"Trình Tranh, cái cậu này, đến mà không hó hé gì, nhân viên phục vụ mà không nói thì chị cũng..." Chương Việt người còn chưa bước vào, tiếng oán trách đã vang đến. Cô hoàn toàn không nghĩ vào đây sẽ nhìn thấy Tô Vận Cẩm, lại cả Lục Lộ... Thế nên cô bước vào rồi thì sững ngay lại, ngẩn ra nhìn Trình Tranh đang ngồi giữa ba người phụ nữ, dù cho cô có nhanh nhạy đến đâu, cũng không thể nghĩ ra rố cuộc là cái chuỗi quan hệ kiểu gì đây.
"Chương Việt, hí hí." Cô nàng Lục Lộ này hình như đi đến đâu cũng có người quen.
Chương Việt rốt cuộc cũng đã quen mắt với toàn cảnh, cố kìm nén nỗi kinh ngạc, sau đó ngó ra phía ngoài cửa, nghi ngại nói: "Lục Lộ, sao cô lại ở đây, cô không biết anh ta cũng có mặt à?".
Lục Lộ mặt mũi biến sắc.
Chương Việt thấy tình hình không được ổn lắm, một mình Trình Tranh đã đủ phiền phức rồi, lại cả bạn mới bè cũ của anh nữa, huống hồ thêm Lục Lộ vào, có lẽ nào lại chịu thò chân vào chỗ nước đục này, liền buông một câu: "Mọi người ăn uống vui vẻ nhé". Rồi lập tức thoái khỏi cái chốn thị phi này.
Chương Việt đi nhanh quá, nhân viên phục vụ còn chưa kịp đóng cửa phòng, mấy người mặc com lê bước qua ngay trước cửa, trong đó một người đàn ông lịch lãm tuổi ngoài ba mươi lơ láo quét một cái nhìn vào trong phòng, những người có mặt ở đó đều không hề phản ứng gì, đã thấy Lục Lộ nhanh chóng bốc hơi khỏi ghế. Tận đến lúc mấy người đó đi khỏi, nhân viên phục vụ đóng cửa lại, Lục Lộ mới từ dưới gầm bàn chui ra, hoảng hồn chưa định thần lại. Cô bất chấp mấy người còn lại nghĩ gì, rón rén đi ra phía cửa, hé một khe ra ngó dáo dác, chắc chắn là người đã đi rồi, lúc đó mới thoăn thoắt quay lại thu dọn đồ đạc. "Xin lỗi nhé, em phải đi trước đây, mọi người cứ từ từ nói chuyện. Tôm này nếu không có ai ăn, em có thể gói về được không?" Trình Tranh phác một cử chỉ mời tự nhiên, cô đã nhanh chóng cuốn chỗ tôm vào giấy gói rồi. "Liên lạc sau nhé". Cô mở cửa là lỉnh ngay ra ngoài.
"Chờ đã, Lục Lộ, chị đưa em về". Tô Vận Cẩm khổ sở vì không tìm ra nổi lý do ra về, bây giờ lẽ nào lại chịu bỏ qua, chào tạm biệt qua loa Trình Tranh và Trịnh Hiểu Đồng xong, liền lập tức bám theo ra ngoài.
Tận đến lúc cả hai đã ngồi trên xe, mỗi người đều ngổn ngang tâm sự, đến Lục Lộ bấy nay mồm mép cũng chẳng nói năng gì, Tô Vận Cẩm hiểu rõ cô, nhìn bộ dạng vừa rồi của cô đúng là hoảng thực sự.
"Em quen Lục Sênh à?", Tô Vận Cẩm hỏi cô, tuy chỉ nhìn qua, cô cũng đã nhận ra thân phận của người đàn ông ghé mắt nhìn vào, người phụ trách tập đoàn Thái Hoa, cũng chính là cháu trai của mẹ Chương Việt – mợ của Trình Tranh.
Lục Lộ hiếm khi im ắng không cất lời thế này, một lúc lâu sau, mới mặt mũi trắng bệch đáp lời: "Ông ấy là chú em".
Tô Vận Cẩm kinh ngạc, nhưng không định dò hỏi chuyện riêng của người ta, chỉ dặn dò cô nhóc lên nhà cẩn thận, dợm quay về, lúc quay đầu, Lục Lộ đã bước xuống xe bỗng nhiên cất tiếng hỏi cô: "Chị Tô, Trình Tranh chính là người mà chị không thể từ bỏ, đúng không?".
Tô Vận Cẩm không nói gì, nhấn ga, phóng đi mất.
Tô Vận Cẩm, đừng nghĩ thêm nữa, đừng nghĩ đến Lục Lộ, đừng nghĩ đến Trịnh Hiểu Đồng, càng đừng nghĩ đến Trình Tranh, nghĩ cho ra hay nghĩ chẳng ra, kết quả đều không khiến mày dễ chịu chút nào. Tô Vận Cẩm giằng co trong những suy nghĩ như thế mà dần thiếp đi.
Lúc đang chập chờn mơ mơ màng màng, điện thoại cô reo lên. Lúc nghe, cô nhân tiện ngó qua thời gian, kim chỉ đã qua 12 giờ.
Nhìn số điện thoại gọi đến, cô cũng không cảm thấy kinh ngạc gì lắm. Nếu anh dễ dàng bỏ cuộc như thế, thì anh đã chẳng phải Trình Tranh.
"Vận Cẩm, ngại quá, em đã ngủ chưa?", anh hỏi. Trong giọng nói không có chút cảm giác ngại ngùng nào hết.
"Chưa, có việc gì?".
"Anh bỗng nhiên nhớ ra là sáng nay không cẩn thận bỏ quên một tập tài liệu trên xe em, bây giờ anh đang cần gấp, có thể phiền em lấy cho anh được không?", anh nói rất thẳng thắn, đàng hoàng.
Tô Vận Cẩm thở dài: "Có phải là một tập tài liệu màu vàng không, lúc quay về em đã để vào phòng bảo vệ khu nhà rồi, nếu anh cần có thể trực tiếp đi lấy".
Anh quả nhiên im lặng hồi lâu.
"Không có việc gì, thế thì em dập máy đây, cảm ơn bữa cơm hôm nay anh thiết đãi", Tô Vận Cẩm gắng sức khách sáo nói.
Anh lập tức nổi khùng, "Em cứ không muốn gặp anh như thế sao?".
"Trình Tranh, chúng ra bây giờ cứ gặp nhau như thế này còn có ý nghĩa gì nữa đâu?"
"Anh bất chấp, em xuống đi, anh có chuyện muốn nói với em".
"Cái gì cần nói bốn năm trước chúng ta đã nói hết rồi..."
"Xuống đây, Tô Vận Cẩm!"
"Rốt cuộc anh muốn nói gì với em... Bản thân anh cũng không biết phải nói gì đúng không? Em không xuống đâu, nếu không có việc gì em cúp máy đây."
"Em có giỏi thì dập máy xem nào!".
Tô Vận Cẩm gập điện thoại lại, sau đó rút pin ra, nằm lại xuống giường, cả đêm không mộng mị.
"Chương Việt, hí hí." Cô nàng Lục Lộ này hình như đi đến đâu cũng có người quen.
Chương Việt rốt cuộc cũng đã quen mắt với toàn cảnh, cố kìm nén nỗi kinh ngạc, sau đó ngó ra phía ngoài cửa, nghi ngại nói: "Lục Lộ, sao cô lại ở đây, cô không biết anh ta cũng có mặt à?".
Lục Lộ mặt mũi biến sắc.
Chương Việt thấy tình hình không được ổn lắm, một mình Trình Tranh đã đủ phiền phức rồi, lại cả bạn mới bè cũ của anh nữa, huống hồ thêm Lục Lộ vào, có lẽ nào lại chịu thò chân vào chỗ nước đục này, liền buông một câu: "Mọi người ăn uống vui vẻ nhé". Rồi lập tức thoái khỏi cái chốn thị phi này.
Chương Việt đi nhanh quá, nhân viên phục vụ còn chưa kịp đóng cửa phòng, mấy người mặc com lê bước qua ngay trước cửa, trong đó một người đàn ông lịch lãm tuổi ngoài ba mươi lơ láo quét một cái nhìn vào trong phòng, những người có mặt ở đó đều không hề phản ứng gì, đã thấy Lục Lộ nhanh chóng bốc hơi khỏi ghế. Tận đến lúc mấy người đó đi khỏi, nhân viên phục vụ đóng cửa lại, Lục Lộ mới từ dưới gầm bàn chui ra, hoảng hồn chưa định thần lại. Cô bất chấp mấy người còn lại nghĩ gì, rón rén đi ra phía cửa, hé một khe ra ngó dáo dác, chắc chắn là người đã đi rồi, lúc đó mới thoăn thoắt quay lại thu dọn đồ đạc. "Xin lỗi nhé, em phải đi trước đây, mọi người cứ từ từ nói chuyện. Tôm này nếu không có ai ăn, em có thể gói về được không?" Trình Tranh phác một cử chỉ mời tự nhiên, cô đã nhanh chóng cuốn chỗ tôm vào giấy gói rồi. "Liên lạc sau nhé". Cô mở cửa là lỉnh ngay ra ngoài.
"Chờ đã, Lục Lộ, chị đưa em về". Tô Vận Cẩm khổ sở vì không tìm ra nổi lý do ra về, bây giờ lẽ nào lại chịu bỏ qua, chào tạm biệt qua loa Trình Tranh và Trịnh Hiểu Đồng xong, liền lập tức bám theo ra ngoài.
Tận đến lúc cả hai đã ngồi trên xe, mỗi người đều ngổn ngang tâm sự, đến Lục Lộ bấy nay mồm mép cũng chẳng nói năng gì, Tô Vận Cẩm hiểu rõ cô, nhìn bộ dạng vừa rồi của cô đúng là hoảng thực sự.
"Em quen Lục Sênh à?", Tô Vận Cẩm hỏi cô, tuy chỉ nhìn qua, cô cũng đã nhận ra thân phận của người đàn ông ghé mắt nhìn vào, người phụ trách tập đoàn Thái Hoa, cũng chính là cháu trai của mẹ Chương Việt – mợ của Trình Tranh.
Lục Lộ hiếm khi im ắng không cất lời thế này, một lúc lâu sau, mới mặt mũi trắng bệch đáp lời: "Ông ấy là chú em".
Tô Vận Cẩm kinh ngạc, nhưng không định dò hỏi chuyện riêng của người ta, chỉ dặn dò cô nhóc lên nhà cẩn thận, dợm quay về, lúc quay đầu, Lục Lộ đã bước xuống xe bỗng nhiên cất tiếng hỏi cô: "Chị Tô, Trình Tranh chính là người mà chị không thể từ bỏ, đúng không?".
Tô Vận Cẩm không nói gì, nhấn ga, phóng đi mất.
Tô Vận Cẩm, đừng nghĩ thêm nữa, đừng nghĩ đến Lục Lộ, đừng nghĩ đến Trịnh Hiểu Đồng, càng đừng nghĩ đến Trình Tranh, nghĩ cho ra hay nghĩ chẳng ra, kết quả đều không khiến mày dễ chịu chút nào. Tô Vận Cẩm giằng co trong những suy nghĩ như thế mà dần thiếp đi.
Lúc đang chập chờn mơ mơ màng màng, điện thoại cô reo lên. Lúc nghe, cô nhân tiện ngó qua thời gian, kim chỉ đã qua 12 giờ.
Nhìn số điện thoại gọi đến, cô cũng không cảm thấy kinh ngạc gì lắm. Nếu anh dễ dàng bỏ cuộc như thế, thì anh đã chẳng phải Trình Tranh.
"Vận Cẩm, ngại quá, em đã ngủ chưa?", anh hỏi. Trong giọng nói không có chút cảm giác ngại ngùng nào hết.
"Chưa, có việc gì?".
"Anh bỗng nhiên nhớ ra là sáng nay không cẩn thận bỏ quên một tập tài liệu trên xe em, bây giờ anh đang cần gấp, có thể phiền em lấy cho anh được không?", anh nói rất thẳng thắn, đàng hoàng.
Tô Vận Cẩm thở dài: "Có phải là một tập tài liệu màu vàng không, lúc quay về em đã để vào phòng bảo vệ khu nhà rồi, nếu anh cần có thể trực tiếp đi lấy".
Anh quả nhiên im lặng hồi lâu.
"Không có việc gì, thế thì em dập máy đây, cảm ơn bữa cơm hôm nay anh thiết đãi", Tô Vận Cẩm gắng sức khách sáo nói.
Anh lập tức nổi khùng, "Em cứ không muốn gặp anh như thế sao?".
"Trình Tranh, chúng ra bây giờ cứ gặp nhau như thế này còn có ý nghĩa gì nữa đâu?"
"Anh bất chấp, em xuống đi, anh có chuyện muốn nói với em".
"Cái gì cần nói bốn năm trước chúng ta đã nói hết rồi..."
"Xuống đây, Tô Vận Cẩm!"
"Rốt cuộc anh muốn nói gì với em... Bản thân anh cũng không biết phải nói gì đúng không? Em không xuống đâu, nếu không có việc gì em cúp máy đây."
"Em có giỏi thì dập máy xem nào!".
Tô Vận Cẩm gập điện thoại lại, sau đó rút pin ra, nằm lại xuống giường, cả đêm không mộng mị.

