XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1209
- Tình trạng: Hoàn thành
"Thế nên bây giờ em có thể vô tư mà coi anh là một... người bạn cũ, hoặc là như bây giờ, có lẽ là sắp tới, nhưng em cũng không biết được, có lẽ em sẽ chỉ nghĩ đến anh lúc đón tết, có lẽ... Em cũng không biết nữa".

Anh nhìn tôi, hình như là rất lâu trước đây đã từng nhìn tôi như thế, lúc anh nhìn một ai đó thường uể oải không để tâm, nhưng lần này lại rất chú tâm, một lúc sau anh bật cười: "Dụ Tịch, em còn nhớ những câu nói trước đây anh nói với em, hình như là lúc chúng ta mới yêu nhau, lần đầu tiên chúng ta cãi nhau vì một chuyện cỏn con, chẳng ai chịu nhường ai, sau đó không biết là ai đã xuống nước trước. Anh đã nói với em, Dụ Tịch, chúng ta như thế này không được, anh không biết thương người khác, nhưng em thích hợp với một nguời con trai biết bao dung hơn, thậm chí là chiều chuộng em, xem ra là anh đã nói đúng nhỉ?".

"Có thể là em không cần địa vị hay tiền bạc, nhưng tình yêu em cần phải nhiều hơn bất kỳ ai, anh không làm được điều đó, nên chỉ còn cách buông tay".

Bên đường có chiếc xe đi ngang qua, khoảng ánh sáng lớn tràn lên người anh. Tôi bỗng nhớ ra chúng tôi quen nhau đã bảy năm rồi, trong suốt khoảng thời gian yêu nhau lâu như thế, tôi đều không có cảm giác tốt về anh như bây giờ.

Vì lúc này đây, cuối cùng chúng tôi cũng không có cái kiêu ngạo của bản thân, tất cả quá khứ đều được bày ra dưới ánh sáng một cách minh bạch.

"Anh ta có phải là rất yêu em?".

"... Hình như là như thế".

Anh khẽ cười: "Chắc chắn là nhiều hơn anh rồi, anh ta tốt với em không?".

"Ừ, tất nhiên là tốt hơn anh rồi".

"Khoan dung hơn anh chứ?".

Tôi cũng cười: "Ừ, chắc chắn là hơn anh rồi, đây là anh tự so sánh với Cố Tông Kỳ nhé, em không so sánh gì đâu đấy".

"Còn một câu hỏi cuối, Dụ Tịch, em đã từng yêu anh phải không?".

Giây phút bất chợt đó, tim tôi như bị bóp mạnh một cái, tôi ngạc nhiên nhìn người con trai ngồi trước tôi suốt thời cấp ba, khuôn mặt đẹp và hàng mi dài vẫn chẳng thay đổi gì, lúc đó đây chính là khuôn mặt mà tôi ngắm mãi cũng không thấy chán. Khiến tôi có cảm giác muốn được cùng anh trọn đời không rời xa, nếu như có một phút rời xa thì bầu trời sẽ sụp đổ.

Giọng tôi trầm xuống, cả giọng nói cũng không kiểm soát được, tôi nhìn thấy trong mắt anh nụ cười của tôi, một tôi mạnh mẽ và cả một thời tôi đã từng yêu anh, tôi nói: "Đã từng yêu anh, rất yêu, rất yêu".

"Anh cũng vậy".

"Ừ".

Hai người đối diện nhau, và trong phút chốc, mọi thứ trở nên rõ ràng.

"Thế thì, tạm biệt nhé".

"Ừ, tạm biệt".

Đồng Nhược Thiên đã đi rất xa rồi, chắc anh biết, tôi vẫn đứng dõi theo sau bóng anh với nụ cười trên môi, nhưng anh không hề quay đầu lại.

Đang suy nghĩ, tôi bị đập nhẹ một cái vào vai, tôi ngẩng đầu nhìn, đối diện với ánh mắt của Cố Tông Kỳ, tôi nhoẻn miệng: "Không sao đâu, chỉ là nói với anh ấy một vài...".

Muốn nói tiếp nhưng bị anh cắt ngang: "Anh biết, nên... mới để em đi chứ".

Anh vỗ nhẹ vào khuôn mặt tôi đang bị gó thổi lạnh ngắt: "Ở ngoài lâu như thế, lạnh không hả?".

Tôi bỗng nảy ra ý xấu: "Cố Tông Kỳ, em mời anh ăn kem tây nhé?".

Anh hơi lặng người một lúc, biểu cảm vẫn như lúc bình thường, tay tôi luồn qua eo vào áo anh, chạm được vào lưng anh, da anh thật ấm áp, lại rất mịn màng.

Nhưng anh vội co người lại, "Á" lên một tiếng, lông mày nhíu lại, nhưng không phản kháng gì cả, tôi cười đắc ý: "Thế nào, vẫn là lớp tuyết dày của kem Wall's đấy, thích không?".

"Là lớp băng đấy, cái cô bé này, nghịch ngợm quá".

"Ấm quá". Tay tôi vẫn áp vào lưng anh, không muốn bỏ ra.

Anh lại ngán ngẩm cười tôi: "Đi thôi, về ký túc tắm nước ấm, em đã đông cứng thế này rồi à".

Bây giờ, cuối cùng tôi cũng biết thế nào là lợi thế tuyệt vời của diện mạo, con người sinh ra đã không công bằng, diện mạo là khoản đầu tiên.

Cô quản lý ký túc tôi là một bao hắc tử mặt sắt vô tư, tôi ở đây đã hơn năm năm rồi, cũng chưa nhìn thấy cô ấy cho loại động vật đực nào vào trong ký túc nữ ngoài hai đối tượng là ông và bố.

Nhưng vừa rồi lúc Cố Tông Kỳ đợi tôi ngoài cổng, cô lại mỉm cười nói: "Trời lạnh thế này, sao lại để đứng ngoài gió lạnh đợi chứ, lên đi lên đi".

Tôi giật mình vội kéo Cố Tông Kỳ chạy lên trên.

Khó thấy có một ai đó cũng ở trong ký túc, thấy Cố Tông Kỳ nên đã hơi giật mình, cười rất tươi với tôi: "Ái chà, Dụ Tịch, bạn giấu bạn trai lâu như thế, cuối cùng cũng chịu đưa anh ấy ra ánh nắng rồi hả?".

Tôi "hi hi" cười gượng, không nói gì, Cố Tông Kỳ ngồi vào chỗ của tôi, tự nhiên lật mấy quyển sách đang để lộn xộn trên bàn, máy tính mở một bên vẫn tải phim hoạt hình.

Dòng nước nóng dội qua người, tôi như thấy hạnh phúc như được sống lại sau cơn hoạn nạn.

Nhưng chỉ một lúc, tôi lại không thấy hạnh phúc nữa, tôi nhớ ra trong đống sách dày cộp đó có quyển Thiên đường đã mất của John Milton, Rừng Nauy của Haruki Murakami, rồi quyển Chùa vàng của Mishima Yukio.

Đều là những tiểu thuyết đen khoác bên ngoài lớp áo văn học nghệ thuật.

Prev 1 ... 62 63 64 65 66 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000400