Tô Vận Cẩm sững người, trông thấy anh không có ý buông tay, cô cũng không vội giằng ra, chỉ mỉm cười đáp lại, hai người nhìn nhau chẳng nói gì, những ngón tay đan vào nhau ấy có thứ cảm giác vấn vít vụng trộm. Tận đến khi có người di ngang bên cạnh, khẽ hắng lên một tiếng, Thẩm Cư An mới từ từ nới tay ra.
Tô Vận Cẩm cắn môi, thu tay xuống dưới mặt abfn, một lúc sau mới hỏi anh: "Đợt truớc chẳng phải nghe nói anh ở lại trường hay sao? Thế nào mà lại thành ra người khác thế ?".
Thẩm Cư An một tay chống cằm, thản nhiên như không bảo: " Là anh từ chối đấy, anh không định ở lại trường mà".
" Thế anh..." Tô Vận Cẩm thắc mắc hỏi.
" Anh đã kí với Vĩnh Khải rồi ", anh điềm đạm nói.
Tập đoàn Vĩnh Khải? Cái tến này không lạ lẫm với bất cứ ai. Cho dù là ở đô thị sầm uất phương Nam Trung Quốc nhan nhản doanh nghiệp nước ngoài và doanh nghiệp quốc doanh quy mô lớn này, tiếng tăm của Vĩng Khải vẫn cứ như sấm dậy bên tai. Nghe nói tỉ lệ tuyển dụng của tập đoàn này là ngàn người chọn lấy một, thế mà anh ấy lại không mảy may động tĩnh gì đã kí kết hợp đồng với công ty này.
" Thế nhưng, như trong tưởng tượng của em, em luôn cảm thấy ở lại trường giảng dạy phù hợp hơn với những cảm giác mà anh mang lại cho em." Tô Vận Cẩm lộ ít nhiều nuối tiếc.
" Tin anh đi, anh còn rõ hơn mình phù hợp với cái gì." Không biết có phải vì vừa mới tỉnh lại từ một giấc mộng lành, trên gương mặt Thẩm Cư An có nét cười khoan khoái, đây là thứ mà Tô Vận Cẩm trước nay chưa từng quen thuộc.
" Bất kể là công việc, hay là con người anh", anh nhìn cô, thốt nhiên nói thêm một câu.
"Úc Hoa, anh ấy nắm tay tớ, cậu nói cho tớ biết với, có phải tớ đang nằm mơ không." Buổi tối, Tô Vận Cẩm nhắc tới chuyện xảy ra lúc ban ngày với Mạc Úc Hoa trong điện thoại, lòng băn khoăn trăn trở.
Giọng của Mạc Úc Hoa ở đầu bên kia điện thoại lộ tiếng cười: " Tớ chỉ có thể nói chúc mừng " .
" Thế nhưng tớ chỉ luôn có một thứ cảm giác không chân thực"
" Chân thực hay không thì có gì quan trọng chứ, cảm giác hạnh phúc là được rồi. "
" Hạnh phúc? " Tô Vận Cẩm nhắc lại hai chữ này, hạnh phúc mà cô mong muốn chẳng phải là thứ bình thường, yên ổn như thế này sao?
Tô Vận Cẩm vừa mới kết thúc cuộc trò chuyện với Mạc Úc Hoa, nằm lên giường, điện thoại ký túc lại vang lên lần nữa, bạn cùng phòng nhấc máy, sau đó la lớn " Vận Cẩm, lại là của cậu này"
Tô Vận Cẩm vội vàng nhỏm dậy, đón lấy ống nghe " alô" một tiếng, thế nhưng hồi lâu không thấy tiếng đáp, cô ngỡ là giắc nối điện thoại không ổn, thử lay lay đường dây, lại " alô " mấy tiếng, đầu bên kia vẫn cứ im lìm. Cô theo bản năng định dập máy, thế nhưng trong đầu bỗng vụt loé lên điều gì đó, tay cầm ống nghe thốt nhiên bám chặt.
"...Là cậu đấy à?", cô thoáng chút không dám tin, hỏi một câu.
Không tiếng trả lời.
Tô Vận Cẩm vì thế cũng yên lặng, một lúc lâu, cô dường như nghe thấy bên kia phát ra hơi thở khẽ khàng tới mức khó lòng nghe thấy, sau đó vang lên tiếng " tút tút " của đường dây đã ngắt.
Điện thoại không có chế độ hiển thị số gọi đến, Tô Vận Cẩm dò hỏi người bạn cùng phòng vừa rồi nhấc điện thoại.
" Là con trai, giọng nói hay lắm ấy", người bạn trả lời.
Tô Vận Cẩm không hiểu tại sao mình lại vô thức nghĩ đến cậu ta, thế nhưng làm sao cậu ta có thể gọi điện thoại tới được cơ chứ? Hôm ấy, điệu bộ của cậu ta lạnh lùng đến thế cơ mà.
Là cậu ta? Không , không thể là cậu ta...
Đêm đó, Tô Vận Cẩm nặng nề thiếp đi giữa bao nhiêu tâm tư hỗn loạn, trước khi bước vào cõi mộng, cô cũng không ý thức được nổi, rằng một ngón tay cuả mình khe khẽ lướt qua bờ môi.
Sau cái hôm trong thư viện ấy, giữa Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An đã có một thứ giao ngầm nào đó với nhau, cho dù hai người đều chưa từng biểu lộ rõ rệt tâm ý, nhưng tất thảy đều nằm trong cái vô ngôn. Thời gian họ ở bên nhau nhiều hơn, có lúc bước qua con đường nhỏ rợp bóng cây trong trường, Thẩm Cư An lại mỉm cười nắm tay Tô Vận Cẩm. Đặt tay mình vào lòng bàn tay ấm áp khô ráo của anh, Tô Vận Cẩm cảm thấy trái tim mình đã có một nơi gửi gắm. Cho dù không cố tình phô trương, mối quan hệ này của họ vẫn rất nhanh chóng được mọi người biết đến, thế nhưng đối với một cặp đôi ưu tú như thế này, hầu hết mọi người đều tỏ thái độ ngưỡng mộ và chúc mừng. Các bàn bè trong ký túc xá của Tô Vận Cẩm đều cười nói rằng cô là một trong số những người may mắn nhất trong đám " yêu muộn " ở trường đại học.
Những khi cảm thấy hạnh phúc, thời gian luôn trôi qua thật lẹ, chớp mắt dịp 1-5 đã đến, vốn theo kế hoạch là Tô Vận Cẩm phải tranh thủ đợt nghỉ dài này chịu khó dạy bù cho học sinh của cô, thế nhưng đến gần lúc nghỉ, phụ huynh học sinh thông báo với cô, gia đình ba người nhà họ sẽ đi du lịch xa, việc học bù đương nhiên huỷ bỏ. Như thế cũng hay, Tô Vận Cẩm không phải không muốn thả lỏng, cô có khoảng thời gian rảnh rỗi bảy ngày, đằng nào thì Thẩm Cư An cũng sắp tốt nghiệp rồi, chi bằng dùng những ngày nghỉ này để hai người được ở bên nhau nhiều hơn.
Tô Vận Cẩm cắn môi, thu tay xuống dưới mặt abfn, một lúc sau mới hỏi anh: "Đợt truớc chẳng phải nghe nói anh ở lại trường hay sao? Thế nào mà lại thành ra người khác thế ?".
Thẩm Cư An một tay chống cằm, thản nhiên như không bảo: " Là anh từ chối đấy, anh không định ở lại trường mà".
" Thế anh..." Tô Vận Cẩm thắc mắc hỏi.
" Anh đã kí với Vĩnh Khải rồi ", anh điềm đạm nói.
Tập đoàn Vĩnh Khải? Cái tến này không lạ lẫm với bất cứ ai. Cho dù là ở đô thị sầm uất phương Nam Trung Quốc nhan nhản doanh nghiệp nước ngoài và doanh nghiệp quốc doanh quy mô lớn này, tiếng tăm của Vĩng Khải vẫn cứ như sấm dậy bên tai. Nghe nói tỉ lệ tuyển dụng của tập đoàn này là ngàn người chọn lấy một, thế mà anh ấy lại không mảy may động tĩnh gì đã kí kết hợp đồng với công ty này.
" Thế nhưng, như trong tưởng tượng của em, em luôn cảm thấy ở lại trường giảng dạy phù hợp hơn với những cảm giác mà anh mang lại cho em." Tô Vận Cẩm lộ ít nhiều nuối tiếc.
" Tin anh đi, anh còn rõ hơn mình phù hợp với cái gì." Không biết có phải vì vừa mới tỉnh lại từ một giấc mộng lành, trên gương mặt Thẩm Cư An có nét cười khoan khoái, đây là thứ mà Tô Vận Cẩm trước nay chưa từng quen thuộc.
" Bất kể là công việc, hay là con người anh", anh nhìn cô, thốt nhiên nói thêm một câu.
"Úc Hoa, anh ấy nắm tay tớ, cậu nói cho tớ biết với, có phải tớ đang nằm mơ không." Buổi tối, Tô Vận Cẩm nhắc tới chuyện xảy ra lúc ban ngày với Mạc Úc Hoa trong điện thoại, lòng băn khoăn trăn trở.
Giọng của Mạc Úc Hoa ở đầu bên kia điện thoại lộ tiếng cười: " Tớ chỉ có thể nói chúc mừng " .
" Thế nhưng tớ chỉ luôn có một thứ cảm giác không chân thực"
" Chân thực hay không thì có gì quan trọng chứ, cảm giác hạnh phúc là được rồi. "
" Hạnh phúc? " Tô Vận Cẩm nhắc lại hai chữ này, hạnh phúc mà cô mong muốn chẳng phải là thứ bình thường, yên ổn như thế này sao?
Tô Vận Cẩm vừa mới kết thúc cuộc trò chuyện với Mạc Úc Hoa, nằm lên giường, điện thoại ký túc lại vang lên lần nữa, bạn cùng phòng nhấc máy, sau đó la lớn " Vận Cẩm, lại là của cậu này"
Tô Vận Cẩm vội vàng nhỏm dậy, đón lấy ống nghe " alô" một tiếng, thế nhưng hồi lâu không thấy tiếng đáp, cô ngỡ là giắc nối điện thoại không ổn, thử lay lay đường dây, lại " alô " mấy tiếng, đầu bên kia vẫn cứ im lìm. Cô theo bản năng định dập máy, thế nhưng trong đầu bỗng vụt loé lên điều gì đó, tay cầm ống nghe thốt nhiên bám chặt.
"...Là cậu đấy à?", cô thoáng chút không dám tin, hỏi một câu.
Không tiếng trả lời.
Tô Vận Cẩm vì thế cũng yên lặng, một lúc lâu, cô dường như nghe thấy bên kia phát ra hơi thở khẽ khàng tới mức khó lòng nghe thấy, sau đó vang lên tiếng " tút tút " của đường dây đã ngắt.
Điện thoại không có chế độ hiển thị số gọi đến, Tô Vận Cẩm dò hỏi người bạn cùng phòng vừa rồi nhấc điện thoại.
" Là con trai, giọng nói hay lắm ấy", người bạn trả lời.
Tô Vận Cẩm không hiểu tại sao mình lại vô thức nghĩ đến cậu ta, thế nhưng làm sao cậu ta có thể gọi điện thoại tới được cơ chứ? Hôm ấy, điệu bộ của cậu ta lạnh lùng đến thế cơ mà.
Là cậu ta? Không , không thể là cậu ta...
Đêm đó, Tô Vận Cẩm nặng nề thiếp đi giữa bao nhiêu tâm tư hỗn loạn, trước khi bước vào cõi mộng, cô cũng không ý thức được nổi, rằng một ngón tay cuả mình khe khẽ lướt qua bờ môi.
Sau cái hôm trong thư viện ấy, giữa Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An đã có một thứ giao ngầm nào đó với nhau, cho dù hai người đều chưa từng biểu lộ rõ rệt tâm ý, nhưng tất thảy đều nằm trong cái vô ngôn. Thời gian họ ở bên nhau nhiều hơn, có lúc bước qua con đường nhỏ rợp bóng cây trong trường, Thẩm Cư An lại mỉm cười nắm tay Tô Vận Cẩm. Đặt tay mình vào lòng bàn tay ấm áp khô ráo của anh, Tô Vận Cẩm cảm thấy trái tim mình đã có một nơi gửi gắm. Cho dù không cố tình phô trương, mối quan hệ này của họ vẫn rất nhanh chóng được mọi người biết đến, thế nhưng đối với một cặp đôi ưu tú như thế này, hầu hết mọi người đều tỏ thái độ ngưỡng mộ và chúc mừng. Các bàn bè trong ký túc xá của Tô Vận Cẩm đều cười nói rằng cô là một trong số những người may mắn nhất trong đám " yêu muộn " ở trường đại học.
Những khi cảm thấy hạnh phúc, thời gian luôn trôi qua thật lẹ, chớp mắt dịp 1-5 đã đến, vốn theo kế hoạch là Tô Vận Cẩm phải tranh thủ đợt nghỉ dài này chịu khó dạy bù cho học sinh của cô, thế nhưng đến gần lúc nghỉ, phụ huynh học sinh thông báo với cô, gia đình ba người nhà họ sẽ đi du lịch xa, việc học bù đương nhiên huỷ bỏ. Như thế cũng hay, Tô Vận Cẩm không phải không muốn thả lỏng, cô có khoảng thời gian rảnh rỗi bảy ngày, đằng nào thì Thẩm Cư An cũng sắp tốt nghiệp rồi, chi bằng dùng những ngày nghỉ này để hai người được ở bên nhau nhiều hơn.

