XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hóa ra anh vẫn ở đây


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1043
- Tình trạng: Hoàn thành
Tô Vận Cẩm chẳng có chút thiện cảm nào với Chu Tử Dực, nhưng vẫn nói cảm ơn một câu.

" Tớ thích phục vụ cho các người đẹp. " Cậu ta xí xớn ngồi xuống bên cạnh cô.

Tô Vận Cẩm bật cười, " Chu công tử quá khen rồi, "gái quê" tôi đây được ưu ái mà thêm phần lo lắng ".

Chu Tử Dực cười hì hì, cũng không để bụng, "Được đấy, biết nói đùa rồi cơ đấy. Ồ, sao trước đây tớ lại không phát hiện ra viên trân châu trong mắt cá như cậu nhỉ?".

Tô Vận Cẩm nửa đùa nửa thật, " Cậu có mắt như không đâu phải mỗi lần này".

" Thật sao? " Chu Tử Dực hơi nhướn mày, cợt nhả nói, " Nếu không ngại thì cho tớ cơ hội đi ".

Tô Vận Cẩm đang định tiếp lời, đã nghe thấy không xa dường như vang tới tiếng cười gằn, bất giác nhìn sang, chỉ thấy Trình Tranh cười mà như không, nhìn Chu Tử Dực nói: " Cơ hội nhiều quá cậu không sợ Khiết Khiết nhà cậu thi hành " hình phạt tình yêu" hay sao? ".

Chu Tử Dực nghe nói, thốt nhiên cụt hứng xoa xoa mũi, "Đi ra ngoài rối thì đừng có nhắc đến bà La Sát đấy được không ?".

Hoá ra cậu ta đã có bạn gái rồi. Tô Vận Cẩm thốt nhiên vỡ lẽ, nghĩ tới Mạc Úc Hoa, không nén nổi cảm thấy vài phần chua xót cho cô. Hơn nữa một năm trở lại đây, Mạc Úc Hoa dường như đã hoàn toàn quên hẳn sự tồn tại của anh chàng Chu Tử Dực này, thế nhưng Tô Vận Cẩm biết, có những thứ kể cả kết thành sẹo trong tim, thì vẫn không thể nào chạm vào được.

Tiếp sau đó, Chu Tử Dực giả lả nói cười mấy câu nữâ, nhìn thấy Tô Vận Cẩm vẩn vơ không để tâm, cũng đành ngượng ngùng lỉnh mất. Trình Tranh thì bỗng nhiên thêm cao hứng, nói cười rôm rả với Mạnh Tuyết, tận đến khi Tô Vận Cẩm cáo lui trước, cậu ta cũng không nhìn cô lấy một lần.

Nghỉ hè xong xuôi quay lại trường, Tô Vận Cầm luôn bị mâu thuẫn xem nên hay không nên khơi ra chuyện này với Mạc Úc Hoa, cuối cùng một buổi tối gọi điện thoại cho cô trong ký túc xá, sau khi lôi vào một tràng những chuyện tầm phào, rốt cuộc cũng đã nói ra.

" Nghe nói cậu ta có cô người yêu quấn quýt lắm." Cô nói không đầu không cuối, bên kia đầu dây cũng chẳng hỏi duyên do, chỉ im lìm vài giây, sau đó chỉ là một tiếng "Ừ". Mạc Úc Hoa cất giọng đều đều: " Cái này cũng bình thường, tớ có quyền lựa chọn người mình thích, cậu âý cũng vậy thôi ".

" Nhưng tại sao người cậu lựa chọn lại là cậu ta?" Một cậu nam sinh ba vạ, hời hợt đến vậy, thế mà lại khiến một người có trái tim trong sáng như Mạc Úc Hoa yêu mến.

Mạc Úc Hoa nói " Có lúc lý trí mách bảo chúng mình làm một số điều tỉnh táo chính xác, thế nhưng tình cảm thì lại cư khăng khăng đi ngược đường".

Gìơ học của năm thứ hai sắp xếp sít sao hơn năm thứ nhất đôi chút, Tô Vận Cẩm qua lại như con thoi giữa văn phòng khoa, chỗ dạy gia sư và lớp học. Tiết thanh minh năm nay cô không về nhà tảo mộ cho bố được, mẹ cô gọi điện thoại lên, bảo rằng một mình mẹ đã đi thăm mộ.

Lúc nhắc tới việc này, mẹ cô rốt cuộc đã không còn rơi lệ nữa. Thời gian trôi qua, vết thương dù sâu tới đâu cũng đã đóng thành thứ vảy vô hình, cùng với máu thịt quyện vào, chỗ bị thương sẽ trở nên càng cứng chắc hơn. Cuối cùng, mẹ cô còn nói qua người giới thiệu, mẹ đã vào làm cồng nhân thời vụ trong một nhà máy may mặc lớn nhất ở huyện, mệt thì có mệt đôi chút, thu nhập cũng khá ổn, về sau Tô Vận Cẩm không cần phải vất vả đi làm thêm như thế nữa.

" Không sao đâu, con làm cũng quen rồi mà", Tô Vận Cẩm nói. So với việc không phải làm thêm, điều khiến cô vui mừng hơn cả là mẹ không còn suốt ngày lệ nhoà khuôn mặt nữa.

Một việc khác cũng vương vấn trong lòng Tô Vận Cẩm là Thẩm Cư An đã vào năm thứ tư, qua mấy tháng nữa sẽ rời khỏi trường. Các sinh viên năm thứ tư ở thời điểm này về cơ bản đã tìn thấy đơn vị kí hợp đồng. Một đợt trước đây rộ lên thông tin chủ nhiệm khoa đích thân chấm Thẩm Cư An lưu lại khoa, nhưng sau đó không nghe đồn gì tiếp nữa. Tô Vận Cẩm muốn biết hướng đi sắp tới của anh, thế nên tranh thủ một hôm cả hai người không có giừo học, ben hẹn gặp anh ở thư viện.

Lúc cô đến thư viện thì đã hơn 3 giờ chiều, người đọc sách , tự học khá ít, những dãy ghế dái trong phòng đọc chỉ thưa thớt vài người ngồi. Từ xa xa đã trông thấy bóng dáng Thẩm Cư An, Tô Vận Cẩm rón rén bước lại, mới phát hiện hoá ra anh chàng đã nhắm mắt xoài người trên mặt bàn, một cuốn sách che nửa khuôn mặt.

Tô Vận Cẩm cảm thấy hơi buồn cười, đây là lần đầu tiên cô bắt gặp bộ dạng khi ngủ của Thẩm Cư An. Làn gió buổi chiều tháng tư lùa qua những cánh chớp lật hé nửa của phòng đọc, ve vuốt trên thân người dễ tạo ra cảm giác say sửa mê mải, đúng là khoảng thời gian thích hợp để chợp mắt vụng trộm. Cô nhẹ nhàng nhấc cuốn sách che trên mặt anh ra, gương mặt trong sáng dịu dàng ấy lúc này càng hiện lên nét hiền hoà lay động lòng người. Gió khe khẽ phất phơ tóc anh, Tô Vận Cẩm tâm tư thoắt xao xuyến, chậm rãi đưa tay ra gạt mớ tóc loà xoà trước trán anh. Vừa chạm tay lên mặt một bàn tay anh vốn đang đặt trên bàn vụt nắm chặt lấy đầu ngón tay cô. Sau đó chủ nhận của bàn tay ấy mới hé mở mắt, múm mỉm cười nhìn cô.

Prev 1 ... 22 23 24 25 26 ... 107 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000405