Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1154
- Tình trạng: Hoàn thành
Cuối cùng thì cũng cười xong, tôi lau nước mắt, một tay bám vào cổ tay Cố Tông Kỳ, cố gắng đứng dậy, ánh nắng chiếu chói chang, trong mắt tôi là nụ cười thanh thoát của anh: "Dụ Tịch à, đây là lần đầu tiên anh thấy em cười vui đến như thế."

Tận đáy lòng tôi đã mềm nhũn, như bờ cát bị ánh nắng chói chang chiếu qua.

Rất lâu rồi tôi không thấy rung động, giống như cái đồng hồ cũ kỹ, "tích tắc" kêu lên một tiếng tận đáy lòng tôi.

Bỗng nhiên tôi đứng lên, vội vã bám lấy tay anh ấy, gần như trong khoảnh khắc ấy, ngón tay của tôi bị anh ấy nắm lấy: "Sao thế, em bị say nắng phải không?"

"Anh mới say nắng ấy, Cố Tông Kỳ, anh chưa thấy em cười bao giờ chắc, làm gì phải nói với em thế."

"Đương nhiên là cười rồi, nhưng đều không phải cười thực sự thoải mái thế này, Dụ Tịch, thực ra lúc em cười, đôi mắt tràn đầy niềm vui, nhìn rất đẹp."

"Anh vừa nghĩ, nếu như anh luôn được thấy em cười thế này thì anh sẽ cảm thấy đó là niềm hạnh phúc lớn nhất."

Mười hai năm nay, chưa ai nói với tôi như thế, ngay đến cả mối tình đầu của tôi- Đồng Nhược Nhiên cũng chỉ viết những lời hẹn ước mà mãi mãi không thành hiện thực

Có lẽ khi thực sự thích một người đơn giản sẽ chỉ hy vọng người ấy luôn hạnh phúc và vui vẻ.

Lúc ấy, trái tim tôi chỉ tràn ngập niềm vui, không có một chút gì là trách nhiệm nặng nề, tôi nghĩ là tôi đã thích anh ấy một chút.

Nhưng cái thái độ ấy, trong cái lúc vừa bị tổn thương xong thì thực sự là không có cách nào để tiến sâu hơn, trước mặt Cố Tông Kỳ, ngay cả là thích hơn nữa, rung động hơn nữa, thì tôi cũng không thể biểu lộ ra.

Tôi đã quen với việc bảo vệ bản thân, mọt giọt nước cũng không để lộ.

Sau đó, tôi mỉm cười, cổ tay tự nhiên quàng vào tay anh ấy, Cố Tông Kỳ cũng mỉm cười đáp: "Buổi tối chúng ta ra ngoài ăn được không?"

"Không được." Tôi ra vẻ kênh kiệu: "Lần nào anh mổ, anh cũng không đến đúng giờ, em không muốn đợi anh đâu, đói chết mất."

"Thế em đến văn phòng tìm anh?"

"Càng không muốn, em có ác cảm với khoa ngoại phẫu."

"Chiều này chỉ có một ca tiểu phẫu thôi, sẽ không mất nhiều thời gian đâu."

"Không được lừa người ta đâu đấy, đứa trẻ nào nói dối mũi sẽ dài ra đấy."

Anh chấm chấm vào mũi của tôi rồi cười đáp: "Sẽ không thế đâu, anh bảo đảm."

Buổi tối quả nhiên Cố Tông Kỳ không để tôi phải đợi, sau khi tan sở sớm, cùng đi ăn cơm, anh ấy vẫn như ngày trước, còn trong lòng tôi thì đã phát sinh một chút biến đổi, còn không biết từ bao giờ đã để lộ ra thái độ nhõng nhẽo của con gái.

Nghĩ kỹ Cố Tông Kỳ cũng không phải là người phiền phức, có lẽ lúc đầu thật sự tôi đã nghĩ về anh ấy hơi quá, khiến tự tôi có thái độ không tốt với anh ấy.

Ăn một bữa cơm vô cùng mãn nguyện, trong cảnh phố đêm, hai người cứ dạo bước mà không có đích đến.

Lúc trở về ký túc xá đã rất muộn rồi, đứng dưới ký túc xá, hai người đều có một chút quyến luyến không muốn rời, nói vài chuyện rồi mới tạm biệt.

Chỉ lúc tôi định đi lên tầng, tinh nghịch quay đầu lại thì bắt gặp anh ấy đang dựa vào bên tường nhìn tôi, đôi mắt xán lạn như biết nói chuyện, Tôi đột ngột dừng bước, ánh mắt anh ấy như nước cứ nhẹ nhàng chảy vào lòng tôi, giống như thấu suốt vào tim, tôi lại bước xuống, cười đáp: "Gì thế?"

Anh ấy nheo mắt lại, rồi cười đáp: "Không có gì, chỉ là anh muốn nhìn em lên phòng thôi."

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo của anh ấy, ánh mắt di chuyển, cười trả lời: "Em không muốn lên."

"Thế em muốn đi đâu?"

"Không muốn về ký túc xá ." Tôi cười lên: "Cố Tông Kỳ, em về cùng anh được không?"

Anh ấy thất thần một lúc, đôi mắt mở to ra, tôi khoái chí cười: "Lừa anh đấy, mời em đi em cũng không đi đâu, em lên đây, anh nhớ là về đến nhà thì nhắn tin cho em nhé."

Hai cánh tay nóng bừng lên tiến sát lại một cách thật kỳ lạ, bàn tay tôi nằm trong lòng bàn tay anh ấy thật ấm áp.

Sau đó, đôi mắt anh ấy đắm đuối, từ từ tiến gần mặt lại, trong khoảnh khắc ấy tôi lại hoàn toàn không trốn tránh, nụ hôn của anh ấy nhẹ nhàng lên môi tôi, giống như lá cây rơi xuống mặt ao những buổi chiều hè...

Nụ hôn của anh có vị ngọt của kẹo trái cây, sau này tôi mới biết, Cố Tống Kỳ rất thích loại kẹo trái cây sắc sỡ nhiều màu sắc, lúc rảnh rỗi sẽ ăn một hai cái, cho nên vì thế môi và răng đều có hương vị ngọt của trái cây.

Nụ hôn ấy, không khiến tôi ngây ngất, nhưng khiến tôi có cảm giác rất kỳ lạ, không khí ngòn ngọt, hương vị thơm như mật ong.

Ánh trăng chiếu sáng, khuôn mặt trắng trẻo của anh ấy lại phủ một lớp màu hồng nhạt, tôi cảm thấy mặt mình cũng nóng lên, hai người nhìn nhau, sau đó, ánh mắt của anh ấy vẫn nồng nàn ấm áp yêu thương, tôi bắt đầu thấy hơi ngại, không nói ra được một lời nói nào tình cảm cả, chỉ nói thật nhỏ: "Em đi đây, không trở về nữa."

Anh ấy không nói gì cả, chỉ cười và gật gật đầu, không khí vẫn cứ yên lặng, tôi lên trên tầng, mới phát hiện ra anh ấy mới bắt đầu về.

Những ngày tháng Tám, trời khô và nóng, trường học đã nghỉ hè từ sớm rồi, tôi vẫn cứ sống ở ký túc xá, rảnh rỗi tôi lại đến văn phòng giúp đỡ ông chủ, tiện thể được ngồi điều hòa mát mẻ, những câu chuyện cười của tiểu sư đệ phát huy tác dụng rõ ràng, cho nên tôi mới bắt đầu có chủ ý nghĩ đến cái điều hòa nhà Cố Tông Kỳ .

Prev 1 ... 90 91 92 93 94 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000416
Old school Easter eggs.