Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1202
- Tình trạng: Hoàn thành
Mặc dù mục đích của nó, chắc chắn là gặp Cố Tông Kỳ.

Không phải là tôi quen nghĩ người khác luôn lợi dụng và có ý đồ như thế, nhưng thực tế là con người ta làm việc gì cũng đều phải có mục đích và động cơ.

Tôi vẫn cho rằng si tình là một việc rất có sức hút. Nhưng cô em bé nhỏ của tôi lại là người vô vị, nó có quá nhiều thời gian và sức lực để say mê công trình này. Lúc đó tôi đang nằm trên giường xem phim hoạt hình, bộ phim tình cảm Hắc quản gia, đang đến đoạn hài hước, chuyện chòng ghẹo hay không chòng ghẹo con ác ma bị nuôi trong chuồng.

Đang lúc cười ầm ĩ thì có người đi vào, tôi đoán đó là y tá gì đó, nên cũng không ngẩng đầu lên, đến khi bên cạnh có thanh âm khô khốc: "Chị đang làm gì vậy? Phim hoạt hình? Thật là trẻ con!"

Nhưng mắt nó thì vẫn nhìn vào anh chàng đẹp trai đó, tôi "hi hi" hỏi: "Em đến làm gì?"

"Thăm chị mà, chẳng phải nói chị bị bệnh sao?"

Tôi lắc tay cười cười: "Chị rất khỏe, cảm ơn em đã đến thăm."

Nó mở cửa sổ ra, hơi ấm trong phòng nhanh chóng bị gió thổi bay, nó đứng trước nắng, ánh nắng mờ nhạt vương trên chăn tôi, tôi ngẩng đầu lên nhìn nó, bỗng cảm thấy, hóa ra cô gái bé nhỏ này đã trưởng thành rồi.

Nhưng tôi chợt nhận ra, hóa ra tôi là một cô chị như thế này.

Nó mở lời trước: "Dụ Tịch, thật ra em rất ngưỡng mộ chị."

"Thế à?"

"Bố mẹ từ trước giờ đều không quản lý chị, hơn nữa, chị lại luôn vui vẻ, chị có Tần Chi Văn, có Cố Tông Kỳ, chị nói xem chị còn có cái gì không có nữa không?"

Tôi nhìn nó nói, tôi phát hiện ra cô em gái tôi, đúng là rất ngốc rất ngây thơ.

"Có lúc em nghĩ, chị dựa vào cái gì mà được nhiều như thế, sao bây giờ em phải ở nhà bị mọi người quản, em chẳng được đi đâu cả, nói chuyện với người khác đều bị mẹ tra hỏi một hồi, chị nói đi em sống có tự do không?"

"Em còn nhỏ nên mẹ không yên tâm về em."

"Lúc đó chị cũng bằng em, tại sao chị lại được một mình đi Đức?"

Tôi suy nghĩ, trả lời rất thành thật: "Bố mẹ rất thương em, còn chị, bố mẹ không quản gì đâu, nên chị đi càng xa càng tốt."

Trong cái bóng ánh sáng hắt lại, tôi thấy Dụ Lộ mím chặt môi, nhìn tôi chằm chằm: "Nhưng, em cần bố mẹ thương nhiều như thế để làm gì, bố mẹ có biết là, em cảm thấy rất phiền không, miệng thì nói tất cả vì em, nghĩ cho em, tại sao lại hạn chế em, sao lại phải quản chặt em như thế?"

"Thế em muốn trở thành chị như thế này à?" Tôi chống tay ngồi dậy, hỏi một cách bình tĩnh.

Nó trả lời không lưỡng lự: "Vâng!"

Tôi cười cười, chẳng có gì để nói nữa, có lẽ là nói gì cũng vô nghĩa hết, hai chị em tôi thích cuộc sống của nhau, mà lại không biết rằng đằng sau nó là những chuyện khó nói, tôi chỉ nói rất nhẹ nhàng: "Nhưng em không thể thành chị, chị cũng không thể trở thành em, nghĩ nhiều nữa cũng chẳng thay đổi được gì."

Tôi nghĩ một lúc rồi lại cảnh cáo nó: "Mà em được ở trong sung sướng mà không biết mình đang sung sướng đấy."

Lúc này, có người đứng ngoài gõ cửa, tôi ngẩng đầu nhìn hóa ra là Cố Tông Kỳ. Anh nhìn thấy Dụ Lộ chợt sững người một lúc, đến bên cửa sổ, tiện tay đóng cửa sổ lại, mỉm cười: "Hôm nay nhiệt độ thấp, rất lạnh, không được để bị cảm."

Lúc đó tôi thấy ánh mắt Dụ Lộ có hơi ngây ra.

Anh bước đến bên giường tôi, nhanh chóng áp trán anh vào trán tôi, nói: "Vừa rồi có hơi nóng nhưng nhiệt độ trong phòng cao quá, cẩn thận không bị nhiễm trùng vết mổ."

Tôi tự sờ mặt mình, anh tình cảm thế này, hình như là nhiệt độ lại cao hơn rồi, tôi hỏi nhỏ: "Sao anh đến được vậy?"

"Tiện đường thì vào một lúc thôi."

Anh cười tươi với Dụ Lộ: "Chị em không sao, chỉ là phẫu thuật nhỏ cắt ruột thừa, nhanh khỏe lại thôi, em đừng lo, em thấy đấy chị ấy vẫn khỏe mà, còn có tâm trí xem phim hoạt hình nữa, lớn thế này rồi."

Tôi chối: "Hôm qua anh chẳng phải cũng đến xem Gundam Seed[1> sao, lại còn bảo em trẻ con!"

[1> Gundam Seed – bộ phim nổi tiếng của Nhật xoay quanh nhân vật Kira Yamato và cuộc chiến giữa hai giống người: Người tự nhiên (Natural) và người chuyển gen (Coodinator)

"Em mới không lo cho chị ấy!", Dụ Lộ mím chặt môi, ngoảnh đầu sang một bên nói: "Em đi đây."

"Để anh tiễn em nhé?".

Mắt nó nheo lại, nở nụ cười hơi gượng: "Không cần đâu, anh rể, anh ở lại với chị em đi."

Điều hòa trong phòng, khẽ làm rung cánh quạt, thổi nhẹ chiếc chuông gió, tiếng chuông leng keng vào cửa kính, khiến lòng tôi chợt cũng thấy rối bời.

"Cố Tông Kỳ, có phải em được quá nhiều thứ?"

Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn, tính mạng phút chốc cũng thành sa mạc.

Vì hạnh phúc quá, nên càng thấy sợ nỗi đau khổ.

Anh nói: "Không đâu, cái gì là của em, thì sẽ mãi là của em, không phải thì níu giữ mãi cũng không được."

"Thế anh thì sao?"

Tôi thấy ngón tay anh khẽ co lại, sau đó lại nắm chặt lòng bàn tay lại, mỗi lần anh ngập ngừng muốn nói, đều có hành động này, đôi mắt đen của anh lại nhìn tôi, đưa tay vân vê tóc tôi, bình tĩnh hỏi lại tôi: "Em thấy sao?"

Prev 1 ... 64 65 66 67 68 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000419
XtGem Forum catalog