Nhiệm Chi Ninh cũng ngay lập tức đứng lên: "Để tôi đi xem xem."
Không khí bàn ăn cũng dần dần bị một chút ảnh hưởng, tôi ngồi ăn mà người một nơi, dạ một nẻo, đợi một lúc lâu chẳng thấy họ quay lại, tôi bèn đi ra ngoài tìm. Cái nhìn đầu tiên tôi thấy không phải là Tần Chi Văn hay anh hai mà là rất nhiều giấy vệ sinh rơi rớt trên bệ cửa. Dính những vết máu...
Còn một đống giấy dính đầy máu vứt đầy trong thùng rác.
Tôi đần người ra một lúc, nhìn Tần Chi Văn một cách ngốc nghếch, dường như cậu ấy bị tôi làm cho giật mình, một lúc sau mới mỉm cười mệt mỏi nhìn tôi: "Chắc tại tớ uống nhiều quá!"
"Đi viện đi." Dường như có cánh tay nào đó đang bóp nghẹn cổ tôi, khiến cho hô hấp bị tắc nghẽn lại: "Muỗi, đi viện nhanh, anh hai, đưa cậu ấy đi viện đi."
Tôi nhìn một lúc, tất cả đều là màu đỏ thẫm, nhìn trạng thái này là thổ huyết chứ không phải...
Nhiệm Chi Ninh nhìn tôi một cái, đỡ Tần Chi Văn dậy nói: "Đi thôi, em bị đến mức thế này rồi, nôn thêm hai lần nữa thì em sẽ mất mạng luôn đấy, đừng cố chấp nữa, Tịch Tịch, em ở đây hay là đi đến viện Đông Hoa với bọn anh?"
"Đi, đi viện thôi, để em gọi điện cho bố nuôi e, ."
Trong ấn tượng của tôi, Tần Chi Văn sức khỏe lúc nào cũng rất tốt, hình như cậu ấy chưa bao giờ bị ốm cả, chỉ là tôi bị những vệt máu ấy làm cho hoảng sợ tý thôi, qua một lúc tôi đã bình tĩnh lại. Dựa vào kinh nghiệm từ trước đến giờ, trong lòng tôi nghĩ là có khả năng cậu ấy bị...loét dạ dày, thổ huyết là một trong những triệu chứng của bệnh này, chữa trị xong, rất nhanh chóng khỏe lại.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, các bác sĩ phòng cấp cứu quả nhiên cũng chẳng suy nghĩ nhiều, kết quả bước đầu là hệ tiêu hóa bị viêm loét, cho đi kiểm tra, sau đó giữ lại bệnh viện theo dõi, một ngày căng thẳng cũng qua đi.
Nhìn chai truyền nước phía đầu giường, những giọt nước chảy xuống chầm chậm, tôi không kiềm chế được nói với Tần Chi Văn: "Con muỗi bệnh kia, tớ đợi suốt mười hai năm, cuối cùng thì cũng nhìn thấy ngày cậu bị đáng thương như thế này."
Cậu ấy dùng sức bĩu mồm lên nói: "Đúng rồi, tớ sống sở chết dở, xấu xí thế này cũng bị cậu nhìn thấy hết rồi, cậu bảo tớ phải làm thế nào đây?"
Cậu ấy nhẹ nhàng khép mắt lại, nói nhỏ nhỏ: "Tịch Tịch à, tớ muốn ngủ một lúc, cũng muộn rồi, cậu về ký túc xá trước đi."
Tôi gật gật một tiếng: "Ờ, thế tớ về nhé, mai tớ đến thăm cậu."
Dưới ánh đèn trắng mờ, khuôn mặt cậu ấy có chút gì đó nhợt nhạt, yêu yếu, đôi mắt cố khép lại, lông mi hơi rung rung, giống như Cát Niên bướm đang bị thương, nhìn thấy vậy tôi cảm thấy khó chịu vô cùng, nên vội vàng cáo từ đi về.
Nhiệm Chi Ninh đưa tôi về ký túc xá, trên đường về chúng tôi nói chuyện rất ít, anh ấy hỏi gì tôi trả lời nấy, đối với anh ấy, tôi líc nào cũng có một chút ngại ngùng, đứng dưới tầng dưới ký túc xá lúc chào tạm biệt, anh ấy đột nhiên hỏi tôi: "Tịch Tịch em có bạn trai chưa?"
Tôi dừng lại một lúc rồi vội vã phủ định: "Chưa, vẫn chưa ạ."
Anh ấy mỉm cười, đôi mắt tròn ướt ấy lại biến thành một cái gì đấy như đang muốn bay lên, bóng đêm tối mù mờ không nhìn rõ cảnh vật, anh ấy thuận tay xoa xoa đầu tôi rồi nói: "Ngủ sớm em nhé, đừng nghĩ ngợi nhiều."
Lòng bàn tay anh ấy có chút lành lạnh, tôi lờ mờ đáp lại một tiếng "Vâng", rồi mở khóa bước lên phòng.
Ngày hôm sau, tôi gọi điện cho Tần Chi Văn, không có ai nhấc máy, tôi nhắn tin cho cậu ấy nói là tôi sẽ đến bệnh viện Đồng Hoa thăm cậu ấy, nhưng rất lâu sau mới nhận được tin nhắn trả lời: "Tịch Tịch, lúc nãy tớ vừa đi làm thủ tục xuất viện, không cần đến thăm đâu, tớ không sao rồi, bây giờ phải đi ra ngoài một chút đây."
Tôi liền nổi giận đáp: "Cậu có muốn sống không đấy hả, quay về giường nằm ngay cho tớ."
"Hi hi, không sao không sao, Tịch Tịch cậu thật là tào lao, cằn nhằn như bà cụ tám mươi tuổi ý, tớ đi cùng anh hai nữa mà."
Nghe đến hình dáng anh Nhiệm Chi Ninh thông minh, chu đáo, Tần Chi Văn được anh ấy chăm sóc thì tôi cũng yên tâm: "Vậy cậu phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé, tớ lên lớp học môn dịch chết tiệt đây."
Những ngày trôi qua của một cô gái thật giống như một nghìn trang sách mà nội dung giống hệt nhau, mỗi ngày trôi qua một cách nhàm chán, ngày nào cũng giống ngày nào, ăn rồi đi học...
Những trò cười đang được giấu kín dưới bóng tối, những bi kịch cuộc đời, sẽ nhân lúc này mà xuất hiện, trêu chọc giễu cợt con người.
Lúc ấy tôi đang xem một bộ phim hoạt hình cực kỳ buồn cười, thì vô tình có một cuộc điện thoại ở nhà gọi đến, nội dung khiến tôi vô cùng sợ hãi, thậm chí còn có cảm giác đau đớn tột cùng, bà ngoại tôi bị ung thư ruột di căn, sẽ không sống được bao lâu nữa.
Là một ngày tháng Sáu, buổi trưa ánh nắng mặt trời chiếu chói chang khiến tôi bị một trận say nắng, tôi nhớ đến bà ngoại với ánh mắt trìu mến, nà nheo mắt lại rồi gọi tôi Tiểu Tịch, mùa hè bà nấu chè đậu xanh ngon ngọt cho tôi, bà ngồi trong vườn nhìn tôi và Tần Chi Văn đùa nghịch, rồi có một đống khăn giấy rơi xuống ao nước, màu đỏ thẫm, trùng trùng điệp điệp trước mắt tôi khiến tôi chóng mặt vô cùng.
Không khí bàn ăn cũng dần dần bị một chút ảnh hưởng, tôi ngồi ăn mà người một nơi, dạ một nẻo, đợi một lúc lâu chẳng thấy họ quay lại, tôi bèn đi ra ngoài tìm. Cái nhìn đầu tiên tôi thấy không phải là Tần Chi Văn hay anh hai mà là rất nhiều giấy vệ sinh rơi rớt trên bệ cửa. Dính những vết máu...
Còn một đống giấy dính đầy máu vứt đầy trong thùng rác.
Tôi đần người ra một lúc, nhìn Tần Chi Văn một cách ngốc nghếch, dường như cậu ấy bị tôi làm cho giật mình, một lúc sau mới mỉm cười mệt mỏi nhìn tôi: "Chắc tại tớ uống nhiều quá!"
"Đi viện đi." Dường như có cánh tay nào đó đang bóp nghẹn cổ tôi, khiến cho hô hấp bị tắc nghẽn lại: "Muỗi, đi viện nhanh, anh hai, đưa cậu ấy đi viện đi."
Tôi nhìn một lúc, tất cả đều là màu đỏ thẫm, nhìn trạng thái này là thổ huyết chứ không phải...
Nhiệm Chi Ninh nhìn tôi một cái, đỡ Tần Chi Văn dậy nói: "Đi thôi, em bị đến mức thế này rồi, nôn thêm hai lần nữa thì em sẽ mất mạng luôn đấy, đừng cố chấp nữa, Tịch Tịch, em ở đây hay là đi đến viện Đông Hoa với bọn anh?"
"Đi, đi viện thôi, để em gọi điện cho bố nuôi e, ."
Trong ấn tượng của tôi, Tần Chi Văn sức khỏe lúc nào cũng rất tốt, hình như cậu ấy chưa bao giờ bị ốm cả, chỉ là tôi bị những vệt máu ấy làm cho hoảng sợ tý thôi, qua một lúc tôi đã bình tĩnh lại. Dựa vào kinh nghiệm từ trước đến giờ, trong lòng tôi nghĩ là có khả năng cậu ấy bị...loét dạ dày, thổ huyết là một trong những triệu chứng của bệnh này, chữa trị xong, rất nhanh chóng khỏe lại.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, các bác sĩ phòng cấp cứu quả nhiên cũng chẳng suy nghĩ nhiều, kết quả bước đầu là hệ tiêu hóa bị viêm loét, cho đi kiểm tra, sau đó giữ lại bệnh viện theo dõi, một ngày căng thẳng cũng qua đi.
Nhìn chai truyền nước phía đầu giường, những giọt nước chảy xuống chầm chậm, tôi không kiềm chế được nói với Tần Chi Văn: "Con muỗi bệnh kia, tớ đợi suốt mười hai năm, cuối cùng thì cũng nhìn thấy ngày cậu bị đáng thương như thế này."
Cậu ấy dùng sức bĩu mồm lên nói: "Đúng rồi, tớ sống sở chết dở, xấu xí thế này cũng bị cậu nhìn thấy hết rồi, cậu bảo tớ phải làm thế nào đây?"
Cậu ấy nhẹ nhàng khép mắt lại, nói nhỏ nhỏ: "Tịch Tịch à, tớ muốn ngủ một lúc, cũng muộn rồi, cậu về ký túc xá trước đi."
Tôi gật gật một tiếng: "Ờ, thế tớ về nhé, mai tớ đến thăm cậu."
Dưới ánh đèn trắng mờ, khuôn mặt cậu ấy có chút gì đó nhợt nhạt, yêu yếu, đôi mắt cố khép lại, lông mi hơi rung rung, giống như Cát Niên bướm đang bị thương, nhìn thấy vậy tôi cảm thấy khó chịu vô cùng, nên vội vàng cáo từ đi về.
Nhiệm Chi Ninh đưa tôi về ký túc xá, trên đường về chúng tôi nói chuyện rất ít, anh ấy hỏi gì tôi trả lời nấy, đối với anh ấy, tôi líc nào cũng có một chút ngại ngùng, đứng dưới tầng dưới ký túc xá lúc chào tạm biệt, anh ấy đột nhiên hỏi tôi: "Tịch Tịch em có bạn trai chưa?"
Tôi dừng lại một lúc rồi vội vã phủ định: "Chưa, vẫn chưa ạ."
Anh ấy mỉm cười, đôi mắt tròn ướt ấy lại biến thành một cái gì đấy như đang muốn bay lên, bóng đêm tối mù mờ không nhìn rõ cảnh vật, anh ấy thuận tay xoa xoa đầu tôi rồi nói: "Ngủ sớm em nhé, đừng nghĩ ngợi nhiều."
Lòng bàn tay anh ấy có chút lành lạnh, tôi lờ mờ đáp lại một tiếng "Vâng", rồi mở khóa bước lên phòng.
Ngày hôm sau, tôi gọi điện cho Tần Chi Văn, không có ai nhấc máy, tôi nhắn tin cho cậu ấy nói là tôi sẽ đến bệnh viện Đồng Hoa thăm cậu ấy, nhưng rất lâu sau mới nhận được tin nhắn trả lời: "Tịch Tịch, lúc nãy tớ vừa đi làm thủ tục xuất viện, không cần đến thăm đâu, tớ không sao rồi, bây giờ phải đi ra ngoài một chút đây."
Tôi liền nổi giận đáp: "Cậu có muốn sống không đấy hả, quay về giường nằm ngay cho tớ."
"Hi hi, không sao không sao, Tịch Tịch cậu thật là tào lao, cằn nhằn như bà cụ tám mươi tuổi ý, tớ đi cùng anh hai nữa mà."
Nghe đến hình dáng anh Nhiệm Chi Ninh thông minh, chu đáo, Tần Chi Văn được anh ấy chăm sóc thì tôi cũng yên tâm: "Vậy cậu phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé, tớ lên lớp học môn dịch chết tiệt đây."
Những ngày trôi qua của một cô gái thật giống như một nghìn trang sách mà nội dung giống hệt nhau, mỗi ngày trôi qua một cách nhàm chán, ngày nào cũng giống ngày nào, ăn rồi đi học...
Những trò cười đang được giấu kín dưới bóng tối, những bi kịch cuộc đời, sẽ nhân lúc này mà xuất hiện, trêu chọc giễu cợt con người.
Lúc ấy tôi đang xem một bộ phim hoạt hình cực kỳ buồn cười, thì vô tình có một cuộc điện thoại ở nhà gọi đến, nội dung khiến tôi vô cùng sợ hãi, thậm chí còn có cảm giác đau đớn tột cùng, bà ngoại tôi bị ung thư ruột di căn, sẽ không sống được bao lâu nữa.
Là một ngày tháng Sáu, buổi trưa ánh nắng mặt trời chiếu chói chang khiến tôi bị một trận say nắng, tôi nhớ đến bà ngoại với ánh mắt trìu mến, nà nheo mắt lại rồi gọi tôi Tiểu Tịch, mùa hè bà nấu chè đậu xanh ngon ngọt cho tôi, bà ngồi trong vườn nhìn tôi và Tần Chi Văn đùa nghịch, rồi có một đống khăn giấy rơi xuống ao nước, màu đỏ thẫm, trùng trùng điệp điệp trước mắt tôi khiến tôi chóng mặt vô cùng.

