Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hóa ra anh vẫn ở đây


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1031
- Tình trạng: Hoàn thành
- Trình Tranh, buông tay ra.
- Anh không buông đấy.

Thế mà anh đã thực sự buông cô ra, cô đau đớn còn hơn hết thảy.

" Mặc kệ em lấy lý do gì, anh cũng không buông ra đâu." Giọng nói của anh từ trên vai cô vang tới, buồn rầu ủ dột.

" Anh mà không bỏ tay ra, trứng gà cháy mất, anh không đói hay sao?", Tô Vận Cẩm cười gượng gạo bảo.

" Đương nhiên là đói, nhưng thứ mà anh muốn ăn không phải trứng gà." Đôi môi cùng lời nói rủ rỉ của anh đều vờn vỡ bên tai cô đầy ám muội.

" Đừng thế này nữa." Cô hơi nghiêng đầu né đi.
Trình Tranh rì rầm đầy thắc mắc : " Tại sao không được như thế này, em không còn muốn anh nữa sao?"

Tô Vận Cẩm tắt bếp, đặt chiếc chảo phẳng đáy xuống, quay mặt lại đối diện với Trình Tranh, " Nếu em bảo là không muốn, thì đúng là lừa anh, em đâu phải thánh nữ. Thật đấy, Trình Tranh ạ, nếu cái anh muốn chỉ là một lần ân ái, em có thể cho anh được, nhưng nếu làm tình có thể giải quyết được khúc mắc giữa hai chúng mình, thế thì đâu có ngày hôm nay."

" Anh có phải khách làng chơi, tùy tiện đi tìm một người đàn bà để giải quyết đâu. Anh như thế này, bởi vì người đàn bà ấy là em, anh cứ nghĩ là em hiểu." Trình Tranh nhíu mày.

Tô Vận Cẩm cười cười, " Đừng quên, bốn năm rồi, hơn một nghìn ngày trời ngăn cách giữa chúng ta không phải là giả, có rất nhiều việc chẳng còn như cũ, ít nhất thì, anh quên Trịnh Hiểu Đồng rồi sao?"

Trình Tranh im lặng, đúng lúc Tô Vận Cẩm quyết định từ bỏ cuộc trò chuyện này, anh mới lên tiếng bảo: " Vận Cẩm, anh cũng là người mà, cũng sẽ có một ngày đợi chờ mỏi mệt, có lúc anh đã ngỡ rằng, kiếp này sẽ chẳng thể nào ôm em như thế này được nữa. Hiểu Đồng... đã mang lại cho anh rất nhiều an ủi."

" Thế nên, anh càng không nên như thế này, đúng không?"

" Có lẽ em sẽ không tin có một cô gái như Hiểu Đồng đâu, rất nhiều người sẽ cảm thấy cô ấy ngốc ngếch, Hiểu Đồng rất trong sáng, rất lương thiện. Hôm ấy cô ấy tìm đến chỗ anh, kể với anh là gặp em ở chùa Lục Dung, anh mới biết là thực ra cô ấy biết rõ em là ai, nhưng cô ấy vẫn để anh đến tìm em. Không ngờ chứ gì, Tô Vận Cẩm, một người ích kỷ, khó chịu, máu lạnh, cố chấp như em, làm sao có thể tin là trên đời có người như thế tồn tại.... So với em, cô ấy hệt như một thiên sứ", trông thấy Tô Vận Cẩm lộ vẻ ỉu xỉu như ý muốn, Trình Tranh cười cười mai mỉa, " Nhưng anh lại chẳng có cách nào yêu thiên sứ cho nổi."

Tô Vận Cẩm cúi đầu không nói.

Trình Tranh lấy tay nâng mặt cô lên, " Đừng có nói với anh mấy thứ áy náy này nọ, tình cảm xưa nay nào có công bằng, anh thừa nhận đã phụ lại cô ấy, nhưng tiếp tục ở bên cô ấu cũng là một kiểu phụ lòng, anh ghét phải lắt lay ràng buộc. Nếu như tình thế bắt buộc anh phải có lỗi với một người, thế thì anh chỉ đành có lỗi với cô ấy, bởi vì người còn lại kia anh tuyệt đối không thể từ bỏ. Em nói xem, chẳng phải chúng mình
đều ích kỷ như nhau hay sao?".

Tô Vận Cẩm gạt bàn tay anh đặt trên mặt cô xuống, Trình Tranh lấy luôn bàn tay ấy đặt phía sau hông cô, ghì chặt người cô vào cơ thể anh, " Em còn muốn nói gì nữa, định hành hạ anh đến bao giờ?"

" Đừng có như thế." Tô Vận Cẩm vất vả lắm mới giằng ra xa khỏi anh một chút.

" Muốn anh buông ra cũng được, trừ phi chính miệng em nói ra, em không yêu anh, nói đi. Tô Vận Cẩm, em nhìn anh nói đi, em không yêu anh..."

Tô Vận Cẩm vừa định mở miệng, đã bị anh ngang ngược che miệng lại. Cơn dục tình của Trình Tranh thoắt đã bột phát, ngấu nghiến cởi khuy áo cô ra, sau đó là cởi đến của mình. Khi thân trên của anh đã trần trụi trước mặt cô, cô đưa mắt là nhìn thấy ngay mặt đeo của chiếc dây chuyền, ánh sáng mềm mại của hải lam ngọc thiêu đốt cô. " Hóa ra nó ở bên anh."

Trình Tranh nắm lấy tay cô, áp vào chiếc mặt ngọc, cũng là áp sát vào lồng ngực anh, " Em đã từng nói là sẽ không đánh mất nó, em đã nói rồi cơ mà!". Tô Vận Cẩm nắm chặt lấy chiếc mặt hải lam ngọc trong lòng bàn tay, khép mắt lại, rơi lệ.

Hai người vồ vập quấn quýt từ nhà bếp sang phòng ngủ, trong khoảnh khắc hòa hợp, cả hai đều thở dài. Động tác của Trình Tranh như thể muốn khảm sâu Tô Vận Cẩm vào linh hồn mình, anh chỉ thiếu chút nữa đã ngỡ rằng cảnh này vĩnh viễn chỉ có thể gặp được trong mơ, trông thấy vẻ đớn đau khe khẽ của cô, anh cảm thấy những đè nén biết bao nhiêu năm trời đã được đền bù. Khi đi vào trong cô, anh thở gấp gáp, úp mình nhìn cô đang ở dưới thân anh, cứ mỗi lần dội vào, đều kèm thêm cả lời truy hỏi riết róng: " Nói em yêu anh, hay là em không yêu anh, nói đi, em nói đi, anh muốn chính miệng em nói ra....". Chiếc mặt dây trên cổ anh rủ xuống, chao đảo dữ dội theo những động tác của anh, Tô Vận Cẩm trằn trở giữa cơn ân ái, khi anh cật vấn càng lúc càng ráo riết, cô ưỡn người lên, miệng khẽ khàng ngậm chiếc mặt dây chuyền rủ trước mắt cô, Trình Tranh rên rỉ một tiếng, bùng nổ bên trong cơ thể cô, khi khoái lạc lên đến đỉnh điểm, anh thở dài: " Thực ra em có yêu anh..."



Chương 22 - Ngược xuôi ngang dọc, thì ra anh vẫn ở đây



Cơn ân ái qua đi, hai người lặng lẽ ôm nhau, tận đến lúc mồ hôi dần dà tiên tán, Tô Vận Cẩm mới nói: "Trình Tranh, anh ngủ rồi à? Chúng mình nói chuyện chút được không".
Prev 1 ... 89 90 91 92 93 ... 107 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000570