"Đổi bác sĩ!", tôi dường như muốn cắt vụn giọng nói của mình ra rồi nói lại lần nữa, tôi nhìn anh uy hiếp: "Em bị gây mê toàn thân, ngấm thuốc mê rồi không biết chuyện gì nữa thì cũng không để anh nhìn thấy đâu, anh đừng tưởng bở!".
Tôi nói xong, nhìn anh cười: "Hiểu rồi thì tốt, đừng để lúc em bị đưa vào phòng phẫu thuật ngẩng lên vẫn nhìn thấy anh đấy".
Anh lắc đầu bất lực: "Được rồi, em còn có yêu cầu gì nữa?".
Tôi vẫn nhắc lại câu hỏi kia, ánh mắt dõi theo anh: "Có thể không cởi được không?".
"Cái này thì không thương lượng được".
"Haizz, thật chẳng có tình người gì cả, phá vỡ quy định gì chứ". Tôi tức tối nói: "Mặc xong quần áo, em phải về ký túc tắm rửa, thay giặt quần áo, phòng bệnh này có mạng wifi không nhỉ?".
Anh cười: "Em nghĩ đây là khách sạn à?".
"Ái chà, dịch vụ thế này à, đối xử với bệnh nhân phải giống như với thượng đế chứ". Tôi nghĩ một lúc rồi lại bổ sung vài câu: "À, nếu mà trên giường bệnh đều là thượng đế thì thật tốt, không đúng à, thượng đế sẽ không bị bệnh được".
"Cái đầu em cả ngày nghĩ được gì vậy, thôi được rồi. Mặc quần áo đi rồi đi ăn trước đã".
Linh tinh thế mà cũng muộn lắm rồi, mùa đông trên đường lác đác người đi lại, nhưng ra khỏi bệnh viện đến con phố ăn uống nhỏ vẫn thấy náo nhiệt, mùi thịt nướng phảng phất trong không khí, tôi không thể bỏ lỡ việc hít lấy một hơi.
"Bây giờ em không ăn món này được, để sau đi".
Thật đáng ghét, nghĩ cái gì đều bị anh ấy đoán được, Cố Tông Kỳ dẫn tôi đến một quán cháo, gọi một bát cháo bát bảo cho tôi. Tôi vốn dĩ không thích ăn mấy thứ mềm mềm này, nhưng lúc bị bệnh ăn cái gì cũng chẳng ngon, nên đành đút từng thìa vào miệng vậy. Cố Tông Kỳ thật tốt quá đi, trước mặt một bệnh nhân như tôi mà lại ăn cơm thịt bò một cách ngon lành thế kia.
Tôi ăn nhưng không để tâm, để cái thìa lưng chừng. Tôi nghĩ, thế gian này sao mà đểu thế, thay đổi nhanh đến mức làm người ta không chịu được. Mấy ngày trước tôi coi Cố Tông Kỳ là món ăn đông lạnh trong siêu thị chuẩn bị cho vào cất giữ trong ngăn đông lạnh, bây giờ anh lại ngồi trước mặt tôi và hai chúng tôi lại mặn nồng hơn cả sô cô la.
Cơ thể anh như đan thành một tấm lưới nhẹ nhàng vây kín lấy trái tim.
Tôi ngậm cái thìa trong miệng, ngẩn ra một lúc, thấy có người đứng ngoài cửa đang nhìn tôi, tôi nhanh chóng bỏ nó xuống.
Vội vã đưa tay lên, vẫy vẫy tay: "Tình cờ quá, Đồng Nhược Thiên".
Gần như trong lúc tôi sắp quên mất, anh lại xuất hiện trước mắt tôi, tôi bỗng nhớ ra đây là lần đầu tiên Đồng Nhược Thiên và Cố Tông Kỳ đối mặt nhau, tôi cảm thấy thích thú nhưng cũng lại thấy bối rối.
Anh cười với tôi: "Ừ, lâu rồi không gặp".
Cố Tông Kỳ cũng nhìn theo hướng tiếng nói vọng lại, ánh mắt rộng lượng. Hai người gật đầu cùng lúc, bình thản không chút ngượng ngùng. Chúng tôi cũng không nói gì nữa, dưới ánh đèn sáng trắng anh đứng cách xa năm mét nhưng vẫn toát lên phong thái bình thản vốn có.
Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa xác định được cảm giác lần đầu tiên của tôi với Đồng Nhược Thiên, có lẽ là sự kiêu ngạo của anh đã làm tổn thương tôi, nhưng tôi lại không thể ghét bỏ anh ta.
Nếu như sự kiêu ngạo như thế có thể trở thành tính cách cần người khác kỳ vọng, thì sự yêu mến và tình yêu sẽ trở nên không thuần khiết nữa.
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong đầu tôi, những chuyện đã qua không thể ép nó xuất hiện lại nữa.
Anh ta đến lấy đồ ăn, trả tiền xong đi về, tôi thấy thế vội đứng dậy, nói với Cố Tông Kỳ: "Em có chuyện cần nói với anh ta. Anh đợi chút nhé".
Anh vẫn nở nụ cười, đôi mắt chan chứa tình cảm, gật đầu.
Buổi tối mùa đông, trời tối đen, đâu đâu cũng thấy lạnh lẽo. Ánh đèn trên con phố ẩm thực mang lại cảm giác trời đã rất khuya. Ánh đền làm nổi bóng dáng Đồng Nhược Thiên, khiến hình ảnh của anh càng thêm gầy guộc lạnh lùng.
Phải một hồi lâu tôi vẫn chưa nhìn kỹ nguời lạ mặt quen thuộc ấy. Đã từng có, vòng tay ấm áp, nụ hôn ngọt ngào và cả ký ức không rõ là ngọt ngào hay đau khổ, tất cả đều là sợi dây ràng buộc tôi.
Tôi chợt nhớ lại, trong những cuộc chiến tranh lạnh vô thời hạn, hai chúng tôi đều không ngừng lấy sự kiêu ngạo của mình để làm tổn thuơng đối phương, anh dùng sách vở để lạnh nhạt với tôi, tôi lại dùng những nguời con trai khác để khiêu khích anh.
Thời gian dài như thế, mới nhận ra rằng những lời nói dối lúc bé là thiếu hiểu biết, cho rằng thích sao làm vậy và sự ồn ào mới là cách để yêu một người.
Thế nên chúng tôi chia tay cũng có thể không phải là không yêu nữa, mà bởi chúng tôi đã không còn sức mạnh để tiếp tục yêu nữa.
Anh đứng trước mặt tôi, cười với tôi: "Anh biết là em sẽ có điều muốn nói với anh".
Tôi cũng cười với anh: "Hình như đã rất lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện với nhau một cách bình tĩnh, vậy bây giờ em bắt đầu trước nhé."
Tôi nghĩ một hồi, ánh mắt kiên định nhìn anh: "Xin lỗi anh, Đồng Nhược Thiên, em nghĩ, cho đến tận bây giờ em mới có thể nói chuyện với anh mà không đem bất kỳ một người nào ra để lừa dối tình cảm cả, trước đây nói thế nào nhỉ, em không làm được".
"Bây giờ là vì người đó?".
Tôi gật đầu: "Ừ".
Anh khẽ cười: "Thế nên?".
Tôi nói xong, nhìn anh cười: "Hiểu rồi thì tốt, đừng để lúc em bị đưa vào phòng phẫu thuật ngẩng lên vẫn nhìn thấy anh đấy".
Anh lắc đầu bất lực: "Được rồi, em còn có yêu cầu gì nữa?".
Tôi vẫn nhắc lại câu hỏi kia, ánh mắt dõi theo anh: "Có thể không cởi được không?".
"Cái này thì không thương lượng được".
"Haizz, thật chẳng có tình người gì cả, phá vỡ quy định gì chứ". Tôi tức tối nói: "Mặc xong quần áo, em phải về ký túc tắm rửa, thay giặt quần áo, phòng bệnh này có mạng wifi không nhỉ?".
Anh cười: "Em nghĩ đây là khách sạn à?".
"Ái chà, dịch vụ thế này à, đối xử với bệnh nhân phải giống như với thượng đế chứ". Tôi nghĩ một lúc rồi lại bổ sung vài câu: "À, nếu mà trên giường bệnh đều là thượng đế thì thật tốt, không đúng à, thượng đế sẽ không bị bệnh được".
"Cái đầu em cả ngày nghĩ được gì vậy, thôi được rồi. Mặc quần áo đi rồi đi ăn trước đã".
Linh tinh thế mà cũng muộn lắm rồi, mùa đông trên đường lác đác người đi lại, nhưng ra khỏi bệnh viện đến con phố ăn uống nhỏ vẫn thấy náo nhiệt, mùi thịt nướng phảng phất trong không khí, tôi không thể bỏ lỡ việc hít lấy một hơi.
"Bây giờ em không ăn món này được, để sau đi".
Thật đáng ghét, nghĩ cái gì đều bị anh ấy đoán được, Cố Tông Kỳ dẫn tôi đến một quán cháo, gọi một bát cháo bát bảo cho tôi. Tôi vốn dĩ không thích ăn mấy thứ mềm mềm này, nhưng lúc bị bệnh ăn cái gì cũng chẳng ngon, nên đành đút từng thìa vào miệng vậy. Cố Tông Kỳ thật tốt quá đi, trước mặt một bệnh nhân như tôi mà lại ăn cơm thịt bò một cách ngon lành thế kia.
Tôi ăn nhưng không để tâm, để cái thìa lưng chừng. Tôi nghĩ, thế gian này sao mà đểu thế, thay đổi nhanh đến mức làm người ta không chịu được. Mấy ngày trước tôi coi Cố Tông Kỳ là món ăn đông lạnh trong siêu thị chuẩn bị cho vào cất giữ trong ngăn đông lạnh, bây giờ anh lại ngồi trước mặt tôi và hai chúng tôi lại mặn nồng hơn cả sô cô la.
Cơ thể anh như đan thành một tấm lưới nhẹ nhàng vây kín lấy trái tim.
Tôi ngậm cái thìa trong miệng, ngẩn ra một lúc, thấy có người đứng ngoài cửa đang nhìn tôi, tôi nhanh chóng bỏ nó xuống.
Vội vã đưa tay lên, vẫy vẫy tay: "Tình cờ quá, Đồng Nhược Thiên".
Gần như trong lúc tôi sắp quên mất, anh lại xuất hiện trước mắt tôi, tôi bỗng nhớ ra đây là lần đầu tiên Đồng Nhược Thiên và Cố Tông Kỳ đối mặt nhau, tôi cảm thấy thích thú nhưng cũng lại thấy bối rối.
Anh cười với tôi: "Ừ, lâu rồi không gặp".
Cố Tông Kỳ cũng nhìn theo hướng tiếng nói vọng lại, ánh mắt rộng lượng. Hai người gật đầu cùng lúc, bình thản không chút ngượng ngùng. Chúng tôi cũng không nói gì nữa, dưới ánh đèn sáng trắng anh đứng cách xa năm mét nhưng vẫn toát lên phong thái bình thản vốn có.
Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa xác định được cảm giác lần đầu tiên của tôi với Đồng Nhược Thiên, có lẽ là sự kiêu ngạo của anh đã làm tổn thương tôi, nhưng tôi lại không thể ghét bỏ anh ta.
Nếu như sự kiêu ngạo như thế có thể trở thành tính cách cần người khác kỳ vọng, thì sự yêu mến và tình yêu sẽ trở nên không thuần khiết nữa.
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong đầu tôi, những chuyện đã qua không thể ép nó xuất hiện lại nữa.
Anh ta đến lấy đồ ăn, trả tiền xong đi về, tôi thấy thế vội đứng dậy, nói với Cố Tông Kỳ: "Em có chuyện cần nói với anh ta. Anh đợi chút nhé".
Anh vẫn nở nụ cười, đôi mắt chan chứa tình cảm, gật đầu.
Buổi tối mùa đông, trời tối đen, đâu đâu cũng thấy lạnh lẽo. Ánh đèn trên con phố ẩm thực mang lại cảm giác trời đã rất khuya. Ánh đền làm nổi bóng dáng Đồng Nhược Thiên, khiến hình ảnh của anh càng thêm gầy guộc lạnh lùng.
Phải một hồi lâu tôi vẫn chưa nhìn kỹ nguời lạ mặt quen thuộc ấy. Đã từng có, vòng tay ấm áp, nụ hôn ngọt ngào và cả ký ức không rõ là ngọt ngào hay đau khổ, tất cả đều là sợi dây ràng buộc tôi.
Tôi chợt nhớ lại, trong những cuộc chiến tranh lạnh vô thời hạn, hai chúng tôi đều không ngừng lấy sự kiêu ngạo của mình để làm tổn thuơng đối phương, anh dùng sách vở để lạnh nhạt với tôi, tôi lại dùng những nguời con trai khác để khiêu khích anh.
Thời gian dài như thế, mới nhận ra rằng những lời nói dối lúc bé là thiếu hiểu biết, cho rằng thích sao làm vậy và sự ồn ào mới là cách để yêu một người.
Thế nên chúng tôi chia tay cũng có thể không phải là không yêu nữa, mà bởi chúng tôi đã không còn sức mạnh để tiếp tục yêu nữa.
Anh đứng trước mặt tôi, cười với tôi: "Anh biết là em sẽ có điều muốn nói với anh".
Tôi cũng cười với anh: "Hình như đã rất lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện với nhau một cách bình tĩnh, vậy bây giờ em bắt đầu trước nhé."
Tôi nghĩ một hồi, ánh mắt kiên định nhìn anh: "Xin lỗi anh, Đồng Nhược Thiên, em nghĩ, cho đến tận bây giờ em mới có thể nói chuyện với anh mà không đem bất kỳ một người nào ra để lừa dối tình cảm cả, trước đây nói thế nào nhỉ, em không làm được".
"Bây giờ là vì người đó?".
Tôi gật đầu: "Ừ".
Anh khẽ cười: "Thế nên?".

