôn của anh đã kìm lại được những giọt nước mắt của tôi, một cách nhẹ nhàng như gió mùa xuân vậy.

Lại như vừa uống xong một liều thuốc an ủi nên trái tim tôi đã bình tâm lại rồi.

Trong lúc mơ hồ tôi mở mắt nhìn, anh đang hôn khóe môi tôi, đôi mắt anh khẽ khép lại và trong tia sáng mờ ảo tôi thấy hàng mi anh khẽ rung rung.

Prev 1 ... 59 60 61 62 63 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.002824