XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1176
- Tình trạng: Hoàn thành
Ánh sáng trắng tràn ngập căn phòng, khoảnh khắc đó, tôi dường như nhìn thấy những tia sáng xen kẽ nhau, bờ vai gầy gò của Tần Chi Văn, đôi lông mày có vẻ lành lạnh một cách cố tình, cười và nói với tôi: "Tịch Tịch, em đến rồi à?".

Vâng, em đến rồi, bỏ lỡ lâu thư thế, trốn chạy lâu như thế, cuối cùng em cũng đứng ở đây rồi.

Căn phòng rất yên tĩnh, tất cả mọi cánh cửa đều được mở ra, gió lạnh làm lật mấy tờ giấy trên bàn trà, tường sơn màu trắng, ghế sofa cũng là màu trắng, tôi như đang ở trên thiên đường màu trắng vậy.

Nhưng lại không có sự cứu giúp của thiên sứ, chỉ là một khoảng không cô tịch.

Tôi e hèm một tiếng thăm dò: "Anh hai, anh hai, anh có ở đây không?".

Không ai trả lời.

Tờ giấy trắng trên bàn trà, bị lật xuống sàn nhà, tôi bước đến nhặt nó lên, nhìn một cái, không thể nói gì thêm được.

"Anh hai, em còn chưa gọi anh được hai tiếng anh trai, nhưng có lẽ đã không còn cơ hội nữa rồi, bây giờ em chẳng còn cách nào để tự mình gửi thư cho anh nữa, đâu là bức thư em giấu Tịch Tịch kể lại cho bố nuôi của cô ấy, có lẽ anh nhận được bức thư này sẽ muộn hơn một chút, đây là bức thư đầu tiên và cũng là bức thư cuối cùng em có thể viết cho anh được.

Chúng ta quen nhau rất lâu rồi, trước đây rất lâu em đã biết sự tồn tại của chúng ta, nhưng em hận gia đình đó, từ lần đầu tiên anh xuất hiện trước mắt em, mối quan hệ giữa chúng ta càng giống như tình bạn, nhưng lần này em nhờ anh là đứng trên cương vị của một người thân nên anh hãy nhẫn nại nghe em tâm sự những lời trăn trối và lời khẩn cầu cuối cùng này nhé.

Em không phải là một người đàn ông có trách nhiệm, ít nhất là trong những ngày tháng sau này, em đã để Tịch Tịch cô độc một mình trên cõi đời này, không phải là em không đau lòng, thế nhưng giờ đây em đã đánh mất đi cái sức mạnh có thể cho cô ấy tương lai, nhưng em và hai người quen nhau muộn quá, khiến tất cả mọi thứ đều mất đi cơ hội tốt.

Từ khi em nằm trong viện, em vẫn giấu Tịch Tịch, đến tận lúc cuối cùng không thể giấu được, nên sau khi bị lộ chuyện này, cô ấy xuất hiện trước mặt em, điều này khiến em không thoải mái và vui vẻ chút nào, đó là sự đau đớn và cô đơn vô tận. Lúc em tỉnh lại, đã cách với lúc em ngất lịm đi cũng gần mười tiếng đồng hồ, bác sĩ nói theo lý thuyết thì sẽ không thể có hiện tượng này, nhưng có lẽ em là một trường hợp đặc biệt. Em mở mắt ra, người đầu tiên mà em nhìn thấy chính là Tịch Tịch, cô ấy không khóc, chỉ nhìn em bằng ánh mắt bình tĩnh, nhưng chẳng nói một lời nào cả. Em biết em giấu cô ấy trước, nên em đành nở một nụ cười khoan dung với cô, hy vọng cô ấy sẽ không trách em chuyện đó. Thế nhưng em thấy em cười như thế nhất định sẽ xấu hơn cả khóc, bởi vì em dường như đã mất đi khả năng biểu thị trên khuôn mặt rồi.

Thế nhưng Tịch Tịch, sau khi cô ấy nhìn thấy em bất lực thì cuối cùng cũng òa khóc nức nở, cô ấy nắm lấy thành giường và cứ thế khóc mãi. Cô ấy đang nói gì em cũng không nghe rõ, chỉ cảm thấy cô ấy đang khóc, và em không có cách nào ngăn cô ấy lại được, đành để cô khóc như vậy, cuối cùng bác sĩ đã đỡ cô dậy, bởi cô ấy đang rất hoảng loạn. Chỉ đơn giản, em không thể để cô ấy mang theo nỗi nhớ về em suốt cả cuộc đời, nên em tàn nhẫn nhìn cô ấy đau khổ một lần, sau đó những nỗi nhớ về em sẽ bị quên hết, em biết điều này là không thể, nhưng em vẫn muốn làm như thế, đấy cũng là việc mà em có thể làm được.

Anh hai, tính cách của em có phải sẽ làm hại cô ấy hay không, chính em cũng biết điều đó.

Sau đó cô ấy tỉnh lại, chạy đến bên em chờ đợi, cô ấy mạnh mẽ và bình thản nhìn em. Cô ấy như thế làm em không biết phải làm gì, em không biết phải giải thích với cô ấy như thế nào về bệnh tình của em, lớn như thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên em không biết nên nói gì với cô ấy, cô ấy chỉ hỏi em có muốn ăn gì không, gọi em là "Con Muỗi", rồi kể với em là cô ấy vừa đọc một quyển sách hay tuyệt vời, tên là Hẹn đẹp như mơ.

Cô ấy vẫn hay khóc như thế, lúc nói đến quyển sách, thì lại khóc như cười vậy, cô ấy nói sao trên đời lại có một câu chuyện hoang đường như vậy chứ. Nguyễn Chính Đông rời xa, Vưu Giai Kỳ lại quay lại với thế giới của mình. Em lại cười, mà trong lòng đang nhỏ lệ, vì thực tế là em cũng sẽ phải rời xa cô ấy, nhưng Tịch Tịch, em hiểu cô ấy, cô ấy chẳng thể quay lại được, cô ấy đã đi quá xa rồi. Ở đây xa quá, ở đây người mất phương hướng như cô ấy sẽ chẳng thể về được là em lại sắp phải ra đi, nên em không có cách nào tha thứ cho mình là chính em đã đẩy cô ấy đến đây.

Không phải, hoặc là có một người con trai khác nữa, anh ta tên là Cố Tông Kỳ.

Anh ta đối xử rất tốt với cô ấy, sự quan tâm đó rất ân cần, mỗi lần Tịch Tịch nằm ngủ thiếp bên giường em, mà em vì đau quá nên rất tỉnh táo, lúc đó anh ta sẽ bế cô ấy về phòng nghỉ của bác sĩ để ngủ. Sau này, khi Tịch Tịch khóc ngất đi, em nhìn rõ người con trai ấy, ánh mắ anh ta cũng có sự tuyệt vọng và đau khổ giống như em.

Lúc đó, nhất định là anh ta rất chân thành.

Nhưng, em quả thực là không muốn, không muốn nhường Tịch Tịch cho anh ta một chút nào.

Prev 1 ... 77 78 79 80 81 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000418