Duck hunt
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa tình đẫm máu


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 882
- Tình trạng: Hoàn thành
Bên kia đầu giây Tường Vân nói một hơi:

- Bà đức đấy à, bà thử hỏi ông mới đi đâu về xem ông có thật tình với bà không? Tôi cho bà hay ổng mới đi nhìn nhận một người con trai riêng của ổng và chính vì người con trai này mà con trai của bà bị đầu độc chết đó.

Bà Đức rụng rời, bà toan hỏi lại thì máy điện thoại đã cúp vì Tường Vân nói một hơi dứt được ý muốn nói rồi như kẻ đứt hơi nàng buông ống điện thoại bụm mặt chạy về phòng nhào lên giường khóc, nàng tự ghê sợ mình, nàng đã thỏa cơn tức giận và bây giờ mới nghĩ đến hậu quả.

Dưới vườn cặp nhân tình đã chia tay từ lúc nào, Tường Vân nghe thấy tiếng chị nho nhỏ ở phòng bên.



Chương 10:



Mới ở phòng tắm ra ông Đức thấy vợ vịn bàn muốn xỉu thì hỏi:

- Kìa, bà làm sao thế?

Bà Đức thều thào như kẻ muốn tắt hơi:

- Ông mới đi đâu về, ông phải nói thật với tôi đi?

Ông Đức ngạc nhiên chạy đỡ vợ, bà hất tay ông ra hét lên:

- Ông hãy trả lời câu nói của tôi đã, đừng đụng vào tôi.

Ông Đức vội bảo:

- Tôi đến chơi nhà Tường Linh nó mời tôi ở lại dùng cơm ở đó chớ đi đâu?

Bà Đức tròn mắt nhìn chồng:

- Tường Linh mời ông lúc nào sao ông không cho tôi hay?

Ông Đức nói xuôi:

- Tôi đi chơi loanh quanh cho khuây khỏa, rồi ghé nhà nó chơi gặp bữa nó mời ăn luôn có thế thôi.. Nó không mời trước làm sao cho bà hay được.

Bà Đức đã qua cơn cảm xúc nhìn ông bằng cặp mặt soi mói hỏi:

- Sao, ông không có điều gì dấu tôi đấy chứ? Tôi cứ tưởng là ông đi gặp con trai riêng? Ông Đức xanh mặt đờ người nhìn bà, cứ một thái độ đó đủ cho bà nghi thêm, bà hỏi tiếp:

- Hừ, ông nhìn nhận đó. Thái độ của ông không còn chối cãi được sao ông không cho tôi một nhát dao cho tôi chết phức cho xong.

Ông Đức vội chống chế:

- Bà nói gì lạ quá làm cho tôi sững sờ.. kỳ quá, bà nghe ai nói gì ở đâu vậy? Không tin bà cứ hỏi Tường Linh xem tôi mới ở nhà nó về nè, khi không bà nghe ai nói mà làm loạn lên vậy?

Ông Đức không đủ can đảm thú thật với vợ ngay từ phút đầu bà hỏi, thành ra đã tự đưa mình vào thế kẹt khó khăn.. Đã lỡ nói dối thì phải dối luôn.

Bà Đức nghe chồng nói vậy nhưng thái độ của ông sững sờ nhìn bà khi nãy đã tự tố cáo ông nên bà mím môi:

- Ông hỏi tôi nghe ai à? Người ta mới kêu điện thoại cho tôi hay nè, họ bảo ông mới đi gặp con riêng của ông, nó giống ông như tạc.

Ông Đức kêu lên:

- Trời ơi.. không biết ai phá rối, bịa chuyện ra hại tôi vậy nè.

Bà Đức cũng nói lớn:

- Ông đừng qua mắt tôi. Tôi có bao giờ ngờ ông phụ bạc tôi như thế này đâu trời...

Nói rồi bà khóc hu hu, ông Đức toát mồ hôi rối cả ruột gan ông than thở:

- Khổ quá đi mất... hết nạn này đến nạn khác. Có lẽ năm nay tôi bị sao quả tạ chiếu đây mà. Bà nín đi. Nín đi đừng làm tôi điên lên.

Bà Đức nín bặt nhìn chồng hỏi mắc mỏ:

- Ông điên hay tôi điên? Trời ơi, ông còn chút lương tâm nào đâu mà ông điên được? Con tôi chết rồi đời tôi sầu khổ nay lại mất ông nữa chăng?

Ông Đức chau mày chặn lời vợ:

- Mất đâu mà mất, đừng có loạn lên. Tôi luôn luôn ở bên bà có làm gì cho bà buồn đâu? Sao bà không nghĩ mấy chục năm nay tôi ở khít bên bà.. Tôi có bao giờ chơi bời nọ kia đâu nhỉ?

Ông Đức nói đúng, ông chưa làm gì cho bà buồn bực ghen tuông bao giờ, lúc nào hai ông bà sống tha thiết bên nhau như đũa có đôi, sẵn giàu có dư tiền bạc và phương tiện vợ chồng bà đẻ một trai một gái như chim liền cánh như cây liền cành, ông có làm cho bà phật lòng hay ghen bao giờ?

Thấy vợ có vẻ suy nghĩ ông nhắc lại:

- Đấy bà cứ nghĩ xem thì biết. Đừng nghe gì cả. Họ ganh ghét nên phá hạnh phúc mình đó.

Bà Đức được chồng an ủi lau nước mắt:

- Đời tôi còn ông và con Ngọc Lan đó. Con Ngọc Lan đã mất trí rồi mà ông như vầy nữa thì tôi đập đầu chết cho xong chớ sống làm chi.

Biết vợ đã dịu lòng ông thở phào:

- Thôi đi ngủ, khuya rồi, khi không mà bà cũng làm ầm lên.

Bà Đức còn buồn vì nhớ đến Tuấn Hùng, chàng chết đi như đem theo một nửa người bà, hồn xác bà đều đau đớn khổ sở.

Ông Đức dìu vợ vô phòng, năm nay bà năm mươi mà nhan sắc vẫn đẹp mặn mà, đúng là cái đẹp của một bà nhà giàu đang tuổi hồi xuân, ông Đức thương yêu bà hết mực.

Từ ngày Tuấn Hùng chết, ông Đức lại thấy mình cần phải lo và thương vợ nhiều hơn. Vì thế nên việc đầu tiên ông phải làm là chuốc tất cả sự buồn phiền cho bà. Giờ này ông cũng đi ngủ luôn. Khi lên giường rồi ông còn suy nghĩ tìm hiểu xem ai phá ông. Ông muốn hỏi lại vợ xem kẻ nói trong ống điện thoại là đàn ông hay đàn bà nhưng ông còn ngại làm bà buồn, thì ngay lúc đó bà quay qua phía ông nói:

- Lạ nhỉ, có cô nào ghét ông mà kêu cho tôi như thế?

Ông Đức ngạc nhiên chau mày:

- Cô nào?

Bà gật:

- Tiếng con gái rõ ràng mà. Tôi chưa kịp hỏi thêm thì nó đã buông ống điện thoại. Hay là ông đang léng phéng với con nào nên nó muốn chọc ghẹo để tôi mau chết cho nó về ở với ông?

Ông Đức cười:

- Nữa.. bà lại nghi tôi bậy bạ nữa. Tôi bằng này tuổi đầu đi phải chống gậy còn cô nào ham nữa. Và tôi có ham gì mà bà lại nghi tôi?

Bà Đức bảo:

Prev 1 ... 21 22 23 24 25 ... 81 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.002368