Lần đầu tiên là sau khi ăn cơm xong, tôi giả vờ say nắng, dưới điều hòa mát mẻ, tôi nằm ngủ quên trên ghế sofa cũng là điều đương nhiên, lúc tỉnh dậy tôi đã thấy mình nằm trên giường, trời đã sáng. Lần thứ hai là nói dối đến lấy đồ, người bị cái nóng nực hành hạ mấy ngày không ngủ được là tôi, lại nằm ngủ quên trên ghế. Lần thứ ba, khi ánh nắng mặt trời soi thấu qua cửa sổ nóng bức, tôi cuối cùng cũng cầm điện thoại gọi cho Cố Tông Kỳ: "Cố Tông Kỳ, nóng chết em mất, em có thể đến nhà anh ngủ nhờ được không, em một đêm rồi...mất ngủ..."
Cho nên tôi lại nhất lộ du hồn bay đến đó.
Một tháng trời lười biếng, nói là sống cùng lại càng giống hai người cùng thuê một căn phòng, lúc mới bắt đầu cả hai đều không ai làm phiền ai, cuộc sống riêng, sau đó không biết ai dần dần bước vào cuộc sống của ai nữa, tìm không thấy cốc ở đâu thì phát hiện nó trong phòng của Cố Tông Kỳ, đại từ điển các thuốc tiếng Anh của anh thì bị tôi chiếm dụng làm gối trên giường.
Cách tương tác nhẹ nhàng thoải mái, hơn nữa đều thỏa mãn niềm vui của cả hai như thế, rồi từ từ bắt đầu xuất hiện kiểu cuộc sống của cặp tình nhân. Nhưng đến buổi đêm khi đóng của chúc ngủ ngon thì lại biến thành hai không gian khác biệt.
Chỉ là mấy ngày nay, Cố Tông Kỳ trở nên rất kỳ lạ, cảm giác con gái mặc dù không có logic nhất trên đời, nhưng lại vô cùng nhạy cảm, anh ấy thường xuyên nhìn tôi mỉm cười, nhưng nhiều lúc không để ý thì ánh mắt anh ấy biểu lộ sự hoang mang, lo sợ, tất cả tôi đều nhìn thấu.
Ăn tối xong, tôi cũng không dán mắt vào máy vi tính, chỉ ngồi trên ghế sofa xem ti vi mà chẳng có chút nào nhập tâm.Anh ấy dọn dẹp bát đĩa xong nhìn thấy tôi có vài hành động kỳ lạ bèn hỏi: "Tịch Tịch, sao bỗng nhiên lại xem ti vi thế?"
Tôi cho ti vi nhỏ tiếng xuống, nghiêm túc nhìn anh ấy: "Cố Tông Kỳ, có phải gần đây anh gặp chuyện gì phiền não phải không?"
Đây là lần đầu tiên tôi nói ra được câu hỏi này, một câu hỏi quan tâm mà chính mình cũng cảm thấy kỳ kỳ, sau đó tôi thấy thật chẳng tự nhiên chút nào cả, bèn nói thêm một câu: "Em chỉ hỏi thế thôi, anh không sao là tốt rồi."
Tay anh ấy đặt trên mặt bàn, một lúc sau, lại nhìn tôi với vẻ hoang mang: "Hình như trời nóng đến mức khiến anh cũng không bình thường rồi." Anh ấy mỉm cười, ánh mắt kéo lại gần, chú tâm nhìn tôi: "Em đang quan tâm đến anh phải không?"
Hóa ra trời nóng khiến cho suy nghĩ cũng trở nên nhanh và mẫn cảm hơn, tôi muốn cố tình phủ nhận sự quan tâm của mình dành cho Cố Tông Kỳ nhưng miệng nói ra sự thừa nhận: "Ừ, đúng, em quan tâm đến anh đấy."
Có lẽ anh ấy không ngờ là tôi lại thẳng thắn như thế, miệng anh ấy nở nụ cười, rồi đáp: "Anh không sao đâu, có thể là do công việc quá bận rộn thôi, qua một thời gian sẽ tốt thôi."
Bỗng nhiên, anh ấy bỏ bát đũa đang cầm trên tay xuống, chạy nhanh về phía tôi, khiến tôi chẳng kịp phản ứng, thì đã thấy tóc đen mượt của anh ngay gần, bàn tay Cố Tông Kỳ đặt trên đùi tôi, lông mày nheo lại: "Chuyện gì thế này?"
Ngón tay anh ấy chạm vào một mảng bầm tím lớn, nhưng tôi lại chẳng có một tẹo cảm giác nào về nó cả: "Ủa, sao lại biến thành thế này nhỉ?Chắc em không cẩn thận va vào cái gì rồi, mấy ngày nữa sẽ khỏi thôi?"
Con người tôi vô tâm, đến đi đứng bản thân cũng để mình tự ngã, vết thương nhỏ này cơ bản không có gì đáng kể cả.
Nhưng anh ấy lại cứ kiên quyết: "Em đừng cử động, để anh đi lấy thuốc thoa cho em."
Tôi bất đắc dĩ đưa đưa mắt, nhìn anh đứng dậy, quay lưng đi thì tôi nhảy từ ghế sofa xuống: "Em về phòng đây, nếu anh tìm thấy thuốc thì giữ lại tự bôi đi."
Ngày đó không biết tại sao mà trong lòng cả hai chúng tôi đều muốn gây gổ, tôi đẩy anh ấy rồi làm mặt quỷ, anh đột nhiên mỉm cười. Bên ngoài phòng ánh nắng chiếu vào khuôn mặt anh ấy, tinh nghịch đến mức ngọt như mật ong, tôi còn chưa kịp lấy lại tinh thần, thì anh ấy đã đưa tay giữ lấy tôi, tôi theo bản năng cười ha ha lớn tiếng, đến dép cũng còn chưa đeo, chạy thẳng lên tầng.
Phía sau lưng là tiếng bước chân của anh ấy, trốn không kịp tôi bèn chạy vào phòng đầu tiên bên cạnh cầu thang, vừa định khóa cửa thì cánh tay của tôi đã bị tóm lấy, rồi đối diện tôi là đôi mắt tràn đầy niềm vui: "Á, không đùa nữa, anh sai rồi, anh sai rồi."
Đầu anh ấy cúi thấp xuống bên tai tôi, cái nóng của hơi thở truyền đến, tôi cố gắng choãi đầu ra: "Em sai rồi, Cố Tông Kỳ, quyển tuyển tập tác phẩm Marry norton[3> vở kịch Ireland hiện đại của em có phải ở phòng anh không?"
[3> Samuel Barclay Becket (13/4/1906-22/12/1989)-bậc thầy về kịch "phi lý", người Irelanh, đoạt giải Nobel văn học 1969.
Anh ấy nới rộng khoảng cách ra, rồi cười đáp: "Em cả ngày vứt đồ đạc lung tung, hình như trên bàn của anh đấy, em tìm thử xem."
Trên bàn của Cố Tông Kỳ để linh tinh các thể loại sách, hơn nữa nhiều nhất là sách tiếng Anh, trong những cuốn sách dày bịch lộ ra một cuốn dày bịch giống hệt nhau. Tôi thấy trên quyển sổ của anh ấy có viết một chuỗi dài các trích dẫn về bệnh ung thư gan và viêm gan, tôi thấy kỳ lạ liền hỏi: "Cố Tông Kỳ, anh muốn chuyển khoa à?"
"Không có gì?" Trong tay anh ấy không biết xuất hiện từ lúc nào một lọ dầu hoa hồng và mấy cái tăm bông.
Cho nên tôi lại nhất lộ du hồn bay đến đó.
Một tháng trời lười biếng, nói là sống cùng lại càng giống hai người cùng thuê một căn phòng, lúc mới bắt đầu cả hai đều không ai làm phiền ai, cuộc sống riêng, sau đó không biết ai dần dần bước vào cuộc sống của ai nữa, tìm không thấy cốc ở đâu thì phát hiện nó trong phòng của Cố Tông Kỳ, đại từ điển các thuốc tiếng Anh của anh thì bị tôi chiếm dụng làm gối trên giường.
Cách tương tác nhẹ nhàng thoải mái, hơn nữa đều thỏa mãn niềm vui của cả hai như thế, rồi từ từ bắt đầu xuất hiện kiểu cuộc sống của cặp tình nhân. Nhưng đến buổi đêm khi đóng của chúc ngủ ngon thì lại biến thành hai không gian khác biệt.
Chỉ là mấy ngày nay, Cố Tông Kỳ trở nên rất kỳ lạ, cảm giác con gái mặc dù không có logic nhất trên đời, nhưng lại vô cùng nhạy cảm, anh ấy thường xuyên nhìn tôi mỉm cười, nhưng nhiều lúc không để ý thì ánh mắt anh ấy biểu lộ sự hoang mang, lo sợ, tất cả tôi đều nhìn thấu.
Ăn tối xong, tôi cũng không dán mắt vào máy vi tính, chỉ ngồi trên ghế sofa xem ti vi mà chẳng có chút nào nhập tâm.Anh ấy dọn dẹp bát đĩa xong nhìn thấy tôi có vài hành động kỳ lạ bèn hỏi: "Tịch Tịch, sao bỗng nhiên lại xem ti vi thế?"
Tôi cho ti vi nhỏ tiếng xuống, nghiêm túc nhìn anh ấy: "Cố Tông Kỳ, có phải gần đây anh gặp chuyện gì phiền não phải không?"
Đây là lần đầu tiên tôi nói ra được câu hỏi này, một câu hỏi quan tâm mà chính mình cũng cảm thấy kỳ kỳ, sau đó tôi thấy thật chẳng tự nhiên chút nào cả, bèn nói thêm một câu: "Em chỉ hỏi thế thôi, anh không sao là tốt rồi."
Tay anh ấy đặt trên mặt bàn, một lúc sau, lại nhìn tôi với vẻ hoang mang: "Hình như trời nóng đến mức khiến anh cũng không bình thường rồi." Anh ấy mỉm cười, ánh mắt kéo lại gần, chú tâm nhìn tôi: "Em đang quan tâm đến anh phải không?"
Hóa ra trời nóng khiến cho suy nghĩ cũng trở nên nhanh và mẫn cảm hơn, tôi muốn cố tình phủ nhận sự quan tâm của mình dành cho Cố Tông Kỳ nhưng miệng nói ra sự thừa nhận: "Ừ, đúng, em quan tâm đến anh đấy."
Có lẽ anh ấy không ngờ là tôi lại thẳng thắn như thế, miệng anh ấy nở nụ cười, rồi đáp: "Anh không sao đâu, có thể là do công việc quá bận rộn thôi, qua một thời gian sẽ tốt thôi."
Bỗng nhiên, anh ấy bỏ bát đũa đang cầm trên tay xuống, chạy nhanh về phía tôi, khiến tôi chẳng kịp phản ứng, thì đã thấy tóc đen mượt của anh ngay gần, bàn tay Cố Tông Kỳ đặt trên đùi tôi, lông mày nheo lại: "Chuyện gì thế này?"
Ngón tay anh ấy chạm vào một mảng bầm tím lớn, nhưng tôi lại chẳng có một tẹo cảm giác nào về nó cả: "Ủa, sao lại biến thành thế này nhỉ?Chắc em không cẩn thận va vào cái gì rồi, mấy ngày nữa sẽ khỏi thôi?"
Con người tôi vô tâm, đến đi đứng bản thân cũng để mình tự ngã, vết thương nhỏ này cơ bản không có gì đáng kể cả.
Nhưng anh ấy lại cứ kiên quyết: "Em đừng cử động, để anh đi lấy thuốc thoa cho em."
Tôi bất đắc dĩ đưa đưa mắt, nhìn anh đứng dậy, quay lưng đi thì tôi nhảy từ ghế sofa xuống: "Em về phòng đây, nếu anh tìm thấy thuốc thì giữ lại tự bôi đi."
Ngày đó không biết tại sao mà trong lòng cả hai chúng tôi đều muốn gây gổ, tôi đẩy anh ấy rồi làm mặt quỷ, anh đột nhiên mỉm cười. Bên ngoài phòng ánh nắng chiếu vào khuôn mặt anh ấy, tinh nghịch đến mức ngọt như mật ong, tôi còn chưa kịp lấy lại tinh thần, thì anh ấy đã đưa tay giữ lấy tôi, tôi theo bản năng cười ha ha lớn tiếng, đến dép cũng còn chưa đeo, chạy thẳng lên tầng.
Phía sau lưng là tiếng bước chân của anh ấy, trốn không kịp tôi bèn chạy vào phòng đầu tiên bên cạnh cầu thang, vừa định khóa cửa thì cánh tay của tôi đã bị tóm lấy, rồi đối diện tôi là đôi mắt tràn đầy niềm vui: "Á, không đùa nữa, anh sai rồi, anh sai rồi."
Đầu anh ấy cúi thấp xuống bên tai tôi, cái nóng của hơi thở truyền đến, tôi cố gắng choãi đầu ra: "Em sai rồi, Cố Tông Kỳ, quyển tuyển tập tác phẩm Marry norton[3> vở kịch Ireland hiện đại của em có phải ở phòng anh không?"
[3> Samuel Barclay Becket (13/4/1906-22/12/1989)-bậc thầy về kịch "phi lý", người Irelanh, đoạt giải Nobel văn học 1969.
Anh ấy nới rộng khoảng cách ra, rồi cười đáp: "Em cả ngày vứt đồ đạc lung tung, hình như trên bàn của anh đấy, em tìm thử xem."
Trên bàn của Cố Tông Kỳ để linh tinh các thể loại sách, hơn nữa nhiều nhất là sách tiếng Anh, trong những cuốn sách dày bịch lộ ra một cuốn dày bịch giống hệt nhau. Tôi thấy trên quyển sổ của anh ấy có viết một chuỗi dài các trích dẫn về bệnh ung thư gan và viêm gan, tôi thấy kỳ lạ liền hỏi: "Cố Tông Kỳ, anh muốn chuyển khoa à?"
"Không có gì?" Trong tay anh ấy không biết xuất hiện từ lúc nào một lọ dầu hoa hồng và mấy cái tăm bông.

