- Biết đâu đấy. Ông già gần chết thì nó lại càng ham. Này nhé mình hết còn con trai, có đứa con gái thì khùng điên. Tôi tức chết sớm, nó lấy ông, chừng một năm ông chết nó nghiễm nhiên làm chủ tài sản này sao lại không lấy? Ông Đức nghe mà thương vợ, ông vẫn giữ nụ cười cho bà yên tâm:
- Tôi không ngờ bà lại có ý nghĩ kỳ cục ấy, bà nghĩ vậy chỉ khổ tâm, mau già mau chết thì có. Thôi nhé mai tôi đưa bà đi bác sĩ lấy toa thuốc bổ. Bà cần tỉnh dưỡng nhiều lắm, óc bà loạn rồi hay sao mà cứ nghĩ khổ tâm vậy? Thôi ngủ, và sau giấc ngủ dậy bỏ qua hết ưu tư đi.
Thấy chồng tận tình an ủi, bà Đức vui vui, bà khép mắt cố dỗ giấc ngủ, bà còn bán tín bán nghi, thái độ của ông cũng làm cho bà tin lại.
Bà Đức đã ngủ yên, ông Đức mới nằm nghĩ ngợi trong đêm, ông nằm êm ru nhìn lên trần nhà với bao kỷ niệm dĩ vãng.
Nhớ lại câu chuyện Tường Linh đã kể cho nghe, ông thấy Phi Diệp bây giờ đã trở nên một thanh niên tài ba, ông lại càng cảm phục bà Lệ Hằng và thấy rằng ông tội lỗi với bà nhiều quá.
Hồi nhớ đến đó ông Đức chợt tự hỏi:
- Ai biết chuyện riêng tư thầm kín của ta mà phá vậy kìa?
Ai ở đâu mà biết ta đến nhà Tường Linh gặp Phi Diệp và báo ngay cho vợ ta biết để làm xáo trộn gia đình tả Họ có lợi gì khi họ làm như thế. Và họ là ai?
Bao nhiêu nỗi bức rức làm cho ông Đức không thể yên tâm, ông làm sao ngủ được khi lòng dạ trăm mối ngổn ngang? Ông muốn kêu điện thoại nói chuyện với Tường Linh nhưng hiềm vì đang đêm nên ông chỉ biết buông những tíêng thở dài khe khẽ. Ông Đức ráng dẹp ưu tư để ngủ, bởi vì đang đêm ông chẳng đi đâu được, dù có buồn bực lo nghĩ cách mấy ông cũng đành nằm im bên vợ mà thôi.
Đêm dài rồi cũng qua đi, ông Đức thức giấc vì tiếng động của bà rời khỏi giường, ông tính đến nhà Tường Linh tiện hơn là nói chuyện bằng điện thoại nên dậy ôm đầu làm bộ choáng váng, bà Đức trở vô thấy vậy thì hỏi:
- Ông làm sao vậy? Ông Đức nhìn vợ:
- Tôi nặng đầu khó chịu quá. Bà lo âu đến bên chồng;
- Ông mới bị đây hay từ đêm vậy?
Ông Đức nhăn mặt:
- Bị hồi đêm, thấy bà ngủ tôi để im cho bà ngủ. Bây giờ tôi đi bác sĩ mới được, bà kêu tài xế dùm tôi đi.
Bà Đức không dè bằng này tuổi đầu mà ông bày đặt nói láo với mình, bà vội vã kêu tài xế sửa soạn xe để đưa ông đi coi bệnh.
Sửa soạn xong xe đi ông Đức bảo tài xế:
- Cho tôi đến nhà cô Tường Linh nhưng về nhà bà có hỏi thì chú bảo tôi đi bác sĩ nghe chưa, cấm không được nói tôi đến nhà Tường Linh nhé. Người tài xế gật đầu lái xe đi.
Tường Linh thấy xe của ông Đức đến sớm thì vội chạy ra đón vào, với vẻ mặt trịnh trọng lo âu của ông càng làm cho nàng nghi hoặc nên nàng vội hỏi:
- Có chuyện chi bác lo ra vậy?
Ông Đức bảo nàng:
- Có một sự lạ và phiền phức quá, hôm qua bác ở đây về có người kêu điện thoại cho bà ở nhà nói bác mới đi gặp con riêng làm bả gây với bác suốt đêm. Thiệt là khổ.
Tường Linh hết sức kinh ngạc:
- Lạ quá vậy? Bác gái có nói nhận được tiếng ai không?
Ông Đức nói:
- Bả nói nghe tiếng một cô gái.
Tường Linh chau mày:
- Lạ quá nhỉ... một cô gái?
Nàng thoáng nghĩ đến em nhưng nàng lại xua đuổi ngay ý nghĩ ấy, lúc đó ông Đức nói:
- Bác ghé cho cháu hay như vậy để cháu có ý tứ mà chịu khó tìm hiểu xem ai đang muốn phá bác.
Tường Linh lộ vẻ suy tư:
- Dạ được... bác cứ yên tâm về nhà nghỉ đi, cháu sẽ tìm hiểu xem ai có ác ý như thế và xem có lợi gì cho họ.
Ông Đức gật đầu:
- Bác cũng đang hoài nghi không hiểu ai thù hằn chi với bác và tại sao việc riêng của bác, chính bác mới hay đây mà họ đã biết rồi.
Tường Linh đồng ý với ông Đức:
- Bác không có kẻ thù riêng thì thật là khó đoán. Hay là bác còn một người bạn cũ nào nữa biết việc của bác và bà Lệ Hằng? Ông Đức lắc đầu:
- Hồi xưa bác chỉ có mối tình của bà Lệ Hằng đó thôi, bởi vì thật ra bác chí tâm ăn ở trọn đời với bà ấy nhưng chỉ tại nhu nhược nên.. bị áp lực của gia đình mà cưới vợ khác. Nhưng cháu cũng thể tình dùm cho cha mẹ bác, ông bà là điền chủ giàu có lớn lại có chức tước nên giao thiệp toàn nơi giàu sang danh giá.. Nếu bác bắt ông bà làm xui với một ông xích lô máy thì khổ tâm cho ông bà biết bao?
Tường Linh có vẻ không bằng lòng vì lời giải thích chạy tội ấy, nàng mỉm cười nhẹ nhàng:
- Vậy thì bác nên đắn đo trước khi yêu một người con gái ở vào gia đình đó mới phải.
Ông Đức có vẻ thẹn:
- Cháu nói đúng, nhưng cháu không hiểu tình yêu sao? Vả lại ngày đó bà Lệ Hằng là một nữ sinh đẹp và học giỏi. Bà ấy thông minh và quyến rũ lắm. Kẻ nào được bà ấy yêu thì hãnh diện và chắc chắn là sẽ có một người vợ đảm đang, lúc đầu bác đã nghĩ thế nên yêu say mê, yêu không suy tính chi hết.
Tường Linh trầm ngâm xúc động:
- Đúng vậy, bác khen bà Lệ Hằng rất đúng, bà ở vào cảnh đó nên vừa sanh con xong bả vừa đi làm để có tiền mướn người nuôi con vừa tiếp tục học thi đỗ Dược sĩ như ai và bà đã nuôi con tói thành tài ngày nay, anh Phi Diệp đỗ kỹ sư đó bác.
Ông Đức thở dài, Tường Linh nói tiếp:
- Bởi thế cho nên bà ấy bị bác phá hoại đời trinh nữ và tan tác cả gia đình.. Oán thù bác là phải.
Ông Đức cúi đầu như kẻ chịu tội, Tường Linh nghĩ thương tình nên nói:
- Thôi chuyện cũ nhắc thế đủ rồi, bây giờ nói chuyện mới.. bác yên tâm cháu sẽ tìm xem ai kêu điện thoại cho bác gái.
Ông Đức nói:
- Tôi không ngờ bà lại có ý nghĩ kỳ cục ấy, bà nghĩ vậy chỉ khổ tâm, mau già mau chết thì có. Thôi nhé mai tôi đưa bà đi bác sĩ lấy toa thuốc bổ. Bà cần tỉnh dưỡng nhiều lắm, óc bà loạn rồi hay sao mà cứ nghĩ khổ tâm vậy? Thôi ngủ, và sau giấc ngủ dậy bỏ qua hết ưu tư đi.
Thấy chồng tận tình an ủi, bà Đức vui vui, bà khép mắt cố dỗ giấc ngủ, bà còn bán tín bán nghi, thái độ của ông cũng làm cho bà tin lại.
Bà Đức đã ngủ yên, ông Đức mới nằm nghĩ ngợi trong đêm, ông nằm êm ru nhìn lên trần nhà với bao kỷ niệm dĩ vãng.
Nhớ lại câu chuyện Tường Linh đã kể cho nghe, ông thấy Phi Diệp bây giờ đã trở nên một thanh niên tài ba, ông lại càng cảm phục bà Lệ Hằng và thấy rằng ông tội lỗi với bà nhiều quá.
Hồi nhớ đến đó ông Đức chợt tự hỏi:
- Ai biết chuyện riêng tư thầm kín của ta mà phá vậy kìa?
Ai ở đâu mà biết ta đến nhà Tường Linh gặp Phi Diệp và báo ngay cho vợ ta biết để làm xáo trộn gia đình tả Họ có lợi gì khi họ làm như thế. Và họ là ai?
Bao nhiêu nỗi bức rức làm cho ông Đức không thể yên tâm, ông làm sao ngủ được khi lòng dạ trăm mối ngổn ngang? Ông muốn kêu điện thoại nói chuyện với Tường Linh nhưng hiềm vì đang đêm nên ông chỉ biết buông những tíêng thở dài khe khẽ. Ông Đức ráng dẹp ưu tư để ngủ, bởi vì đang đêm ông chẳng đi đâu được, dù có buồn bực lo nghĩ cách mấy ông cũng đành nằm im bên vợ mà thôi.
Đêm dài rồi cũng qua đi, ông Đức thức giấc vì tiếng động của bà rời khỏi giường, ông tính đến nhà Tường Linh tiện hơn là nói chuyện bằng điện thoại nên dậy ôm đầu làm bộ choáng váng, bà Đức trở vô thấy vậy thì hỏi:
- Ông làm sao vậy? Ông Đức nhìn vợ:
- Tôi nặng đầu khó chịu quá. Bà lo âu đến bên chồng;
- Ông mới bị đây hay từ đêm vậy?
Ông Đức nhăn mặt:
- Bị hồi đêm, thấy bà ngủ tôi để im cho bà ngủ. Bây giờ tôi đi bác sĩ mới được, bà kêu tài xế dùm tôi đi.
Bà Đức không dè bằng này tuổi đầu mà ông bày đặt nói láo với mình, bà vội vã kêu tài xế sửa soạn xe để đưa ông đi coi bệnh.
Sửa soạn xong xe đi ông Đức bảo tài xế:
- Cho tôi đến nhà cô Tường Linh nhưng về nhà bà có hỏi thì chú bảo tôi đi bác sĩ nghe chưa, cấm không được nói tôi đến nhà Tường Linh nhé. Người tài xế gật đầu lái xe đi.
Tường Linh thấy xe của ông Đức đến sớm thì vội chạy ra đón vào, với vẻ mặt trịnh trọng lo âu của ông càng làm cho nàng nghi hoặc nên nàng vội hỏi:
- Có chuyện chi bác lo ra vậy?
Ông Đức bảo nàng:
- Có một sự lạ và phiền phức quá, hôm qua bác ở đây về có người kêu điện thoại cho bà ở nhà nói bác mới đi gặp con riêng làm bả gây với bác suốt đêm. Thiệt là khổ.
Tường Linh hết sức kinh ngạc:
- Lạ quá vậy? Bác gái có nói nhận được tiếng ai không?
Ông Đức nói:
- Bả nói nghe tiếng một cô gái.
Tường Linh chau mày:
- Lạ quá nhỉ... một cô gái?
Nàng thoáng nghĩ đến em nhưng nàng lại xua đuổi ngay ý nghĩ ấy, lúc đó ông Đức nói:
- Bác ghé cho cháu hay như vậy để cháu có ý tứ mà chịu khó tìm hiểu xem ai đang muốn phá bác.
Tường Linh lộ vẻ suy tư:
- Dạ được... bác cứ yên tâm về nhà nghỉ đi, cháu sẽ tìm hiểu xem ai có ác ý như thế và xem có lợi gì cho họ.
Ông Đức gật đầu:
- Bác cũng đang hoài nghi không hiểu ai thù hằn chi với bác và tại sao việc riêng của bác, chính bác mới hay đây mà họ đã biết rồi.
Tường Linh đồng ý với ông Đức:
- Bác không có kẻ thù riêng thì thật là khó đoán. Hay là bác còn một người bạn cũ nào nữa biết việc của bác và bà Lệ Hằng? Ông Đức lắc đầu:
- Hồi xưa bác chỉ có mối tình của bà Lệ Hằng đó thôi, bởi vì thật ra bác chí tâm ăn ở trọn đời với bà ấy nhưng chỉ tại nhu nhược nên.. bị áp lực của gia đình mà cưới vợ khác. Nhưng cháu cũng thể tình dùm cho cha mẹ bác, ông bà là điền chủ giàu có lớn lại có chức tước nên giao thiệp toàn nơi giàu sang danh giá.. Nếu bác bắt ông bà làm xui với một ông xích lô máy thì khổ tâm cho ông bà biết bao?
Tường Linh có vẻ không bằng lòng vì lời giải thích chạy tội ấy, nàng mỉm cười nhẹ nhàng:
- Vậy thì bác nên đắn đo trước khi yêu một người con gái ở vào gia đình đó mới phải.
Ông Đức có vẻ thẹn:
- Cháu nói đúng, nhưng cháu không hiểu tình yêu sao? Vả lại ngày đó bà Lệ Hằng là một nữ sinh đẹp và học giỏi. Bà ấy thông minh và quyến rũ lắm. Kẻ nào được bà ấy yêu thì hãnh diện và chắc chắn là sẽ có một người vợ đảm đang, lúc đầu bác đã nghĩ thế nên yêu say mê, yêu không suy tính chi hết.
Tường Linh trầm ngâm xúc động:
- Đúng vậy, bác khen bà Lệ Hằng rất đúng, bà ở vào cảnh đó nên vừa sanh con xong bả vừa đi làm để có tiền mướn người nuôi con vừa tiếp tục học thi đỗ Dược sĩ như ai và bà đã nuôi con tói thành tài ngày nay, anh Phi Diệp đỗ kỹ sư đó bác.
Ông Đức thở dài, Tường Linh nói tiếp:
- Bởi thế cho nên bà ấy bị bác phá hoại đời trinh nữ và tan tác cả gia đình.. Oán thù bác là phải.
Ông Đức cúi đầu như kẻ chịu tội, Tường Linh nghĩ thương tình nên nói:
- Thôi chuyện cũ nhắc thế đủ rồi, bây giờ nói chuyện mới.. bác yên tâm cháu sẽ tìm xem ai kêu điện thoại cho bác gái.
Ông Đức nói:

