Buổi sáng hôm sau, Lục Lộ không đi làm, gọi điện thoại cho Tô Vận Cẩm, chỉ nói là bị cảm. Tô Vận Cẩm chắc chắn là cô nhóc không có gì đáng ngại lắm, xong rồi cũng đồng gì. Nếu cô nàng là cháu của Lục Sênh, công việc này đối với cô nàng cũng chẳng mấy quan trọng. Tô Vận Cẩm chỉ lo rằng, trông thấy dáng vẻ sợ hãi như gặp ma lúc đụng Lục Sênh của cô nàng, chỉ e trong đó còn có uẩn khúc chi đây. Nhưng thế gian rộng lớn là vậy, có mấy người trong lòng lại không có một quá khứ không thể tỏ bày cùng người khác?
Cô từ văn phòng gọi điện cho Mạc Úc Hoa. Mạc Úc Hòa hôm nay vừa hay đến lượt nghỉ.
"Lần trước cậu bảo là bệnh viện các cậu có mấy anh chàng bác sĩ "ưu tú" chưa vợ đúng không? Nếu rảnh thì có thể giới thiệu cho tớ chứ?" Cô nên bắt đầu một cuộc tình mới , một quãng đời mới, thì mới có thể rũ bỏ triệt để người "hàng xóm" của cô được.
Mạc Úc Hoa hôm qua trực đêm, giọng nói ngái ngủ khản đặc: "Cậu nghĩ kỹ chưa đấy?".
"Đương nhiên, càng nhanh càng tốt".
Mạc Úc Hoa trước nay vẫn thuộc kiểu người nói là làm, còn chưa đến nửa tháng, đã sắp đặt đâu đấy một cuộc gặp mặt chính thức cho Tô Vận Cẩm, tuy mọi sự chóng vánh, nhưng đối tượng hóa ra điều kiện khá là ưu việt. Bác sĩ Ngô, bác sĩ chủ chốt trong khoa Mạc Úc Hoa, mới ngoài ba mươi, khuôn mặt ưa nhìn, nghiệp vụ tinh thông, tính cách hóm hỉnh nhẹ nhàng. Dù Tô Vận Cẩm ban đầu chẳng ấp ủ kỳ vọng gì to tát, cũng không thể không thừa nhận rằng anh ta là một đối tượng rất đáng để qua lại.
Bác sĩ Ngô đã có một lần kết hôn, có điều người vợ năm ngoái đã qua đời vì một tai nạn bất ngờ, cho dù là vậy, dựa vào những điều kiện của anh ta thì chẳng phải lo không tìm ra nổi một nửa khác ổn thỏa. Tô Vận Cẩm với anh ra tuổi tác tương đương, ngoại hình, khí chất đều ổn, về mặt sự nghiệp cũng hoàn toàn có thể sánh đôi với anh ta, quan trọng nhất là tính cách trầm tĩnh, nho nhã, tuy rằng đôi ba khoảng khắc mặt cúi mày chau, trong mắt ẩn giấu quá vãng, nhưng đến cái tuổi này rồi, ai còn là một tờ giấy trắng nữa?
Bác sĩ Ngô học y nhiều năm, đối với việc này coi rất nhẹ, cái anh cần chẳng qua là một người bầu bạn thắm thiết keo sơn, điểm này với Tô Vận Cẩm không nói trước mà trùng hợp. Hai người gặp nhau rồi, cũng có vài lần ra ngoài dùng bữa tiêng tư, cảm giác của đôi bên đều rất ổn. Người ta lúc còn trẻ trung thì theo đuổi thứ tình yêu cuồng say, cuối cùng phát hiện ra, nam nữ với nhau chẳng qua là vậy, không gì ngoài việc lúc cô đơn muốn một người bầu bạn, khi mệt nhọc có người đưa anh một ly nước, cũng hệt như Tô Vận Cẩm và bác sĩ Ngô, tuy chẳng đến mức yêu nồng thắm, nhưng nếu cứ êm đềm chung sống như vậy, ai có thể nói đấy không phải tình cảm?
Trong một tháng, quan hệ với bác sĩ Ngô dần dần tiến triển tích cực. Tô Vận Cẩm rất hiếm khi nhìn thấy Trình Tranh, đến cả xe của anh cũng lâu không trông thấy trong bãi đỗ. Có một, hai lần gặp mặt, anh dửng dưng như thể người qua đường.
Ngày 24 tháng 12, đêm Giáng sinh an lành theo phong tục Tây phương. Mấy năm trở lại đây, không khí lễ tết phương Tây ở Trung Quốc càng ngày càng đậm đà. Thực ra không cần phải quá câu nệ ý nghĩa tôn giáo ẩn sau lễ Giáng sinh, con người hiện đại cần lễ tết, cần có những ngày như thế này để họ có thể đàng hoàng chính đáng mà tụ họp, chúc tụng, mở lòng với nhau, những người đang hẹn hò càng cần hơn nữa.
Hôm ấy cũng vừa đúng ngày kỉ niệm một tháng quen biết của Tô Vận Cẩm và bác sĩ Ngô, hai người hẹn hò cùng tận hưởng một bữa tối vui vẻ, mỗi người tự kể những chuyện thú vị về công việc, cuộc sống của mình, rất nhiều quan điểm chẳng nói trước mà gặp nhau, chuyện trò rôm rả. Ăn xong, lại cùng nhay ra rạp xem phim, Giáng sinh là thời điểm các hãng phim phải ganh đua nhau, rợp trời kín đất đầu là Hoàng Kim Giáp , hai người họ không hẹn mà đồng lòng chọn Thương Thành. Bộ phim rất lôi cuốn, tình yêu, hoài nghi, giết chóc đan cài vào nhau, khoảng thời gian chín mươi phút trôi qua thật nhanh, hai người cùng bước ra khỏi rạp, buổi tối nay không đến nỗi uổng phí.
Bác sĩ Ngô cười bảo: "Chẳng mấy khi thấy em xem cái gì chăm chú thế".
Tô Vận Cẩm đáp: "Em không ngờ đến một kết cục như thế".
"Không ngờ là Lương Triều Vỹ sẽ chết?".
"Không phải, em không ngờ là anh ta lại yêu đối phương đến vậy".
Kết thúc bộ phim, ánh mắt của Từ Tịnh Lôi khiến Tô Vận Cẩm rùng mình: "Anh chưa từng yêu em...", người đàn bà tên gọi Kim Thục Trân trong phim đến phút cuối đã nhìn chồng thốt lên câu ấy. Không phải trách hỏi, mà là một lời trần thuật tan nát cõi lòng.
Điều mà người chồng do Lương Triều Vỹ sắm vai hồi đáp cho cô là một viên đạn nhằm thẳng giữa hai chân mày.
Tô Vận Cẩm khẽ run rẩy trong cơn gió.
"Ai trong tim chẳng có một tòa thương thành", bác sĩ Ngô điềm đạm nói.
"Vận Cẩm, em lạnh lắm sao?" Anh ta cởi chiếc áo khoác dạ mỏng của mình, choàng lên vai cô.
Hôm nay cô không đi xe, anh ra đánh chiếc Lexus của mình đưa cô về nhà. Trên đoạn đường từ rạp chiếu bóng về đến nhà cô, có thể nhìn thấy buổi đêm ở thánh phố này nơi nơi giăng đèn kết hoa, một bầu không khí náo nức vui vẻ.
Anh ta chạy xe vào phía dưới khu nhà, xuống xe tiễn cô. Tô Vận Cẩm gỡ chiếc áo khoác của anh ta xuống, đưa vào tay anh ta. Tối nau cô mặc không ít áo, vậy mà vẫn cảm thấy lạnh, rất ít khi như lúc này đây, cảm thấy cần một người để nương tựa.
"Tạm biệt, tối nay em rất vui", cô mỉm cười chào tạm biệt anh ta, quay người đi vào trong, mỗi bước đi, cô đều cảm thấy nỗi trống vắng trong tim đang dần dần gặm nhấm cô. Hãy giữ em lại, đừng bỏ mặc em một mình.
Cô từ văn phòng gọi điện cho Mạc Úc Hoa. Mạc Úc Hòa hôm nay vừa hay đến lượt nghỉ.
"Lần trước cậu bảo là bệnh viện các cậu có mấy anh chàng bác sĩ "ưu tú" chưa vợ đúng không? Nếu rảnh thì có thể giới thiệu cho tớ chứ?" Cô nên bắt đầu một cuộc tình mới , một quãng đời mới, thì mới có thể rũ bỏ triệt để người "hàng xóm" của cô được.
Mạc Úc Hoa hôm qua trực đêm, giọng nói ngái ngủ khản đặc: "Cậu nghĩ kỹ chưa đấy?".
"Đương nhiên, càng nhanh càng tốt".
Mạc Úc Hoa trước nay vẫn thuộc kiểu người nói là làm, còn chưa đến nửa tháng, đã sắp đặt đâu đấy một cuộc gặp mặt chính thức cho Tô Vận Cẩm, tuy mọi sự chóng vánh, nhưng đối tượng hóa ra điều kiện khá là ưu việt. Bác sĩ Ngô, bác sĩ chủ chốt trong khoa Mạc Úc Hoa, mới ngoài ba mươi, khuôn mặt ưa nhìn, nghiệp vụ tinh thông, tính cách hóm hỉnh nhẹ nhàng. Dù Tô Vận Cẩm ban đầu chẳng ấp ủ kỳ vọng gì to tát, cũng không thể không thừa nhận rằng anh ta là một đối tượng rất đáng để qua lại.
Bác sĩ Ngô đã có một lần kết hôn, có điều người vợ năm ngoái đã qua đời vì một tai nạn bất ngờ, cho dù là vậy, dựa vào những điều kiện của anh ta thì chẳng phải lo không tìm ra nổi một nửa khác ổn thỏa. Tô Vận Cẩm với anh ra tuổi tác tương đương, ngoại hình, khí chất đều ổn, về mặt sự nghiệp cũng hoàn toàn có thể sánh đôi với anh ta, quan trọng nhất là tính cách trầm tĩnh, nho nhã, tuy rằng đôi ba khoảng khắc mặt cúi mày chau, trong mắt ẩn giấu quá vãng, nhưng đến cái tuổi này rồi, ai còn là một tờ giấy trắng nữa?
Bác sĩ Ngô học y nhiều năm, đối với việc này coi rất nhẹ, cái anh cần chẳng qua là một người bầu bạn thắm thiết keo sơn, điểm này với Tô Vận Cẩm không nói trước mà trùng hợp. Hai người gặp nhau rồi, cũng có vài lần ra ngoài dùng bữa tiêng tư, cảm giác của đôi bên đều rất ổn. Người ta lúc còn trẻ trung thì theo đuổi thứ tình yêu cuồng say, cuối cùng phát hiện ra, nam nữ với nhau chẳng qua là vậy, không gì ngoài việc lúc cô đơn muốn một người bầu bạn, khi mệt nhọc có người đưa anh một ly nước, cũng hệt như Tô Vận Cẩm và bác sĩ Ngô, tuy chẳng đến mức yêu nồng thắm, nhưng nếu cứ êm đềm chung sống như vậy, ai có thể nói đấy không phải tình cảm?
Trong một tháng, quan hệ với bác sĩ Ngô dần dần tiến triển tích cực. Tô Vận Cẩm rất hiếm khi nhìn thấy Trình Tranh, đến cả xe của anh cũng lâu không trông thấy trong bãi đỗ. Có một, hai lần gặp mặt, anh dửng dưng như thể người qua đường.
Ngày 24 tháng 12, đêm Giáng sinh an lành theo phong tục Tây phương. Mấy năm trở lại đây, không khí lễ tết phương Tây ở Trung Quốc càng ngày càng đậm đà. Thực ra không cần phải quá câu nệ ý nghĩa tôn giáo ẩn sau lễ Giáng sinh, con người hiện đại cần lễ tết, cần có những ngày như thế này để họ có thể đàng hoàng chính đáng mà tụ họp, chúc tụng, mở lòng với nhau, những người đang hẹn hò càng cần hơn nữa.
Hôm ấy cũng vừa đúng ngày kỉ niệm một tháng quen biết của Tô Vận Cẩm và bác sĩ Ngô, hai người hẹn hò cùng tận hưởng một bữa tối vui vẻ, mỗi người tự kể những chuyện thú vị về công việc, cuộc sống của mình, rất nhiều quan điểm chẳng nói trước mà gặp nhau, chuyện trò rôm rả. Ăn xong, lại cùng nhay ra rạp xem phim, Giáng sinh là thời điểm các hãng phim phải ganh đua nhau, rợp trời kín đất đầu là Hoàng Kim Giáp , hai người họ không hẹn mà đồng lòng chọn Thương Thành. Bộ phim rất lôi cuốn, tình yêu, hoài nghi, giết chóc đan cài vào nhau, khoảng thời gian chín mươi phút trôi qua thật nhanh, hai người cùng bước ra khỏi rạp, buổi tối nay không đến nỗi uổng phí.
Bác sĩ Ngô cười bảo: "Chẳng mấy khi thấy em xem cái gì chăm chú thế".
Tô Vận Cẩm đáp: "Em không ngờ đến một kết cục như thế".
"Không ngờ là Lương Triều Vỹ sẽ chết?".
"Không phải, em không ngờ là anh ta lại yêu đối phương đến vậy".
Kết thúc bộ phim, ánh mắt của Từ Tịnh Lôi khiến Tô Vận Cẩm rùng mình: "Anh chưa từng yêu em...", người đàn bà tên gọi Kim Thục Trân trong phim đến phút cuối đã nhìn chồng thốt lên câu ấy. Không phải trách hỏi, mà là một lời trần thuật tan nát cõi lòng.
Điều mà người chồng do Lương Triều Vỹ sắm vai hồi đáp cho cô là một viên đạn nhằm thẳng giữa hai chân mày.
Tô Vận Cẩm khẽ run rẩy trong cơn gió.
"Ai trong tim chẳng có một tòa thương thành", bác sĩ Ngô điềm đạm nói.
"Vận Cẩm, em lạnh lắm sao?" Anh ta cởi chiếc áo khoác dạ mỏng của mình, choàng lên vai cô.
Hôm nay cô không đi xe, anh ra đánh chiếc Lexus của mình đưa cô về nhà. Trên đoạn đường từ rạp chiếu bóng về đến nhà cô, có thể nhìn thấy buổi đêm ở thánh phố này nơi nơi giăng đèn kết hoa, một bầu không khí náo nức vui vẻ.
Anh ta chạy xe vào phía dưới khu nhà, xuống xe tiễn cô. Tô Vận Cẩm gỡ chiếc áo khoác của anh ta xuống, đưa vào tay anh ta. Tối nau cô mặc không ít áo, vậy mà vẫn cảm thấy lạnh, rất ít khi như lúc này đây, cảm thấy cần một người để nương tựa.
"Tạm biệt, tối nay em rất vui", cô mỉm cười chào tạm biệt anh ta, quay người đi vào trong, mỗi bước đi, cô đều cảm thấy nỗi trống vắng trong tim đang dần dần gặm nhấm cô. Hãy giữ em lại, đừng bỏ mặc em một mình.

